Truyện: Chiến thần ở rể – Dương Thanh (tác giả: Tiếu Tiếu) – Chương 620

Chương 620: Một lần cuối cùng

Lúc Mã Siêu lái xe tới chỗ Dương Thanh, anh đã đợi sẵn ở bên ngoài.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao hai người lại tự mình đến đón tôi?”

Sau khi lên xe Dương Thanh nghi ngờ hỏi.

Trước khi đến đón Dương Thanh, Mã Siêu đã gọi điện cho anh nhưng không nói rõ mọi chuyện.

Lúc này hai mắt Ngải Lâm sưng đỏ, viền mắt vẫn còn ươn ướt, rõ ràng vừa mới khóc xong.

Ngải Lâm thở dài, chậm rãi kể lại.

Khi biết tin Ngải Lâm đã bị đuổi khỏi nhà họ Ngải, ngay cả Ngải Xuyên cũng rời đi, Dương Thanh rất tức giận.

Trước đây anh đã hứa với nhà họ Ngải sẽ bảo đảm cho họ huy hoàng trăm năm, không chỉ vì nể mặt Mã Siêu và Ngải Lâm ra mà còn vì cách làm người của Ngải Xuyên.

Ngải Xuyên là bậc bề trên sáng suốt, linh hoạt. Sau khi biết được thực lực mạnh mẽ của Dương Thanh và Mã Siêu lập tức truyền lại vị trí chủ gia tộc cho Ngải Lâm, đủ để chứng tỏ lão ta là người biết nhìn xa trông rộng.

Nào ngờ lão ta bị ép rời khỏi nhà họ Ngải, ngay cả Ngải Lâm cũng bị Ngải Minh Húc đuổi ra khỏi gia tộc.

“Bố chị nhất định sẽ hối hận!”

Dương Thanh hờ hững nói.

Nếu không phải Ngải Lâm là con gái của Ngải Minh Húc, việc ông ta làm hôm nay đã đủ khiến Dương Thanh giết ông ta rồi.

Ngải Lâm cười khổ: “Trước khi rời đi ông nội chị cũng nói vậy”.

“Anh Thanh định làm gì bác Ngải sao?” Đọc tiếp tại web truyện T am l inh !

Mã Siêu bỗng sốt ruột, vội vàng giải thích: “Ông ta cũng là người đáng thương, chưa trải sự đời, cực kỳ cổ hủ, hoàn toàn không biết sự mạnh mẽ của anh”.

“Bằng không dù ông ta có can đảm cỡ nào cũng không dám làm ra việc này”.

Mã Siêu giải thích khiến Dương Thanh cạn lời, trợn mắt nhìn anh ta tức giận nói: “Trong suy nghĩ của cậu, tôi là người không biết chừng mực vậy sao?” Đọc tiếp tại web truyện T am l inh !

Nghe vậy, sắc mặt Mã Siêu lúng túng.

“Anh quá quan tâm nên không tỉnh táo, dù cậu Thanh muốn giết bố em thì ít nhất cũng sẽ nể mặt chúng ta không xuống tay, cùng lắm chỉ để ông ấy chịu khổ chút thôi”.

Ngải Lâm biết rõ Dương Thanh sẽ không làm gì Ngải Minh Húc, cười gượng nói.

Mã Siêu càng thêm lúng túng, vội vàng nói: “Anh Thanh đừng để bụng. Em chỉ lo Ngải Lâm khó xử vì bị kẹp ở giữa”.

“Người đời nói phụ nữ khi yêu đều là kẻ ngốc, nhưng sao tôi cứ cảm thấy đàn ông khi yêu mới là kẻ ngốc nhỉ?”, Dương Thanh bất đắc dĩ nói.

“Phụt!”

Ngải Lâm nhịn không nổi cười ra tiếng.

Nụ cười này khiến muộn phiền tích tụ trong lòng cô ấy vơi đi rất nhiều.

Đây là hiệu quả mà Dương Thanh mong muốn. Tuy Ngải Minh Húc muổn đẩy Ngải Lâm và Mã Siêu ra gánh tội thay khiến anh rất tức giận, muốn giết ông ta nhưng dù sao đây cũng là việc nhà của Ngải Lâm. Cập nhật nhanh nhất !

Trừ khi Ngải Lâm muốn đối phó với nhà họ Ngải, nếu không anh cũng không có lý do đụng đến bọn họ.

Sự việc nghe có vẻ phức tạp. Nhà họ Ngải không chỉ trêu chọc nhà họ Điền mà còn gây sự với nhà họ Tôn, nhưng với anh hết thảy đều là chuyện nhỏ.

Xe chạy như bay trên đường, chỉ mười lăm phút sau đã đỗ trước cửa nhà họ Ngải.

Ngải Lâm và Mã Siêu vốn muốn đi thẳng đến nhà họ Điền nhưng sau khi Ngải Minh Húc gọi điện thoại tới ép Ngải Lâm gả cho nhà họ Tôn thì cô đã biết mọi việc chỉ có thể giải quyết ở nhà họ Ngải.

“Đứa con ngỗ nghịch, mày còn dám trở về nữa sao?”

Ngải Lâm vừa về nhà, Ngải Minh Húc đã tức giận quát.

Nếu không vì Mã Siêu và Dương Thanh đứng cạnh Ngải Lâm, ông ta đã muốn xông lên tát Ngải Lâm mấy bạt tai rồi.

Ngải Lâm hờ hững nói: “Con đã nói việc này không liên quan đến nhà họ Ngải, con sẽ xử lý thỏa đáng!”

“Tao bảo mày đến nhà họ Điền chịu trách nhiệm mày không đi, bảo mày đến ủy ban đăng ký kết hôn với người nhà họ Tôn mày cũng không đi. Mày nói xem mày định đối phó với hai gia tộc lớn của Yến Đô kiểu gì?”

Ngải Minh Húc gào lên. Cập nhật nhanh nhất !

Người nhà họ Ngải cũng nhìn chằm chằm Ngải Lâm, thi nhau chỉ trích.

“Cô đúng là sao chổi, là tai họa của nhà họ Ngải. Bây giờ gây ra họa lớn cho gia tộc, cô tưởng chỉ bằng một câu nói là có thể giải quyết được sao?”

“Tôi thấy nên trói cô ta lại đưa đến ủy ban để đăng ký kết hôn với đứa con trai nhỏ của chủ nhà họ Tôn là tốt nhất”.

“Tôi nghĩ hay là giết luôn cho êm chuyện. Dù sao người nhà họ cũng Điền sắp tới đây. Nếu để bọn họ thấy được thành ý của nhà họ Ngải, nói không chừng bọn họ sẽ bỏ qua cho chúng ta đấy”.

Người nhà họ Ngải thi nhau chỉ trích Ngải Lâm, thậm chí có người còn đòi giết Ngải Lâm để thể hiện thành ý.

Bộ mặt thấp hèn rất xấu xí.

Dương Thanh híp mắt chứng kiến tất cả nhưng vẫn không nói lời nào. Tranh luận với mấy kẻ nông cạn này đúng là tự hạ thấp bản thân.

Anh bỗng chờ mong người nhà họ Điền và họ Tôn mau đến đây.

Chờ sau khi giải quyết xong hai gia tộc này, anh muốn nhìn xem người nhà họ Ngải sẽ bày ra dáng vẻ nịnh nọt như thế nào.

“Tất cả im miệng cho tôi!”

Dương Thanh có thể nhịn nhưng Mã Siêu lại không nhịn nổi quát ầm lên, ánh mắt giận dữ liếc nhìn đám người, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi còn nghe thấy ai sỉ nhục Ngải Lâm nữa, tôi sẽ giết người đó trước!”

“Các người đừng nghĩ tôi nói đùa. Ngay cả dòng chính của nhà họ Điền tôi còn dám giết, các người là cái thá gì, giết lúc nào chả được!”

Trong mắt Mã Siêu ngập tràn sát khí.

Những người này sỉ nhục Ngải Lâm đã chọc giận anh ta.

Quả nhiên rất có tác dụng. Sau khi Mã Siêu đe dọa xong, người nhà họ Ngải đều sực tỉnh, im thin thít.

Trước đây lúc ở nhà họ Vương bọn họ đã tận mắt chứng kiến sự mạnh mẽ của Mã Siêu. Một mình anh ta có thể giết chết cao thủ hàng đầu của nhà họ Vương dễ như ăn cháo.

 

Bây giờ ngay cả dòng chính của nhà họ Điền trong tám gia tộc đứng đầu Yến Đô cũng bị anh ta lấy mạng.

Những người vừa nãy kêu gào đòi giết Ngải Lâm lúc này nào dám hống hách kiêu căng nữa. Ai cũng cúi đầu thật thấp chỉ sợ bị ánh mắt hung ác kia nhìn trúng.

Ngải Minh Húc cũng ngạc nhiên, thấy dáng vẻ tức giận của Mã Siêu liền vội vàng nuốt lại những lời mắng Ngải Lâm vào trong.

Trong mắt Ngải Lâm chỉ còn sự thất vọng. Cô nhìn thật kỹ đám người nhà họ Ngải, cuối cùng nhìn sang Ngải Minh Húc nói: “Bố yên tâm, việc hôm nay sẽ không liên lụy tới bất kỳ ai trong nhà họ Ngải”.

“Tôi cũng nói cho các người biết, sau khi giải quyết xong việc hôm nay, tôi và nhà họ Ngải sẽ không còn bất kỳ liên quan nào nữa. Từ nay về sau nhà họ Ngải gặp phải rắc rối gì cũng đừng bao giờ đến tìm tôi”.

“Bởi vì lần sau, dù nhà họ Ngải có bị tiêu diệt, tôi cũng sẽ không bao giờ mềm lòng”.

Trong đôi mắt đỏ ngầu của Ngải Lâm tràn đầy sự kiên định.

Không biết tại sao Ngải Minh Húc cảm thấy lo lắng lời của Ngải Lâm sẽ trở thành sự thật.

Ngải Lâm vừa nói xong, một người trung nhiên cuống quýt chạy vào, hốt hoảng nói: “Ông chủ, người nhà họ Điền đến rồi!”

—————————-

 

Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.