Y võ song toàn – Tần Lâm (full) – Truyện tiểu thuyết tác giả: Dạ Nhiên – Chương 1497

“Đúng vậy ông già, ông suýt chút nữa giết nhầm người tốt rồi đó”.

Tần Lâm thở dài nói.

Copy từ web τamlinh247.com

“Đều tại cháu cả, cháu cứ nói có người châm cứu là được rồi, tại sao la lên kiểu đó? Cháu lại còn rên như thế… đúng là làm cho người khác suy nghĩ lung tung, ông tưởng cháu bị bắt nạt nên mới xông vào, cháu thì hay rồi, muốn chọc ông tức chết đúng không”.

Sắc mặt Lăng Nhật Thiên sa sầm.

Khuôn mặt xinh đẹp của Lăng Dật Nhiên chợt đỏ bừng, cháu cũng có muốn đâu, ai bảo ông đã từng này tuổi mà còn nghe trộm chứ?

Cháu không thoải mái sao, không thoải mái thì sao có thể la được như vậy chứ? Thoải mái chết đi được, đời cháu chưa bao giờ sướng như thế.

“Xin lỗi ông nội, là lỗi của cháu”.

Lăng Dật Nhiên tỏ ra bất lực, ông nội đã từng này tuổi rồi, hơn nữa còn là dược sư ở núi Côn Luân, thân phận lại vô cùng cao, cô không thể nào để ông ấy xin lỗi Tần Lâm hay mình ngay lúc này được?

“Cậu cũng là đệ tử ở Côn Luân à?”

Lăng Nhật Thiên nhìn một lượt Tần Lâm, ánh mắt dần trở nên nghiêm túc.

“Lúc nãy cậu nói mình tên gì? Cậu là… con trai của Tần Trì?”

Lăng Nhật Thiên trầm giọng nói.

“Ơ… ông có mắt nhìn đấy, cháu đúng là con trai của Tần Trì, tên Tần Lâm”.

Tần Lâm trả lời, không ngờ tên của ông già nhà mình lại hữu dụng đến vậy, ông cụ như thế mà vẫn còn nhớ, hơn nữa chỉ nhìn vẻ ngoài mà đã đoán được anh là con của Tần Trì.

“Không tệ, lại có thể đỡ được nhiều chiêu của ta như vậy, xem ra cậu đã kế thừa được Tần Trì rồi đấy. Tên nhóc này đi nhiều năm như thế, vậy mà vẫn không quay trở lại thăm ta”.

Lăng Nhật Thiên tức giận nói, nhưng khi nhìn dáng vẻ thoáng mỉm cười của ông ấy, anh liền nhận ra dường như người này không phải là kẻ thù của bố, không hề giống với bị sư bá Diệp Toàn Cơ kia, lúc nào cũng muốn đối đầu với bố mình.

Mối quan hệ giữa hai người này hiển nhiên là hòa hợp hơn hẳn, cho nên cũng khiến Tần Lâm bớt lo lắng.

“Cậu nên gọi ta một tiếng sư thúc tổ đó, năm đó ta và bố cậu Tần Trì là bạn vong niên, mặc dù nó là sư điệt của ta nhưng tên này lại không hề coi ta là sư thúc, không biết lớn nhỏ gì cả, lúc nào cũng huynh huynh đệ đệ với ta, nhưng cũng may là ta chịu được, nếu không thì ta đã xử nó lâu rồi”.

Lăng Nhật Thiên nói với vẻ hoài niệm.

Hai mươi năm trôi qua như một ngày, càng lúc ta lại càng cô đơn trên núi Côn Luân này.

“Sư thúc tổ”.

Nhưng khi ông nhìn dáng vẻ của Lăng Dật Nhiên, chẳng lẽ Tần Lâm đã thực sự ép được hàn khí trong người của con bé ra rồi ư?

Mặc dù Lăng Nhật Thiên không muốn tin vào điều đó, nhưng bệnh tình của ông còn nghiêm trọng hơn cả cháu gái mình, tuy ông không nói, nhưng cơ thể mới là thành thật nhất, sắc mặt ông cũng có chút khó xử.

“Nếu như người muốn thì để con làm cho, trị bệnh cứu người chính là bổn phận của con. Lương y như từ mẫu, trời đất có thể chứng giám”.

Tần Lâm cười nói.

“Vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh rồi nhỉ?”

Một nụ cười bỗng hiện trên khuôn mặt của Lăng Nhật Thiên, ông ấy chính là đang chờ câu nói này của Tần Lâm.

Copy từ web τamlinh247.com
Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.