Truyện: Đừng buông tay anh – Hứa Kiều Tâm – Chương 10

Chương 10

Bình thường cô sẽ ngồi kiểu cho chân sang hai
bên, nhưng nay ngồi xe của anh cô học đòi các nữ
chính trên phim ngôi kiểu thục nữ cho hai chân về
một phía. Do ngôi không quen nên cứ mỗi lân đến
đoạn sóc cô lại túm chặt lấy eo của Trần Lăng Dực,
mà cô cũng thấy lạ đoạn đường hôm nay sao
nhiều ổ gà thế. Ngồi sau anh mà trái tim cô cứ đập
loạn nhịp đặc biệt là lúc cô chạm vào eo anh, vòng
eo săn chắc thon gọn có khi còn ít mỡ hơn eo của
cô, mải chìm đắm trong cảm xúc cô không biết
được rằng chàng trai đang đèo cô đôi tai cũng ửng
đỏ.

Nhà cô cách trường không xa, nhưng khi nấy lỡ
nói ngoa anh là nhà xa trường nên buộc cô phải đi
qua nhà mình rồi sau đó đi vòng lại vậy, rốt cuộc số
cô vẫn phải đi bộ mà. Trần Lăng Dực lại dừng xe
trước nhà cô, Kiều Tâm nghĩ đây chỉ là sự trùng hợp

nên cô giả vờ ngu ngơ hỏi: “Cậu dừng xe ở đây làm
gì vậy.

Trần Lăng Dực nhếch mép một cái rồi nói: “Cậu bị
mắc chứng đãng trí hả? Đến nhà không xuống còn
hỏi chẳng lẽ muốn theo tôi về nhà?”

Kiều Tâm mặt đơ như phỗng sau đó đỏ bừng, hóa
ra anh đã phát hiện việc cô nói dối ngay đầu, ngại
ngùng nói: “Sao cậu biết nhà mình ở đây mà cậu
biết mà vẫn nguyện ý trở mình về chẳng lẽ cậu cũng
có chút…..

Anh ngắt lời cô: “Đừng nghĩ viến vông vậy, cũng chỉ
là tiện đường, tôi cũng không phải loại người thấy
người khác khó khăn mà không giúp.”

Kiều Tâm cũng đáp trả lại: “Mình cũng biết nam
thân của mình rất thích giúp người mà, vậy sáng
mai nhờ cậy vào cậu đưa mình đến trường nhé. Đã
giúp phải giúp cho chót, phải không nào?”

Anh không nói gì cứ thế đạp xe đi thẳng, cô xì một
tiếng miệng lẩm bẩm: “Đúng là đồ lạnh lùng”

Ăn tối xong, Kiều Tâm sang nhà Tiểu Sảnh học bài,
có một số bài cô chưa hiểu muốn hỏi, dạo này vì
mải mê cưa đổ Trần Lăng Dực mà cô bỏ bê mất cô
bạn thân này, chắc cô nàng dỗi lắm đây. Vừa bước
vào phòng Tiểu Sảnh cô đã lên “Ôi nhớ cô bạn của
tôi quá”

Tiểu Sảng: “Nói sang tìm mình có chuyện gì”

Kiều Tâm: “Đương nhiên là nhớ cậu lên mới sang
rồi, lại đây mình ôm một cái nào”

Tiểu Sảnh: “Mình tưởng cậu đang hạnh phúc với
tên nam thần kia, đâu có nhớ người bạn này”

Kiều Tâm: “Gì mà hạnh phúc, đừng có cà khia
mình chứ, mình với Trân Lăng Dực bây giờ còn
chưa được coi là bạn bè”

Tiểu Sảnh: “Ngày nào cậu cũng mang đồ ăn cho
hắn mà còn chưa được coi là bạn ý hả. Cả trường
đang đồn cậu sắp thành bạn gái hắn đến nơi”

Kiều Tâm thở dài: “Giá được như lời đồn thì mình
đâu hao tâm tổn trí đến vậy.”

Tiểu sảnh: “Thôi khó quá thì bỏ qua, mình cũng
không ưng tên này lắm, chả qua cậu thích hắn quá
đành phải chịu.”

Kiều Tâm: “Không được, Trần Lăng Dực chắc chắn
phải là của mình”

Tiểu Sảnh: “Kệ cậu đó, cuối cùng người đau lòng
cũng chỉ là cậu thôi, mình nhắc nhở trước.”

Cô biết chứ đoạn tình cảm này không thành thì chỉ
có mình cô đau khổ, nhưng cô vẫn muốn đâm đầu
vào. Nhiều năm sau, cô nghĩ lại, nếu cô được chọn
lại, cô vẫn sẽ chọn theo đuổi anh, cô vẫn muốn
được chinh phục anh. Nhưng cô chỉ không ngờ điều
đó sẽ ập đến với mình, cô buộc phải rời xa anh,
buộc phải chôn dấu kìm nén cảm xúc của mình.
Lúc ở bên kia, cô đã rất nhớ anh, rất muốn được
gặp anh, dù chỉ nhìn anh từ xa cô cũng mãn nguyện
rồi.

Rời nhà Tiểu Sảnh cũng đã muộn, cô đi ngủ mà
quên không hẹn chuông báo thức, kết quả là 7 giờ

kém cô mới thức dậy. Như thường lệ xách 2 phần
thức ăn rồi cô chạy như bay ra khỏi cổng. Bỗng
đăng sau có tiếng nam sinh quen thuộc vang lên
bên tai “Lên xe”

Là anh, anh muộn như vậy mà đợi cô, hôm qua cô
không thấy anh nói gì nên tưởng anh không đồng ý,
nào ngờ đến đón cô thật. Cô áy náy, chắc anh đứng
đợi cũng phải 30 phút rôi, bình thường anh có bao
giờ đi học muộn đâu, cô hỏi: “Cậu đợi có lâu lắm
không, xin lỗi nha, mình ngủ quên mất.”

Anh trả lời: “Trùng hợp thôi, hôm nay tôi cũng dậy
muộn. Mà muộn vậy cậu cũng làm đồ ăn sáng nữa
hả”

Kiều Tâm giật thót, trả lời ngượng ngùng: “
Đương… đương nhiên rồi, mình làm cho cậu cả đời
luôn còn được, chỉ cần cậu muốn”

 

Trần Lăng Dực: “Lần sau muộn rồi thì không cần
phải làm vậy.”

Kiều Tâm: “Không được, bữa sáng là bữa quan

 

—————————-

 

Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

2 thoughts on “Truyện: Đừng buông tay anh – Hứa Kiều Tâm – Chương 10

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.