Tổng tài Daddy ngu ngốc: bảo bảo theo mẹ đây – Thẩm Ngọc Lam (Truyện full tác giả: Mia) – Chương 152

Chương 152

“Nếu em còn chưa hài lòng, anh có thể…”

Copy từ web τamlinh247.com

“Đừng, thế là đủ rồi” Thẩm Ngọc Lam cắt ngang lời nói của anh, với cách làm như vậy, xem như đã chặn đường làm một người đàn ông của ông ta rồi, cả đời ông ta sẽ nhớ rất kỹ.

Mặc dù cảm thấy Ninh Nhất Phàm thủ đoạn ngoan độc, nhưng không thể phủ nhận đây là cách tốt nhất để phòng ngừa tai hoạ sau này.

“Tiền này, em không cần, anh tìm thời gian thích hợp trả lại đi” Nếu anh ta đã nhận được trừng phạt thích đáng vậy là đủ rồi, tiền này cô cầm cũng không có ý nghĩa.

Anh dáng cao ngất đứng thẳng nhìn chỉ phiếu trên tay Thẩm Ngọc.

Lam cười nhạt: “Còn thương hại anh ta làm gì? Trừng phạt này là anh ta nên nhận”

Thấy anh cũng không có ý định cầm lấy chỉ phiếu, Thẩm Ngọc Lam ngẩn ra một lúc, cầm lấy chỉ phiếu trước mặt Ninh Nhất Phàm xé nát vụn, vứt vào thùng rác bên cạnh, từ đầu đến cuối mặt không đổi sắc, biểu tình bình tĩnh thong dong khóe miệng hơi hơi cong lên.

Chỉ là chút tiên bồi thường cho cô cũng không nhận, mặc dù số tiền này đối với cô mà nói là một số tiền rất lớn.

Ninh Nhất Phàm nghiêng đầu nhìn cô, tay vòng qua eo ôm lại, “Cũng tốt chỉ cần em vui vẻ là được, đi thôi chúng ta về nhà”

Lúc này, có người từ bên ngoài tiến vào, đem hành lý của Thẩm Ngọc Lam ra ngoài.

Mà Ninh Nhất Phàm vẫn còn đang ôm eo Thẩm Ngọc Lam cứ như: vậy đi, biểu tình không có gì là không ốn, Thẩm Ngọc Lam trong lòng ấm áp.

“Chờ đã, hay anh xuống dưới lầu trước đợi em” Đi tới cửa, Thẩm Ngọc Lam đột nhiên thoát khỏi lông ngực anh, đàng hoàng đứng sang bên cạnh.

Ninh Nhất Phàm nhíu mày, “Có ý tứ gì “Làm gì có người thứ ba nào không biết xấu hố như vậy!” cô chậm rãi nói, Ninh Nhất Phàm lại là khó được khóe miệng nâng lên, giơ tay búng nhẹ vào trán Ngọc Lam “Người thứ ba cái gì không được nói bậy bại”

Cho nên, cuối cùng, chỉ nhàn nhạt cười.

Liễu Tự nhìn thấy cô, xuống xe đi tới giúp cô mở cửa xe băng ghế ngồi phía sau Thẩm Ngọc Lam có chút sửng sốt, nhìn Liễu Tự, cảm thấy có chút thụ sủng nhược kinh: “Liễu Tự, cảm ơn anh!” Thẩm Ngọc.

Lam nói xong, nhìn Liễu Tự nở nụ cười ngọt ngào.

“Cảm ơn thì cảm ơn, em còn nhìn tên đó mỉm cười sáng lạn như vậy làm gì chứ?”

Ách…

Không khí trong xe trở nên vô cùng quỷ dị.

Copy từ web τamlinh247.com
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.