Truyện: Chiến thần trấn quốc – Diệp Quân Lâm (tác giả: Kiếm Tử Tiên Tích) – Chương 201

Chương 201 Cảm giác vô cùng hố then

Bàn xong việc này, các ông lớn lại nói sang đề tài kế tiếp.

“Chiến thần hộ quốc Côn Luân trong truyền thuyết đến Giang Bắc lâu vậy rồi mà chúng tôi lại chưa gặp được lần nào, cảm giác vô cùng hổ thẹn!”.

Lôi Thiên Tuyệt nói với vẻ mặt bất đắc dĩ.

“Đúng vậy, chúng tôi đều muốn gặp một lần! Những cái khác khoan bàn đến, chỉ để thấy diện mạo của chiến thần Côn Luân mà thôi!”

Hàn Khiếu Côn cũng nói.

Phó Long Hành cười nói: “Không chỉ các anh mà ngay cả Thẩm Vạn Tam giàu nhất Giang Bắc của chúng ta tự mình mời chiến thần Côn Luân còn bị báng súng đuổi về cơ mà”

Trinh Hướng Quân cũng bật cười: “Nói ra các anh không tin chứ tôi là người đứng đầu chiến khu Giang Bắc, kết quả thì sao, đến bây giờ tôi vẫn chưa được nhìn thấy chiến thần Côn Luân một lần nào, đối phương hoạt động ở chiến khu Giang Bắc rối, còn tổ chức một buổi diễn tập quân sự, làm lơ tối trực tiếp điều động quân đoàn thứ nhất”

Đến cả Phó Long Hành cũng cảm thấy ngạc nhiên: “Đến bây giờ anh vẫn chưa từng gặp ư? Ôi trời ạ!”

“Nói thật, thân phận của tôi chẳng là gì với chiến thần Côn Luân cả! Dù là nhóm chiến vương Thanh Long thấp hơn tôi một cấp thì tôi gặp cũng phải khách khí đấy! Đó chính là binh sĩ mạnh nhất nước Đại Hạ mà!”

Trịnh Hướng Quần nói.

Lôi Thiên Tuyệt và những người khác lắc đầu thất vọng: “Chúng tôi hết hy vọng rồi, ngay cả anh Trịnh cũng chưa gặp được chứ nói gì đến chúng ta.”

Trịnh Hướng Quần bỗng nở nụ cười bí hiểm: “Không, có cơ hội đấy!”

“Vài ngày nữa sẽ có buổi lễ nhậm chức tổng chỉ huy chiến khu Giang Bắc, nhất định hôm đó chiến thần Côn Luân sẽ đến tham gia! Buổi lễ này có chỗ cho nhân sĩ có thành tựu ở các lĩnh vực, các anh cũng có thể tham gia!”.

Trịnh Hướng Quần nói.

“Thật không? Tốt quá, chúng ta cũng có thể nhìn thấy chiến thần Côn Luân rồi!”

Mấy người họ vô cùng kích động.

Tần Chỉnh Lâm cười nói: “Tôi nghe nói chiến thần Côn Luân không chỉ chưa đến ba mươi tuổi mà còn chưa có vợ! Trùng hợp là đứa cháu gái Tần Yên Nhiên của tôi cũng độc thân, kết duyên với chiến thần Côn Luân thì vừa khéo. Trai tài gái sắc!”

Du Bất Quần lập tức bác bỏ: “Anh nghĩ gì thế? Lẽ nào cháu gái của tôi thua kém à?”

“Các anh nói thế cứ như chúng tôi không có cháu gái ấy!”

Những người khác cũng không đồng ý.

Ngay cả Trịnh Hướng Quân cũng góp vui: “Tôi cũng có cháu gái, hơn nữa cũng ở trong quân đội, há chẳng phải có cơ hội rất lón à?”

“Hầy, nói thế thì cháu của anh Trịnh có cơ hội nhất, biết thế lúc trước chúng ta nên đưa cháu gái mình đi bộ đội!”

Lôi Thiên Tuyết lại câu được một con cá, cười nói: “Chúng ta nên nói chính sự thì hơn, ba ngày sau tập đoàn Quân Lâm và tập đoàn của nhà họ Diệp đổi tên thành tập đoàn Vân Đình đấy!”

 

“Còn làm gì nữa? Đương nhiên phải đi cảnh cáo tập đoàn Vân Đình, để xem rốt cuộc đối phương có năng lực đến đâu.”

| Lý Tử Nhiễm cũng biết chuyện về tập đoàn Vân Đình.

“Em nghe nói hiện nay Lục Nam Hiên là người đứng đầu Vân Đình, chẳng trách đối phương lại giúp chúng ta khi gặp khó khăn.”

“Anh có biết việc này không?”

Lý Tử Nhiễm hỏi với vẻ tò mò.

Diệp Quân Lâm lắc đầu: “Anh không biết Vân Đình có một người chú như thế!”

Diệp Quân Lâm buồn cười.

Mấy người đó giỏi suy đoán thật.

Kỳ Lân nhỏ hơn Lục Vân Đình bảy, tám tuổi, làm sao lại thành chủ của anh ấy rồi?

“Nghe nói ba ngày sau là ngày tổ chức lễ đổi tên của tập đoàn Quân Lâm, anh muốn đến đó xem không?”

Bởi vì Lý Tử Nhiễm bận bù đầu vì việc thành lập công ty mới, mà cô lại rất tò mò, cho nên mới muốn để Diệp Quân Lâm đi xem.

“Được, anh đi xem”.

Không cần Lý Tử Nhiễm nói thì Diệp Quân Lâm cũng phải đi.

Diệp Quân Lâm quyết định dẫn cả vợ chồng Lục Học Văn đi tham gia.

Anh đến khu biệt thự Bất động sản Oriental, hỏi thăm sức khỏe hai ông bà đồng thời nói cho họ biết việc này.

——————

 

Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.