Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc – Thẩm Cửu – Dạ Âu Thần (full) – Tác giả: Thời Vũ – Chương 1130

Chương 1130:

Động tác của cô quá rõ ràng, ánh mắt nhìn Hàn Thanh không hề che giấu tình cảm, Tiêu Túc làm sao có thể không hiểu động tác của cô được, cô ấy sợ Hàn Thanh sẽ hiểu lầm chiếc áo khoác này, cho dù người ta có để ý hay không, cô cũng không tình nguyện mặc nó.

Ah.

Copy từ web τaмlinh247.com

Đột nhiên, Tiêu Túc cảm thấy có chút buồn cười.

Vì thích một người, ngay cả cơ thể mình cũng không cần?

Hơn nữa đối phương lại không thèm liếc mắt nhìn một cái, cho dù vậy cũng muốn tiếp tục.

Tiêu Túc không nhận lấy chiếc áo khoác Tiểu Nhan đưa qua, gương mặt lạnh lùng đứng ở đó.

Ban đầu Tiểu Nhan cho rằng đối phương sẽ nhận áo khoác, dù sao thời tiết cũng rất lạnh, cởi áo khoác ra chắc chắn sẽ bị đông cứng, mặc trở lại không phải sẽ tốt hơn sao? Thế nhưng không ngờ Tiêu Túc một mực không đưa tay ra, Tiểu Nhan cảm thấy có chút kỳ quái.

“Anh nhanh cầm lấy áo đi, tôi trả lại áo khoác cho anh, anh mặc lại áo khoác đi, đừng để bị lạnh.”

Tiêu Túc vẫn không nhận.

Vẻ mặt Tiểu Nhan kinh ngạc: “Tiêu Túc?”

Kiệt Sâm đi theo mọi người ra ôm tay nhìn một cảnh này, trong lòng âm thầm chế nhạo.

Chơi vui như vậy sao? Thằng nhóc Tiêu Túc này thích cô gái ở trước, thế nhưng lại à tình chàng còn thiếp thì không có ý? Chẹp.

Hôm nay là ngày gì vậy, thế mà anh ấy lại được nhìn nhiều trò hay như vậy, chậc chậc.

Trong lòng Kiệt Sâm không ngừng lắc đầu, thế nhưng khỏe môi lại không tự giác cong lên ý cười nhàn nhạt, luôn cảm thấy chơi vô cùng vui.

Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !

Từ đầu đến cuối Tiêu Túc đều không có ý đưa tay nhận áo, nhưng cũng không thể giằng co quá lâu, thấy Tiểu Nhan nhìn chằm chằm vào cậu ta, cậu ta mới cứng đờ mở miệng nói: “Áo khoác tôi đã cho cô thì chính là của cô, nếu như cô không lạnh thì cứ ném áo khoác đi.”

Tiểu Nhan: “?”

Xảy ra chuyện gì vậy?

Cái áo khoác này không phải chỉ vừa mới khoác trên người cô ấy sao? Hơn nữa không phải cho cô ấy mặc sao? Tại sao lại ném đi? Đây là cái logic và lý do thần kỳ gì vậy?

Vẻ mặt Tiểu Nhan không hiểu gì, thế nhưng Tiêu Túc đã quay đi chỗ dáng bộ dạng như là không muốn trả lời nữa, hơn nữa nhìn bộ dạng của cậu ta giống như là không cần cái áo khoác này nữa?

“Anh có bị bệnh không?”

Cho dù có Hàn Thanh ở đây thì Tiểu Nhan cũng không nhịn được bĩu môi hét lên một câu.

Một chiếc áo khoác tốt như thế mà lại bảo cô ấy ném đi, cô ấy cũng không phải có độc, tại sao lại phải ném đi?

Ừm, có bệnh.

Tiêu Túc nghĩ thầm, thật sự đúng là cậu ta có bệnh mới có thể làm ra chuyện này trước mặt người đàn ông kia, nếu như là lúc bình thường, Tiểu Nhan không muốn áo khoác, cậu ta sẽ trực tiếp lấy lại.

Thế nhưng ở trước mặt Hàn Thanh, không hiểu sao cậu ta lại muốn so tài.

Tiêu Túc không thèm để ý chiếc áo khoác bị ném tới.

“Bịch” một tiếng, áo khoác rơi xuống nền nhà lạnh như băng. Tiểu Nhan sửng sốt, kinh ngạc nhìn Tiêu Túc: “Anh thật sự không cần ư?”

Tiêu Túc thản nhiên nhìn cô một cái, nhếch môi mỏng đi về ột phía khác, bộ dáng trầm mặc ít nói.

Copy từ web τaмlinh247.com
Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !
Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.