Tổng tài Daddy ngu ngốc: bảo bảo theo mẹ đây – Thẩm Ngọc Lam (Truyện full tác giả: Mia) – Chương 156

Chương 156

Vẻ mặt bình thản của Ninh Nhất Phàm lập tức trở nên u ám, anh “ừm” một tiếng bé đến nỗi không thể nghe thấy.

Copy từ web τamlinh247.com

Anh lôi Ninh Thiên Vũ từ trên giường dậy.

Rồi kéo cậu bé ra ngoài.

“Thiên Vũ vẫn chưa ăn tối, anh quay về bảo bảo mẫu nấu mì hoặc sủi cảo cho nó nhé, đợi nó ăn xong, chơi một lúc thì ngủ tiếp” Thẩm Ngọc Lam đuổi theo, đứng phía sau anh dặn dò.

Ninh Thiên Vũ quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt quan tâm trong đôi mắt của Thẩm Ngọc Lam thì trong lòng như quặn lại, cuối cùng cậu bé quay người, ôm lấy đùi của Thẩm Ngọc Lam: “Mẹ nhỏ, có phải con sắp tìm mẹ con nên trong lòng mẹ rất buồn đúng không?”

Thẩm ngọc Lam sững sờ, ngồi xốm trên mặt đất rồi ôm Ninh Thiên Vũ vào lòng: “Không đâu, trong mắt mẹ cho dù con có là con của ai thì mẹ sẽ luôn yêu con, thương con”

Thẩm Ngọc Lam không ngờ một đứa trẻ nhỏ như vậy mà suy nghĩ đã tinh tế như vậy, cô cảm thấy rất cảm động nhưng lại thấy hổ thẹn nhiều hơn.

Cô nên nói với Ninh Thiên Vũ về thân phận thật sự của mình.

Nhưng di ngôn trước khi lâm chung của mẹ lại khiến lòng cô thắt lại, cô không dám vi phạm khi chưa biết rõ nguyên nhân.

“Mẹ à, con quyết định rồi, con không tìm người đó nữa, sau này con sẽ coi mẹ là mẹ ruột của con, có được không ạ?” Cậu bé dụi người vào trong lòng Thẩm Ngọc Lam một lúc rồi mới nói, ba cậu bé nói đúng, tại sao cậu bé phải đi tìm người phụ nữ khi sinh ra cậu bé đã không cần cậu bé nữa?

Thẩm Ngọc Lam đẩy cậu bé ra, hơi ngạc nhiên trước sự quả quyết của cậu bé, chuyện lớn như vậy nhưng cậu bé lại lập tức đưa qua quyết định, cô suy nghĩ một lúc rồi hôn lên trán cậu bé: “Thiên Vũ, con khiến cho mẹ rất cảm động”

“Vậy tôi nay con ngủ ở chỗ mẹ nhé, được không ạ? Mẹ nhỏ, tâm trạng con không tốt, mẹ đồng ý cho con ngủ một đêm có được không?” Cậu bé ngước mặt lên với vẻ van xin.

Dáng vẻ cậu như vậy khiến Thẩm Ngọc Lam không thể nào từ chối được mà chỉ quay đầu, chu đôi môi đỏ mọng và nhìn Ninh Nhất Phàm với vẻ khẩn cầu.

“Làm sao bây giờ?”

Ninh Nhất Phàm liếc ánh mắt nhìn gương mặt cô, đôi mắt phượng hẹp dài nhanh chóng trở nên sâu thăm thẳm, anh nhếch khóe miệng lên: “Tôi cũng ở lại”

Nói rồi anh gần như nhấc Ninh Thiên Vũ đi vào trong phòng trước.

Sau khi sắp xếp cho Ninh Thiên Vũ xong, Thẩm Ngọc Lam luôn ở bên cạnh ngủ cùng cậu bé, cô nhìn thời gian, đã hơn mười giờ đêm rồi, toàn thân cô rất mệt, đầu cũng hơi nặng nề, cô thuận tay tháo búi tóc buộc đuôi ngựa dài ra Mái tóc được duỗi thẳng ra rơi lả tả xuống đôi vai, cô không kìm được mà ngáp một cái.

“Mệt rồi thì mai đi ngủ đi” Một giọng nói truyền đến từ trong căn phòng.

Ninh Nhất Phàm đã nhìn thấy vẻ mặt của cô, đôi mắt càng sâu hơn.

Anh tựa đầu lên cổ cô, giọng nói đầy từ tính rót vào trong tay cô: “Ngọc Lam, có muốn không?”

Ma xui quỷ khiến thế nào mà Thẩm Ngọc Lam lại gật đầu, sau đó cô chợt nhận ra nên lại nhanh chóng lắc đầu, giả bộ ngu ngốc: “Anh, anh nói cái gì vậy? Tôi nghe không hiểu.”

Ninh Nhất Phàm cúi đầu nhìn cô, sau đó cúi người hôn lên cô.

‘Thẩm Ngọc Lam nằm thành hình nằm đấm, muốn đẩy anh ra nhưng lại chạm vào bờ ngực lộ ra bên ngoài của anh.

Cô hít một hơi thật sâu, gương mặt càng nóng bừng lên.

Copy từ web τamlinh247.com
Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.