Y võ song toàn – Tần Lâm (full) – Truyện tiểu thuyết tác giả: Dạ Nhiên – Chương 1472

Cơ thể Triệu Vô Cực bay ngược lên, sắc mặt sa sầm, máu phun ra, trông vô cùng nhếch nhác, trên mặt đầy vẻ tức giận và không cam tâm.

Tất cả mọi người hít sâu một hơi, sắc mặt thay đổi rõ rệt.

Từ trước đến nay Triệu Vô Cực luôn là vị sư huynh mà bọn họ kính trọng, trước giờ không ai có thể chiến đấu với anh ta một cách dữ dội như vậy.

Copy từ web τamlinh247.com

Hơn nữa thực lực của Tần Lâm khiến ai cũng phải rùng mình, những đòn công kích như vũ bão dữ dội thật khiến người ta phải kiêng dè.

Triệu Vô Cực bị đánh đến mức không còn sức đánh trả, tưởng như ngang tài ngang sức nhưng sau ba mươi chiêu đã bị Tần Lâm áp chế hoàn toàn, chỉ một ấn quyết đã khiến cho Triệu Vô Cực trở nên tuyệt vọng, mặt mày bàng hoàng.

Toàn thân Triệu Vô Cực như rã rời, cơ thể đau đớn khủng khiếp.

Trong mắt Lâm Trung Nghĩa hiện lên một tia vui mừng, Tần Lâm này quả nhiên không làm bọn họ thất vọng, mọi người liền trở nên vui vẻ, lần này Tần sư đệ đã làm cho bọn họ nở mày nở mặt rồi.

Triệu Vô Cực và Nhiếp Vân Hải đều là những kẻ đáng ghét nhất dưới trướng của nhị sư thúc, bình thường còn hay bắt nạt bọn họ, nếu như không phải do sức mạnh không đủ thì bọn họ cũng đã có một trận quyết đấu với nhau rồi.

Hôm nay Tần sư đệ đã giúp bọn họ hoàn thành tất cả những điều họ muốn làm nhưng chưa bao giờ dám làm.

“Hay lắm Tần sư đệ!”

“Tần sư đệ đúng là tấm gương sáng của chúng ta, ha ha ha!”

“Ngầu lắm đó Tần sư đệ”.

Mọi người tràn đầy hưng phấn và kích động.

Lúc này, Triệu Vô Cực nhìn chằm chằm vào Tần Lâm với vẻ cay đắng, anh ta đã thua hoàn toàn rồi.

Nhưng Tần Lâm lại không hề có ý định dừng lại, hơn nữa anh còn muốn thừa thắng xông lên, giáng cho Triệu Vô Cực một đòn chí mạng.

“Mẹ kiếp, thằng nhóc này muốn giết tôi!”

Triệu Vô Cực vô cùng hoảng sợ, cảm thấy có gì đó không ổn, anh ta vội vàng bò về phía sau với vẻ mặt hốt hoảng.

Đọc tiếp tại Tαmliπh247 .com nhé !

“Giả vờ xong rồi muốn chạy ư? Trên đời làm sao có chuyện dễ dàng như vậy chứ?”

Tần Lâm cười khẩy.

Bỗng một cước trên không đá thẳng vào cột sống của Triệu Vô Cực, anh ta vừa bò vừa la hét, suýt chút nữa lăn khỏi vách đá, tất cả mọi người đều sững sờ, đặc biệt là Triệu Vô Cực, xém chút nữa hồn bay phách lạc.

Quá tàn nhẫn rồi!

Tần sư đệ này ra tay vô cùng tàn nhẫn, không chút nương tay, tên Triệu Vô Cực này coi như xui xẻo khi chọc phải Tần Lâm.

Triệu Vô Cực cũng đang thầm kêu khổ, không ngờ tên Tần Lâm này lại thực sự ra chiêu chí mạng với mình, anh ta vốn là người chiếm thế thượng phong, vậy mà bây giờ lại tự ép mình vào tình thế tuyệt vọng.

Ai sợ ai chứ?

Sau khi ăn hành hết lần này đến lần khác thì Triệu Vô Cực liền cảm thấy cực kỳ hối hận.

“Tôi thua rồi!”

Sắc mặt Triệu Vô Cực tái mét, anh ta đã bị thương nặng.

“Sao còn chưa ra tay?”

Triệu Vô Cực gầm lên, nhưng bọn họ vẫn sợ hãi trước sức mạnh của Tần Lâm, ai dám ra tay chứ? Chẳng phải là tự tìm cái chết hay sao?

Triệu Vô Cực kêu trời không thấu kêu đất không hay, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi, chẳng lẽ tên này thật sự muốn giết anh ta hay sao.

Tần Lâm không hề nương tay, tung liên hoàn cước và đấm khiến cho Triệu Vô Cực không còn sức để chống trả, chỉ có thể bị đánh bầm dập mà thôi, máu tươi túa ra, sắc mặt tái mét, tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc.

Nhưng ngay lúc này, Triệu Vô Cực đã như một con chó chết chủ, bỗng nhiên có một bóng người gầy gò xuất hiện, và ngay khi lòng bàn tay của anh ta đưa ra, trực tiếp dùng quyền để ngăn cách Tần Lâm và Triệu Vô Cực ra.

Copy từ web τamlinh247.com
Đọc tiếp tại Tαmliπh247 .com nhé !
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.