Tổng tài Daddy ngu ngốc: bảo bảo theo mẹ đây – Thẩm Ngọc Lam (Truyện full tác giả: Mia) – Chương 154

Chương 154

Copy từ web τamlinh247.com

Anh võ lên bắp chân của cô: “Cởi ra rồi đi dép lê đi, sau này đi giày cao gót ít thôi” Nói rồi anh đứng thẳng lên, thấy Thẩm Ngọc Lam vẫn không hề nhúc nhích thì cong môi lên: “Vẫn chưa đói bụng sao? Thay giày rồi rửa tay đi để ăn cơm thôi” Nói rồi anh quay người đi về phía nhà vệ sinh, từ đầu đến cuối đều rất bình tĩnh.

Thẩm Ngọc Lam liếc nhìn thím Lưu, sự kinh ngạc trong đôi mắt bà ấy khiến cô chột dạ, cô cúi đầu xuống lại nhìn giày trên chân mình, cả người cô cứng đờ, trong lòng không kìm được mà khẽ run lên, nếu như nói cô không cảm động thì chắc chắn đó là lời nói dối.

Ninh Nhất Phàm giàu có như vậy, nhưng từ trước đến nay sự cảm động mà anh mang đến cho cô lại không hề liên quan đến tiền bạc, cô nghĩ nếu như Ninh Nhất Phàm chỉ dùng tiền để đập vào cô thì liệu cô có thể cảm động không, chắc chẩn cô sẽ không cảm động, mà anh lại cũng sẽ không làm thế, điều đó thật sự đã khiến cô cảm động.

Trên thế giới này tiền có thể mua được rất nhiều thứ, nhưng có thể khiến một người phụ nữ thật sự cảm động? Cô nghĩ không có mấy phụ nữ thật sự vì tiền, ít nhất trong cuộc sống của cô, tiền chỉ có ý nghĩa để tiêu là được rồi, nhưng đàn ông có lòng hay không có lòng thì lại là nút thắt chí mạng trong cái nhìn về tình yêu của cô.

Nếu như anh có lòng mà tôi cần tiền thì có tác dụng gì?

Trong nhà vệ sinh, Ninh Nhất Phàm đang rửa tay thì thấy cô đi đến.

Anh vươn cánh tay dài ra, sau đó ôm lấy eo của cô từ phía sau, đặt đầu lên gáy của cô.

Trong lòng cô bỗng nhiên dâng lên cảm giác mà từ trước đến nay chưa từng có, nó rất dồi dào và đẹp đẽ.

Đây là cảm giác mà từ trước đến nay anh chưa từng có, dù cho anh có kiếm được bao nhiêu tiền bạc đi chăng nữa.

“Ngọc Lam à, sau này chúng ta sẽ có một ngôi nhà như vậy.”

Một lớn một nhỏ, trong đôi mắt bà ấy rất kinh ngạc.

“Ồ, cái này thật sự rất giống nhỉ?” Thím Lưu vừa lau tay vừa ôm lấy Ninh Thiên Vũ, trong đôi mắt cũng hiện rõ sự kích động.

“Bà ơi, bà nói xem người đó, liệu có phải là mẹ của cháu không?”

Giọng nói của Ninh Thiên Vũ hơi nghẹn ngào.

“Bà thấy thật sự rất giống” Thị lực của thím Lưu không tốt lắm, bà ấy tiến gần hơn hai bước, vừa nhìn vừa gật đầu phụ hoạ.

Thẩm Ngọc Lam biết rất rõ người phụ nữ trong đó chính là mình, nhưng vào giây phút này trong lòng cô lại vô cùng trống rỗng, hóa ra trong lòng Ninh Thiên Vũ, mình, cuối cùng mình chỉ là mẹ nhỏ.

Copy từ web τamlinh247.com
Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.