Y võ song toàn – Tần Lâm (full) – Truyện tiểu thuyết tác giả: Dạ Nhiên – Chương 1475

Lời của Tần Lâm dường như đã vượt quá dự liệu của mọi người, tên này chẳng những không biết ăn năn hối cải mà còn muốn đấu với Tàng sư huynh ư?

Chẳng phải là đang muốn tìm đến cái chết sao?

Copy từ web τamlinh247.com

Ngay cả Lâm Trung Nghĩa cũng sợ đến toát mồ hôi lạnh, Tần Lâm quá kiêu ngạo rồi, đánh bại Nhiếp Vân Hải, làm Triệu Vô Cực trọng thương, bây giờ lại còn muốn đánh với Tàng Thiên Xương ư, đây chẳng phải là mỡ dâng miệng mèo hay sao.

Tàng Thiên Xương hoàn toàn không giống hai kẻ đó.

Lời của Tần Lâm lập tức khiến cho sắc mặt của mọi người trở nên khó coi, kiêu ngạo như vậy, bộ thật sự coi mình là đồ đệ quý của đại sư bá hay sao?

Tần Lâm không hề để ý đến lời của Lâm Trung Nghĩa, điều này khiến cho Lâm Trung Nghĩa cảm thấy rất xấu hổ, hơn nữa còn có chút tức giận, nhưng vì thể diện nên anh ta không thể lật mặt được, quan trọng hơn hết là phải giải quyết được rắc rối của ngày hôm nay trước đã.

Lâm Trung Nghĩa là người rộng lượng hào hiệp, cho nên anh ta rất được đại sư bá xem trọng, mặc dù thay thầy dạy đồ đệ nhưng vẫn rất bao dung với Tần Lâm, vậy mà Tần Lâm lại không biết điều, thật đúng là làm cho Lâm Trung Nghĩa cảm thấy lo lắng.

“Tên nhóc cậu sao lại không biết nhún nhường như vậy, đệ căn bản không phải là đối thủ của Tàng sư huynh, người ta đã không thèm ra tay với đệ rôi, sao đệ cứ phải lên mặt như vậy”.

Lâm Trung Nghĩa đè vai Tần Lâm xuống, trừng mắt thì thầm với anh.

Tần Lâm đành bất lực nhún vai, đệ cũng không muốn đâu, dù gì thì bọn họ cũng ép người quá đáng, đệ tuyệt đối cũng không thể ngồi chờ chết, bất kể là ai, ngay cả diêm vương cũng không làm được.

Lâm Trung Nghĩa không dám nói nữa, đám sư đệ phía sau lại càng im ắng hơn, mặc dù Tần Lâm rất hung hăng, nhưng khi so với một người lão luyện như Tàng Thiên Xương thì có chút không xứng cho lắm.

Mọi người đều biết Tàng Thiên Xương mạnh mẽ thế nào, bọn họ vốn tưởng lần này Tần Lâm sẽ cúi đầu, nhưng không ngờ bọn họ đã coi thường anh rồi, tên này đúng là một thằng nhóc trẻ trâu, nghé con không biết sợ cọp.

“Xem ra là cậu muốn đánh với tôi à?”

Tàng Thiên Xương mỉm cười nhưng không tức giận, ánh mắt quét qua Tần Lâm một lượt như muốn nhìn thấu anh, rốt cuộc là ai đã cho tên này được dũng khí như vậy.

“Không biết trời cao đất dày là gì, Tàng sư huynh, loại người này huynh phải cho cậu ta một trận mới được”.

Tần Lâm lạnh lùng rút kiếm ra, không chút sợ hãi.

“Lâm Trung Nghĩa, huynh đừng có tỏ ra đạo đức giả nữa, huynh xem người ta còn không thèm nể mặt kìa, ha ha ha”.

Triệu Vô Cực cười nói.

“Vốn là tôi muốn giúp lý không giúp thân, nhưng hiện tại xem ra tôi đã đổi ý rồi, nên là giúp thân không giúp lý mới đúng”.

Ánh mắt Tàng Thiên Xương sắc như dao, chĩa vào Tần Lâm, chiến ý dâng trào.

Copy từ web τamlinh247.com
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.