Truyện: Cô dâu chạy trốn – Tần Tương (tác giả: Phong Đình) – Chương 20

CHƯƠNG 20: THẬT KHÔNG BIẾT XẤU HỔ

Mối tình đầu của Chử Nhất Triết ?!

Tần Tương choáng váng.

Cô mới bởi vì gặp bạn trai cũ mà dẫn tới hiểu lầm, ngoảnh lại Chử Nhất Triết lại mang cô đi gặp bạn gái cũ của anh…

Làm cho bản thân tỉnh táo lại, cô hỏi: “Đợi lát nữa tôi nên làm như thế nào?”

Chử Nhất Triết liếc nhìn cô: “Ngẫm lại thân phận của cô.”

Tần Tương đã hiểu.

Là muốn cô đóng vai vợ chồng ân ái cùng anh.

Nhưng cô cũng hơi tò mò, người đàn ông có khuôn mặt và thân phận giống Chử Nhất Triết thế này, chắc hẳn phụ nữ sẽ chạy theo như vịt, sao lại chia tay với anh chứ?

Đến quán cafe rồi, Chử Nhất Triết dặn cô một câu ‘tùy cơ ứng biến’, sau đó xuống xe đi vào trước.

Tần Tương mượn cơ hội hỏi thăm chuyện về bạn gái cũ của Chử Nhất Triết từ chỗ Vệ Thông , cũng là để chuẩn bị sẵn tinh thần.

“Bạn gái cũ của cậu Chử tên là Hồ Nhược Lan .”

Vệ Thông nhắc đến chuyện này, trên mặt lộ vẻ khó mà nói nên lời.

“Lúc trước cậu Chử ở nước ngoài, vì không kiêu căng, cố ý ẩn giấu thân phận, giả làm người bình thường. Vốn dĩ quan hệ của Hồ Nhược Lan này với cậu Chử rất tốt, nên cậu Chử tính toán sau khi về nước sẽ công khai thân phận, cưới cô ta làm vợ. Không ngờ…”

Vệ Thông nhún vai chìa tay, vô cùng bất đắc dĩ: “Ngay tại khi cậu Chử chuẩn bị nhẫn kim cương giá trị hàng tỷ, vào cái đêm định cầu hôn đó, Hồ Nhược Lan này lên giường với một cậu ấm con nhà giàu, bị cậu Chử bắt gian tại trận…”

“Chử Nhất Triết , bị… cắm sừng?” Khó khăn lắm Tần Tương mới nói ra được câu này, trong đầu tự tưởng tượng ra hình ảnh đó.

Nhưng vừa nghĩ đến người đàn ông như Chử Nhất Triết , vậy mà cũng từng bị phụ nữ cắm sừng, chậc chậc… cô thật sự không phải là đang cười trên nỗi đau của người khác đâu!

Vệ Thông kìm nén biểu cảm, nghiêm túc nói: “Mợ chủ, tốt nhất cô đừng nhắc đến chữ này ở trước mặt cậu Chử, mặc dù cậu Chử đã thu lại tình cảm với Hồ Nhược Lan , nhưng có lẽ đối với anh, chuyện này… chính là sỉ nhục cả đời, ngay cả mấy người bà cụ cũng không biết.”

“Được.”

Tần Tương vốn cũng không phải người lắm chuyện, chỉ vì tìm hiểu tình hình nên mới hỏi thăm Vệ Thông mà thôi.

Thấy thời gian cũng đến rồi, cô xuống xe, chuẩn bị đi vào.

Trong quán cafe.

Hồ Nhược Lan si mê nhìn người đàn ông ở bàn đối diện.

Trên người mặc âu phục đắt đỏ đặt làm theo yêu cầu, anh tuấn phi phàm.

Lúc trước cô ta thật sự rất ngu, vậy mà bỏ lỡ người đàn ông chất lượng tốt thế này! Nếu như sớm biết anh là người thừa kế của nhà họ Chử, chắc chắn cô ta sẽ bám riết đến cùng, tuyệt không làm bậy với người đàn ông khác!

Giây phút Hồ Nhược Lan biết sự thật này, hối hận xanh ruột.

Nhưng mà, vì vị trí mợ chủ Chử cao vời kia, cô ta sẽ không bỏ qua!

Hồ Nhược Lan vén lọn tóc quăn bên tai, khóc vô cùng đau lòng: “Nhất Triết , sau khi rời khỏi anh, em mới biết em yêu anh nhường nào, hai năm nay em vẫn luôn hối hận. Hối hận vì sao lúc trước lại không giải thích với anh ngay, em là bị ép buộc! Vì sao em lại không dũng cảm giữ anh lại chứ…”

Chử Nhất Triết nhìn màn biểu diễn sống động của cô ta, không kiên nhẫn cụp mắt nhìn đồng hồ, sao người phụ nữ kia còn chưa đi vào.

“Nhất Triết , hai năm nay em vẫn luôn giữ mình trong sạch vì anh, cũng là muốn đền bù sai lầm lúc trước. Anh bằng lòng tha thứ cho em chứ? Chúng ta bắt đầu lại từ đầu, được không?”

Nói xong, Hồ Nhược Lan nhìn anh bằng ánh mắt tràn đầy mong đợi, dáng vẻ hai mắt đẫm lệ được nắm bắt vô cùng chuẩn xác.

Chử Nhất Triết lạnh lùng nhếch miệng.

Không đợi anh lên tiếng, một bóng người đã từ từ đi đến.

“Xin hỏi cô đây, cô muốn bắt đầu lại từ đầu cái gì với chồng của tôi?” Tần Tương từ trên cao nhìn xuống đối phương, khẽ cười.

“Cô…” Hồ Nhược Lan vờ như không biết: “Cô là ai?”

Tần Tương thu lại mỉm cười, bày ra dáng vẻ của chính thất: “Cô không biết tôi là ai sao? Chẳng lẽ không phải là cô Hồ vì nhìn thấy tin tức tôi và cậu Chử kết hôn nên mới đỏ mắt chạy từ nước ngoài trở về sao? Nếu không, tôi còn tưởng rằng cô muốn xin làm con giáp thứ mười ba, chen chân vào hôn nhân của người khác đấy!”

Hồ Nhược Lan bị cô nói đến nghẹn lời không trả lời được, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

Sau đó, cô ta oan ức nói: “Tôi không phải, tôi, không… cô đừng nói nhảm…”

Tần Tương cười lạnh: “Nói cũng không lưu loát, còn nói là không phải?”

Đồng tử Hồ Nhược Lan co rụt lại, cầu xin giúp đỡ từ chỗ Chử Nhất Triết : “Nhất Triết , anh phải tin tưởng em.”

Chử Nhất Triết lạnh lùng liếc nhìn cô ta: “Xin lỗi, tôi chỉ bằng lòng tin tưởng lời nói của vợ mình.”

Nói xong, kéo Tần Tương ngồi xuống bên cạnh.

Đột nhiên tiếp xúc gần gũi suýt nữa khiến sắc mặt Tần Tương thay đổi, vẫn may là phản ứng nhanh, thuận thế khẽ nghiêng vào bờ vai Chử Nhất Triết , dịu dàng nói: “Sau này đừng gặp loại người không đứng đắn như thế này nữa.”

“Được.” Chử Nhất Triết cưng chiều nhìn cô, ngước mắt, lạnh lùng nói: “Nghe thấy chưa? Còn không lập tức biến mất cho tôi?”

Hồ Nhược Lan vừa sợ vừa giận, nhưng cũng không dám nổi giận.

Cô ta cắn môi, đau lòng để lại một câu: “Nhất Triết , tại sao anh có thể đối xử với em như vậy!”

Chử Nhất Triết nhìn cũng không thèm nhìn cô ta một cái.

Hồ Nhược Lan vừa đi, Tần Tương biết điều lui ra khỏi lồng ngực Chử Nhất Triết , nhỏ giọng nói: “Đối xử với người phụ nữ mình đã từng yêu như vậy, cậu Chử cũng nỡ sao?”

“Cô ta không xứng.” Chử Nhất Triết lạnh lùng nói.

Nói cái gì mà hai năm nay giữ mình trong sạch vì anh, nhưng sự thật lại là, mỗi ngày đều đến các quán bar, thay đàn ông như thay áo.

Hừ, loại phụ nữ này, anh chỉ ăn miếng trả miếng, đã lợi cho cô ta lắm rồi.

Chử Nhất Triết nhìn Tần Tương , chuyển đề tài: “Biểu hiện vừa rồi của cô không tệ.”

Tần Tương ngượng ngùng cười.

Trước đây cô cũng không có sở trường tranh chấp với người ta, nhưng đúng lúc hai ngày trước vừa mới trở mặt với đôi nam đồi bại nữ ti tiện Lâm Mạnh Phí kia, tích lũy được kinh nghiệm.

“Tôi đến công ty một chuyến, lát nữa cô tự trở về.” Chử Nhất Triết đứng dậy nói.

Tần Tương gật đầu: “Được, vậy anh đi trước đi. Có lẽ tôi phải về trường một chuyến, xin nghỉ với giáo viên rồi, cần cầm một số tài liệu về.”

Chử Nhất Triết liếc mắt, nhàn nhạt nhắc nhở: “Đừng để bị người ta nhận ra.”

“Ừ.”

Đợi Chử Nhất Triết đi rồi, Tần Tương đi đến phòng vệ sinh.

Trong túi của cô có kính râm và mũ, đang chuẩn bị lấy ra đeo, đột nhiên sau lưng xuất hiện một bóng người.

Nhìn thấy người trong gương, Tần Tương kinh ngạc xoay người: “Tư Kỳ .”

Vừa dứt lời, trên mặt đã trúng một phát tát.

“Tần Tương, cô thật không biết xấu hổ!”

Vừa rồi, Vương Tư Kỳ ngồi ở một góc không đáng chú ý trong quán cafe, nhìn thấy rõ ràng tương tác giữa Tần Tương và Chử Nhất Triết .

Chử Dung Âm gọi điện thoại nói với cô ta, cậu Chử vô cùng che chở Tần Tương , cô ta vốn không cho là như vậy.

Nhưng khi tận mắt nhìn thấy Chử Nhất Triết ôm Tần Tương trong ngực, nhìn thấy dáng vẻ thân mật giữa hai người, cuối cùng Vương Tư Kỳ không ngồi yên được nữa rồi.

Tần Tương càng gần gũi với Chử Nhất Triết , uy hiếp với mình lại càng lớn!

“Tư Kỳ , chuyện giả mạo cậu… tớ rất xin lỗi.”

Tần Tương thật lòng thật ý nói.

Chuyện này vẫn luôn khiến cô không biết làm sao đối mặt với Vương Tư Kỳ, dù sao hai người cũng được coi là bạn bè.

‘Cướp’ người đàn ông của bạn bè, nhìn thế nào cũng thấy cô đuối lý.

Vì vậy bị Vương Tư Kỳ tát một cái, Tần Tương cũng không oán trách, trái lại còn nói xin lỗi với cô ta, tính toán nói rõ ràng mọi chuyện.

“Nhà họ Chử chỉ là vì giữ thể diện nên mới để cho tớ và cậu Chử kết hôn giả. Cậu yên tâm, chờ chuyện này kết thúc, tớ sẽ tự động rời đi, tuyệt không chen chân vào giữa cậu và cậu Chử nữa.”

Vương Tư Kỳ nghe vậy, trong lòng chế giễu, người phụ nữ ngu xuẩn Tần Tương không rõ chân tướng này, vậy mà còn cảm thấy có lỗi với cô ta.

Thật thú vị!

Ánh mắt thay đổi, nói: “Được, nếu đã cảm thấy áy náy, vậy tôi muốn cô làm một việc!”

—————————-

 

Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

2 thoughts on “Truyện: Cô dâu chạy trốn – Tần Tương (tác giả: Phong Đình) – Chương 20

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.