Đừng Buông Tay Anh – Chương 64 : Bí mật của nhìn thấy ánh mặt trời

Khoảng cách vô cùng gần, hơi thở của anh bao vây cô không một kẽ hở, Tang Nhược bất giác phát hiện trong mắt của anh nhuộm sắc đỏ như máu, âm thanh tựa hồ rất khàn.

Anh nhìn cô, không hề chớp mắt.

Môi đỏ nâng lên tạo thành hình cung nhàn nhạt, Tang Nhược lạnh giọng châm biếm: “Anh tới tìm tôi làm cái gì, lại muốn tôi đùa giỡn nữa sao?”

Hai mắt của Hạ Cảnh Tây tối thêm hai phần.

Tang Nhược quay người muốn rời đi, cũng trong lúc đó, cổ tay bị anh mạnh mẽ nhưng cũng không mất đi sự dịu dàng nắm chặt lại, nhiệt độ thuộc về riêng anh lan tràn đến da cô, xâm nhập vào từng lỗ chân lông.

“Nếu như có thể khống chế không nghĩ tới.” Hạ Cảnh Tây nhìn cô thắm thiết, giọng nói nặng nề mà căng thẳng: “Anh sẽ không yêu, cũng sẽ không đến đây.”

Từng chữ vô cùng rõ ràng, chui vào trong tai Tang Nhược lại có ý đồ muốn rơi vào trong tim cô.

Đầu ngón tay Tang Nhược trong phút chốc khẽ run rẩy, nhịp tim cũng giống như đập hụt một nhịp, muốn hất sự trói buộc của anh ra, lại bị anh trực tiếp nắm tay cổ tay dẫn tới phòng khách ngồi xuống ghế sa lon, một tay anh đè lên vai cô không cho cô đứng dậy.Truyện chỉ đăng tại Wattpad @YenNhien111 và WordPress của nhà. Đến Page Yên Nhiên để đọc truyện chính chủ nhanh và đầy đủ hơn

“Đầu tiên sấy khô tóc trước đã.” Hạ Cảnh Tây thấp giọng, tạm thời buông tay cô ra, sau đó đôi chân dài trực tiếp bước đi về phía nhà vệ sinh ở lầu một.

Nhưng đợi anh bước ra, trong tầm mắt đã thấy Tang Nhược ở trên bậc thang.

Môi mỏng khẽ mím lại, anh dứt khoát đuổi theo.

“Tang Nhược.” Anh trầm giọng kêu tên cô.

Tang Nhược nghe thấy.

Trong đầu hơi hỗn loạn khi nghe được âm thanh của anh, giống như có thứ gì đó hung hăng tiến vào để tỉnh táo lại, một khi đã tỉnh táo lại, thì lời anh mới nói cùng với ánh mắt lúc nảy lại lần nữa hiện lên rõ ràng.

Cô cắn môi.

Ở sâu trong tim hình như có một dòng cảm xúc đang chậm rãi tuông ra lồng ngực, sự yên lặng không một tiếng mạnh mẽ xông đến làm ảnh hưởng đến sự tỉnh táo của cô, thời gian dần trôi, cảm xúc càng không khống chế nổi, cô không suy nghĩ mà nhấc chân đá lên cầu thang để trút ra.

“A.” Đau đớn giúp cô tỉnh lại.

Tang Nhược nhíu chặt lông mày.

Sau đó mới chớp mắt một cái, hai tay của người đàn ông từ đằng sau mạnh mẽ ôm lấy cô bế theo kiểu công chúa, tiếp theo đi theo con đường cũ như muốn ôm cô xuống lầu.

Theo phản xạ có điều kiện, Tang Nhược mặc kệ giãy dụa cả tay chân.

Nhưng anh ôm rất chặt.

Mặc cho cô làm bất cứ động tác gì, cô vẫn như cũ bị anh vững vàng ôm vào trong ngực, cho đến khi cô lại bị anh đặt ở trên ghế sa lon lần nữa, cô bắt lấy cơ hội muốn đứng dậy, nhưng mà anh đã dùng một tay giữ eo của cô lại.

Lồng ngực mơ hồ phập phồng, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng, Tang Nhược nhấc chân lên muốn đạp anh.

Mắt cá chân bị anh nhẹ nhàng nắm lấy.

“Đừng nhúc nhích.” Hạ Cảnh Tây trầm giọng nói, đưa chân phải của cô đặt lên trên đùi anh, cẩn thận cởi dép lê ra.

Tang Nhược theo bản năng muốn rút chân về.

Lòng bàn tay ấm áp ấn lên ngón chân đang đau âm ỉ do đá lên cầu thang của cô, anh cúi đầu, ánh mắt rơi bên trên ngón chân cô, mỗi một động tác đều hết sức dịu dàng.

Từ từ.

Nhiệt độ của anh xâm nhập vào da thịt, đau đớn dường như đang được dịu đi.

Lồng ngực của cô dường như càng phập phồng lên xuống dữ dội hơn.

“Còn đau không?” Bỗng nhiên, anh ngẩng đầu.

Ánh mắt hai người chạm vào nhau.

Bàn tay đặt trên ghế salon nắm chặt thành quyền, móng tay bấm chặt vào lòng bàn tay hiện lên dấu vết mờ mờ, Tang Nhược không nói câu nào chỉ muốn rút chân mình về.

Hạ Cảnh Tây cảm nhận được.

Ánh mắt nặng nề nhìn cô một cái, anh đứng lên, cúi người cầm lấy máy sấy bị anh đặt trên bàn trà im lặng không lên tiếng đi tới phía sau cô, cắm điện vào rồi bật lên.Truyện chỉ đăng tại Wattpad @YenNhien111 và WordPress của nhà. Đến Page Yên Nhiên để đọc truyện chính chủ nhanh và đầy đủ hơn

Anh thử nhiệt độ trước, xác định không quá nóng, tay trái anh nâng mái tóc của cô lên chuẩn bị giúp cô sấy, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh sấy tóc của cô lúc trước, anh có hơi đau đầu nhíu mày.

Từ bỏ động tác sai lầm là sấy phần đuôi trước, anh đã dời lên trên thổi phía trên cho cô trước, cẩn thận giữ khoảng cách từng li từng tí, sợ nếu quá gần sẽ làm cô bị bỏng.

Đây là lần đầu tiên anh làm những việc như này, khó tránh khỏi không quen tay, thần kinh của anh không tiếng động căng ra, nhưng cũng may quen tay hay việc, dần dần động tác rốt cục cũng không còn vụng về nữa.

Tang Nhược đưa lưng về phía anh, dù vậy, cô dường như vẫn có thể cảm nhận được từng động tác cẩn thận của anh, có thể cảm giác được ánh mắt thâm thúy của anh đang nhìn mình.

Tính xấu ẩn sâu trong nội tâm lần nữa rục rịch ngóc đầu dậy, không nhịn được muốn trợn mắt nhìn, không nhịn được muốn trút giận lên người anh, suýt chút nữa cô đã đứng lên, ý thức được cái gì, cô nhịn xuống.

Cô nhắm lại mắt.

Trong cái biệt thự Lớn như vậy, giờ phút này ngoại trừ âm thanh của máy sấy dường như không còn nghe được gì khác, hai người cũng không nói chuyện.

Cho đến khi kết thúc.

“Được rồi.” Sờ lên tóc của cô, Hạ Cảnh Tây thấp giọng nói.

Tang Nhược không trả lời, cô đứng dậy, không nhìn anh lấy một cái, một lần nữa đi thẳng lên lầu.

Lần này, Hạ Cảnh Tây không đi theo, dù anh rất muốn.

Một lát sau, cô thay quần áo rồi quay lại, mang theo túi hành lý.

Hạ Cảnh Tây vừa nhìn thấy đã muốn hỏi cô muốn đi đâu, nhưng lời đến khóe miệng lại nuốt trở vào, chỉ là trầm mặc bước đến trước mặt cô, không nói hai lời mà cầm hành lý của cô.

Tang Nhược lặng lẽ nhìn anh.

Nhận thấy ý chế giễu của cô, Hạ Cảnh Tây bừng tỉnh, chỉ nói: “Để anh cầm cho.”

Dứt lời, anh cầm hành lý mang tới phòng khách.

“Tang tiểu thư.” Âm thanh của Đào Đào truyền đến.

Hạ Cảnh Tây ngước mắt.

Đột nhiên đối diện với anh, không hiểu sao sau lưng Đào Đào lại căng ra, nuốt nước bọt một cái, cô đi thẳng đến trước mặt anh, hít sâu rồi cầm lấy hành lý từ trong tay anh: “Tang tiểu thư, chúng ta đi thôi.”

Tang Nhược ừ một tiếng.

Hạ Cảnh Tây nhìn cô không chớp mắt, thấy cô không nhìn mình nữa, anh không nói gì thêm, chỉ cởi tạp dề xuống, đi theo sau cô.

Anh ở ngay sau lưng.

Hơi thở thuộc về riêng anh từ đầu đến cuối đều quanh quẩn xung quanh cơ thể cô, tựa như dù có dùng bất cứ cách nào cũng không tránh được, một luồng cảm xúc khó tả chạy loạn trong cơ thể, Tang Nhược nắm chặt tay, cuối cùng là không nhịn được mà quay người lại trừng anh: “Anh còn muốn làm gì nữa?”

Bước chân Hạ Cảnh Tây dừng lại, biết cô đang hiểu lầm, anh giải thích: “Anh lái xe đưa em ra sân bay.”

Lời nói bỗng ngừng lại hai giây.Truyện chỉ đăng tại Wattpad @YenNhien111 và WordPress của nhà. Đến Page Yên Nhiên để đọc truyện chính chủ nhanh và đầy đủ hơn

“Tang Nhược.” Cố gắng kiềm chế suy nghĩ xúc động muốn ôm cô vào lòng, đôi mắt anh chăm chú nhìn cô như muốn nhìn vào tận sâu trong ánh mắt của cô, tiếng nói trong trẻo mà trầm thấp: “Anh chờ em trở lại.”

Hơi thở Tang Nhược hơi dừng lại một giây, nói: “Tôi sẽ không trở về.”

Đoán được ý của cô chắc là sẽ không trở về thành phố Tây, mà không phải là trả lời lại ý anh nói sẽ đợi cô về, không giải thích gì thêm, Hạ Cảnh Tây chỉ nói: “Vậy anh tới tìm em.”

Ánh mắt của hắn vô cùng thâm thúy, cứ như vậy mà nhìn cô, giống như là vòng xoáy khiến cô bị hút vào.

Bỗng nhiên Tang Nhược siết chặt đầu ngón tay.

“Đào Đào, đi thôi.” Mặt không thay đổi thu tầm mắt lại, cô xoay người rời đi.

Đào Đào vội vàng đi theo phía sau cô, không biết là vô tình hay cố ý ngăn cản Hạ Cảnh Tây.

Hạ Cảnh Tây cũng không để ý, anh lên xe của mình, cách một khoảng cách an toàn mà đi theo sau xe của cô.

Trong xe phía trước.

Tang Nhược bấm điện thoại gọi cho Mộ Đình Chu, nhưng không hề có người bắt máy, cô cắn môi, kiềm chế cảm xúc bồi hồi nơi lồng ngực, mở Wechat của anh ra trực tiếp ghi âm gửi đi.

Cô lại bấm gọi cho anh.

Thật lâu sau, anh cũng trả lời bằng ghi âm trên Wechat: 【 Đang có việc, chờ em về thì chúng ta nói chuyện tiếp. 】

Ngữ điệu nặng nề, giống như đang kìm nén cái gì đó, Tang Nhược cho rằng đó là ảo giác của mình, nghe đi nghe lại mấy lần vẫn cảm thấy như vậy, cô mơ hồ nghe được bên cạnh đầu dây bên kia có âm thanh của phụ nữ.

Cô nghe lại lần nữa.

Không phải ảo giác của cô, đúng thật là có âm thanh của phụ nữ, là giọng nói mà cô chưa từng nghe qua.

Tang Nhược sửng sốt.

【Mới sáng sớm cậu ta đã chờ trước cửa nhà chúng ta rồi.】Khi đang thất thần, Mộ Đình Chu lại gửi đến tin nhắn đến, lần này là tin nhắn văn bản, nên từng chữ đập vào mắt cô rất rõ ràng.

Đầu ngón tay Tang Nhược chạm vào màn hình, trong phút chốc run rẩy, sau đó lại nắm chặt lấy.

Cậu ta là ai, trong lòng cô biết rõ.

Trong đầu lại xuất hiện hình ảnh đôi mắt anh đỏ như tơ máu, trái tim không khống chế được mà đập liên hồi, cô đột nhiên nhắm hai mắt lại, nhưng những hình ảnh đó lại hiện lên rõ ràng hơn.

“Tang tiểu thư, có cần cắt đuôi anh ta không?” Đào Đào nhìn kính chiếu hậu đánh vỡ trầm mặc.

Tang Nhược nhẹ cắn môi dưới, có lời như muốn xông ra, nhưng cuối cùng, cô chỉ là mở mắt nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ nói: “Không cần.”

Sau đó cô không nói thêm cái gì nữa.

Một đường im lặng đến sân bay, Tang Nhược đội mũ và đeo khẩu trang vào rồi xuống xe, toàn bộ quá trình cô đều không quay đầu lại, mặc dù như vậy, nhưng cô vẫn cảm giác được có ánh mắt cách đó không xa nhìn chằm chằm vào cô, cho đến khi cô vào trong sân bay.

Hơn hai giờ sau, trước khi máy bay cất cánh bay về phía nam Thái Bình Dương, Tang Nhược ngồi cạnh cửa sổ, lọt vào tầm mắt cô là trời xanh mây trắng, cô đang hướng về đất nước có thể nhìn thấy mặt trời mọc sớm nhất trong kì nghỉ phép lần này.

Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.