Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc – Thẩm Cửu – Dạ Âu Thần (full) – Tác giả: Thời Vũ – Chương 1112

Chương 1112:

Nghe vậy, Hàn Minh Thư không nhịn được nhíu mày, nói: “Vậy nếu như tớ bảo cậu từ bỏ Hàn Thanh, cậu sẽ nghe tớ sao?”

Tiểu Nhan vừa nghe xong câu này thì dây cung trong lòng lập tức bị kéo căng: “Mộc, Mộc Tu….”

Copy từ web τaмlinh247.com

“Sao vậy?”

Thấy bộ bộ dạng thành thật của cô, vẻ mặt Tiểu Nhan dần dần trở nên khó coi, nới lặp ba lặp bắp: “Cậu, không phải là cậu nghiêm túc đó chứ?”

Hàn Minh Thư không nói gì, Tiểu Nhạn bắt đầu luống cuống, nằm lấy tay cô lắc đầu: “Chuyện gì cũng được, Minh Thư, chỉ riêng chuyện này…

Không thể…

Xin lỗi cậu.

Nhìn bộ dáng thương tâm của cô ấy, Hàn Minh Thư cảm thấy nếu mình mà nói thêm gì nữa là có khả năng Tiểu Nhan sẽ khóc rống lên mất. Cô suy nghĩ, cảm thấy không nên trêu đùa cô ấy nữa, chỉ có thể mở miệng cười giải thích nói: “Được rồi, tớ chỉ đùa với cậu chút thôi, không phải cậu thật sự cho rằng tớ sẽ yêu cầu cậu làm như vậy ư? Chúng ta là bạn tốt, làm sao tớ có khả năng tước đoạt người cậu yêu thích được.”

Tiểu Nhan chớp mắt mấy cái: “Thật ư? Vậy ý của cậu là…

Tớ có thể tiếp tục thích Hàn Thanh?”

“Đây là quyền tự do của cậu, tớ không có quyền can thiệp.

“Minh Thư, cậu tốt quá, chúng ta cả đời làm chị em tốt, cho dù…

Cuối cùng tớ không được làm chị dâu như ý nguyện, nhưng giữa chúng ta sẽ luôn là bạn tốt!”

Đại khái là do tình cảm dâng trào, cho nên Tiểu Nhan vừa nói xong là xoay người ôm lấy cô.

Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !

Vẻ mặt Hàn Minh Thư có chút bối rối, cô không biết có nên nói chuyện tối hôm qua cho Tiểu Nhan biết hay không?

Nếu như nói cho Tiểu Nhan biết, chắc chắn cô ấy sẽ càng thêm vui vẻ, thế nhưng làm như vậy sẽ tương đương với việc bản anh trai mình.

Sau nghĩ suy nghĩ cẩn thận, Hàn Minh Thư quyết định không nói.

Dù sao mặc kệ là giấc mơ hay là hiện thực, Tiểu Nhan cũng đã quyết định tốt.

Hơn nữa cô có thể nhìn ra được, tình cảm của Tiểu Nhan đối với Hàn Thanh vô cùng sâu đậm, cho dù có bị anh ấy từ chối nhưng không hề bị nhạt đi, ngược lại còn thêm vững chắc hơn.

Nếu như có thể mà nói, cô thật sự muốn khuyên Tiểu Nhan đừng cố chấp mê muội như thế nữa.

Trên đời này đàn ông tốt khó tìm, hai cái đùi còn đi được, cớ gì cứ phải treo cổ trên một cái thân cây?

Nhưng thử nghĩ mà xem, suốt năm năm nay cô đều không quên Âu Thần, đối mặt với một người đàn ông, cô cũng cắm rễ sâu vào tình yêu như vậy, như vậy thì cô lấy tư cách gì mà đi nói người khác không được chấp mê bất ngộ đâu?”

Sau đó hai người nói chuyện một lúc, Tiểu Nhan đừng dậy đi ra ngoài.

Hàn Minh Thư rời giường đi đánh răng rửa mặt, sau khi đánh răng rửa mặt xong thì định gọi điện cho Dạ Âu Thần, đúng lúc này thì chuông cửa vang lên.

Lúc Hàn Minh Thư đi ra mở cửa thì thấy Tiêu Túc đang ôm Đậu Nành đựng ở ngoài cửa.

Chào buổi sáng, mợ chủ.

“Chào buổi sáng, Tiêu Túc, Tại sao Tiêu Túc không cùng đi đến với anh?”

Trước đó Tiêu Túc đã nghĩ kỹ lí do thoái thác, lập tức giải thích nói: “Tối hôm qua trước khi ngủ cậu Dạ đa bảo tôi buổi sáng đưa cậu chủ nhỏ sang bên này, cho nên buổi sáng tôi nhận lúc cậu Dạ còn đang ngủ đưa cậu chủ nhỏ sang bên này, vẫn còn chưa kịp nói với cậu Dạ Lý do này rất có sức thuyết phục, Tiêu Túc đi theo Âu Thần lâu như vậy, luôn luôn thay Âu Thần suy nghĩ.

Copy từ web τaмlinh247.com
Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !
Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.