Người vợ thứ bảy của tổng tài ác ma – Bạch Tinh Nhiên – Truyện full tác giả: Quang Vũ – Chương 452

“Không, chị dâu chị đừng nên đến thì hơn”, Thẩm Tâm nói nghiêm túc:

“Em nghĩ giờ anh họ chắc chắn không muốn gặp chị, hơn nữa bà nội cũng sẽ không cho chị gặp anh họ, cho nên… chị đừng đến khiến họ thêm phiền lòng, có tin gì em sẽ báo với chị”.

Nụ cười trên mặt Bạch Tinh Nhiên cứng đờ, Thấm Tâm nói đúng, Nam Cung Thiên Ân thành ra thế này cũng là vì hiểu nhầm với cô, gặp cô chắc chắn sẽ tức giận, tức giận biết đâu lại khiến bệnh nặng thêm.

Còn lão phu nhân đã dẫn Chu Chu đến rồi, xem ra quyết tâm muốn ép cô và Nam Cung Thiên Ân ly hôn, lúc này chắc chắn sẽ không cho cô và Nam Cung Thiên Ân gặp nhau.

Thấm Tâm do dự một lát lại nói:

“Chị dâu, em cảm thấy việc này chị vẫn nên đợi bệnh của anh họ khỏi, đế anh họ đích thân giải quyết đi”.

“Được”, Bạch Tinh Nhiên bất lực cầu xin:

“Thẩm Tâm, có việc gì nhất định phải gọi điện báo cho chị, xin em đó”.

“Em sẽ gọi, chị dâu”, Thẩm Tâm hứa.

Điện thoại bị cúp máy, Bạch Tinh Nhiên đứng ngấn ngơ bất động cạnh phòng ăn, trong lòng vừa vui vừa buồn.

Website T_amlinh_247 cập nhật nhanh nhất

“Mình tự nhiên nghĩ đến một vấn đề, nhỡ lần này cuối cùng Thiên Ân thiếu gia hết hi vọng với cậu, quyết định ly hôn với cậu thì cậu làm thế nào?”.

Vấn đề này bản thân Bạch Tinh Nhiên cũng từng nghĩ, chỉ có điều vẫn luôn không dám nghĩ sâu.

Cô lúc này vẫn lặng im, phải làm thế nào? Bản thân cô cũng không biết.

như kẻ thần kinh vì anh ta, có mất mặt không cơ chứ”.

“Vốn dĩ lần này là do mình ngốc bị người ta gài bẫy, nên mới khiến Thiên Ân thiếu gia hiểu nhầm”, trong tình huống nhân chứng vật chứng đủ cả, cô thực sự không dám mong Nam Cung Thiên Ân sẽ tin cô.

Tô Tích nghĩ một lúc, đột nhiên hỏi:

“Mình tự nhiên nghĩ đến một vấn đề, nhỡ lần này cuối cùng Thiên Ân thiếu gia hết hi vọng với cậu, quyết định ly hôn với cậu thì cậu làm thế nào?”.

Vấn đề này bản thân Bạch Tinh Nhiên cũng từng nghĩ, chỉ có điều vẫn luôn không dám nghĩ sâu.

Cô lúc này vẫn lặng im, phải làm thế nào? Bản thân cô cũng không biết.

Nghe thấy tin Nam Cung Thiên Ân tính lại, mọi người đều vui vô cùng, lão phu nhân thì còn vội vàng từ nhà tố đen bệnh viện.

Nam Cung Thiên Ân được chuyến đến phòng bệnh VIP, bác sĩ Trương yêu cầu quan sát một tiếng trước đã, một tiếng sau không có phản ứng gì đặc biệt thì mới cho mọi người vào phòng bệnh.

Một tiếng sau, cuối cùng bác sĩ cũng thở phào tuyên bố với mọi người, ngoài việc cơ thế còn suy nhược sau hôn mê ra thì các chí số sức khỏe khác của Nam Cung Thiên Ân đều ổn định.

“Giờ bà nội không cần lo nữa rồi, anh họ cuối cùng cũng không sao”, Phác Luyến Dao cười tủm tỉm nói.

Tối nay cô ta trùng hợp trực ban, nghe thấy Nam Cung Thiên Ân tỉnh lại thì ngay lập tức đến thăm.

Lão phu nhân vui vẻ gật dầu:

“Đúng thế, cuối cùng cũng tỉnh lại, cuối cùng cũng không cần lo lắng nữa .

Mọi người cùng vào phòng bệnh của Nam Cung Thiên Ân, Nam Cung Thiên Ân đang nằm trên giường nhắm mắt nghỉ ngơi, trên tay cắm ống truyền nước.

Lão phu nhân mím cười khẽ gọi:

“Thiên Ân, cháu vẫn ổn chứ?”.

Nam Cung Thiên Ân cử động mí mắt, thong thả mở mắt.

“Anh họ tính thật rồi”, Thấm Tâm vui mừng nói.

“Đương nhiên là thật, bác sĩ có thể nhầm được sao?”, Phác Luyến Dao cũng cười vui vẻ bên cạnh.

Thấm Khác trợn ngược mắt oán trách:

“Anh họ, anh làm bọn em sợ chết khiếp”.

“Thiên Ân, lần sau đừng uống nhiều rượu thế nữa”, Chu Chu đứng ở đuôi giường dịu dàng nói.

Nam Cung Thiên Ân nhìn những gương mặt tươi cười xung quanh, nhưng trên mặt lại không hề có niềm vui khi vừa thoát một kiếp, ngược lại còn bực mình hỏi:

“Cô ấy đâu?”.

Mặc dù anh rất ít xem phim, nhưng tình tiết nữ chính mừng đến phát khóc lao vào lòng nam chính khó khăn lắm mới sống sót được cũng không phải chưa thấy bao giờ.

Giờ anh không mong cô mừng đến phát khóc bò trên người mình, nhưng ít nhất cũng phải đến thăm anh một cái chứ?

“Ai cơ?”, lão phu nhân cố ý vờ hồ đồ.

“Anh họ hỏi chị dâu à?”, Phác Luyến Dao mỉm cười nói:

“Chắc chị dâu vẫn đang trên đường đến, anh họ, anh tạm thời đừng sốt ruột”.

Mọi người đến cả rồi, nhưng cô vẫn đang trên đường đến!

Nam Cung Thiên Ân bực mình buông một câu:

“Bảo cô ấy khỏi cần đến”.

“Cháu yên tâm, vốn nó cũng không đến”, lão phu nhân tức tối nói:

“Người phụ nữ đó trong lòng chí có thân phận địa vị của nhà Nam Cung, không có người đàn ông rõ ràng bị bệnh lạ mà vẫn không yêu thương bản thân mình như cháu, chắc người ta chí mong sao cháu nhanh ngỏm thôi”.

“Bà nội, sao bà lại nói thiếu phu nhân thế chứ?”, Chu Chu nhắc nhỏ:

“Thiếu phu nhân chắc chắn cũng rất lo cho Thiên Ân thiếu gia, chỉ có điều không thể đến được ngay thôi”.

“Đúng rồi, vừa nãy lúc em gọi điện cho chị dâu, vốn chị dâu định đến, em sợ anh họ nhìn thấy chị ấy sẽ giận, nên bảo chị ấy tạm thời đừng đến”, Thấm Tâm nói.

Đọc truyện tại T_amli nh24 7 nhé !

Lão phu nhân cười khấy:

“Thôi khỏi đi, các cháu đừng có nói đỡ cho nó, nó là người thế nào chắc Thiên Ân rõ hơn chúng ta”.

Trong phòng bệnh không ai dám nói gì, không khí lặng im chốc lát rồi Nam Cung Thiên Ân nói:

“Mọi người về cả đi, cháu muốn yên tĩnh một mình một lát”.

“Đúng, lúc này anh họ không thể lao lực quá”, Phác Luyến Dao lên tiếng khuyên giải:

“Nếu đã biết anh họ không sao thì mọi người cũng có thế yên tâm làm việc của mình rồi, Thấm Khác, anh đưa bà nội với Thấm Tâm về đi’.

“Được, vậy bà về trước đây”, lão phu nhân nhìn Nam Cung Thiên Ân sắc mặt vẫn trắng nhợt:

“Thiên Ân, cháu nghỉ ngơi cho tốt, đừng lại làm sao dọa bà nữa, bà nội già rồi không chịu được đâu, biết chưa?”.

“Bà nội yên tâm đi, sẽ không có lần sau”, Nam Cung Thiên Ân nói.

“Lần nào cháu cũng nói thế, lần nào nói xong cũng quên, cháu đó, thực sự phải tìm người phụ nữ thực lòng yêu thương, quan tâm cháu quản cháu mới được”.

Lão phu nhân vừa nói thế, sắc mặt Nam Cung Thiên Ân ngay lập tức sa sầm.

“Sao? Lại không thích nghe?”.

“Không, cháu đang nghe”, Nam Cung Thiên Ân hơi mất kiên nhẫn thúc giục:

“Mọi người mau về đi, còn càm ràm nữa thì cháu sẽ lại phát bệnh thật đó”.

Lão phu nhân hừ một tiếng không vui, xoay người đi ra ngoài phòng bệnh trước.

Mặc dù ngoài mặt không vui, nhưng thực ra trong lòng bà ta lại vui chết đi được, cháu nội yêu quý của bà ta cuối cùng cũng tính lại rồi, lại có thế cãi nhau với bà ta rồi.

Trong phòng bệnh cuối cùng lại trở về yên tĩnh, Nam Cung Thiên Ân tựa vào đầu giường nhắm mắt, cũng không biết thực sự buồn ngủ hay…

Do dự một lúc, Chu Chu mới dè dặt gọi:

“Thiên Ân, anh vẫn ổn chứ?”.

Nam Cung Thiên Ân mở mắt ra, lúc thấy cô ta thì trên mặt rõ ràng lộ vẻ kinh ngạc hỏi:

“Sao em còn chưa về?”.

Thứ anh thiếu là một bạn đời khi sống với nhau thì tự do tự tại.

“Thiên Ân, anh nói vậy em sẽ đau lòng đó”, Chu Chu nói với giọng điệu trêu đùa.

“Em nghĩ nhiều rồi”, Nam Cung Thiên Ân cười với cô ta:

“Ý anh là giờ anh muốn đi vệ sinh, em có thế giúp anh không?”.

Gương mặt nhỏ nhắn của Chu Chu ngay lập tức đỏ ửng, thực ra cô ta muốn nói mình có thế giúp được anh, chỉ có điều cô ta không thể nói.

“Nói cũng đúng nhí”, Chu Chu mím cười nói:

“Thực ra em cũng chí nghe lệnh lão phu nhân ở lại với anh thôi, dù sao Thẩm Tâm ở lại đây cũng không phù hợp, Thấm Khác thì lại phải gánh vác việc công ty thay anh, hiện tại chỉ có em là phù hợp nhất”.

“Chẳng phải em cũng phải đi làm sao?”.

“Em đã xin nghỉ rồi”, Chu Chu nói:

“Lát nữa Tinh Nhiên đến thì em sẽ về”.

Nam Cung Thiên Ân gật đầu, không nói gì nữa.

Chu Chu không muốn làm anh thấy phiền, cũng hiếu rõ đạo lý vội vàng thì không ăn được đậu phụ nóng, nên cầm quyến tạm chí trên bàn đi đến sofa yên lặng đọc.

Đế không khiến không khí có vẻ quá gượng, cô ta thính thoảng lại chia sẻ thứ hay đọc được trong tạp chí với Nam Cung Thiên Ân.

Lúc đầu Nam Cung Thiên Ân vẫn có thế đáp lại mấy tiếng, không bao lâu sau thì dần im lặng, Chu Chu nghiêng đầu nhìn anh một cái, phát hiện anh đang chăm chú cầm điện thoại chơi, hơn nữa còn cầm ngang điện thoại.

Cô ta ngạc nhiên đi tới, thò đầu quan sát điện thoại anh:

“Thiên Ân, anh đang chơi game à?”.

Thấy giao diện game trên màn hình điện thoại anh, sự ngạc nhiên trên mặt cô ta càng rõ nét hơn, Nam Cung Thiên Ân chơi game? Sao có thế chứ?

Điều này không phù hợp với sở thích và thân phận anh.

“Chán thì chơi thử thôi”, Nam Cung Thiên Ân đáp đại.

“Anh có sở thích này từ bao giờ? Không giống tính anh”.

“Anh rất ít chơi”, Nam Cung ThiênT

Ân ngẩng đầu mỉm cười với cô, rồi lại cúi đầu.

Mặc dù anh đang cười, nhưng sắc mặt lại xám xịt.

Chu Chu không hiếu ra sao quan tâm hỏi:

“Thiên Ân, sắc mặt anh không tốt lắm, có phải chỗ nào không thoải mái không?”.

Nam Cung Thiên Ân làm dịu biếu cảm trên mặt, lắc đầu:

“Anh không sao”.

Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào cái ID đang sáng màu trên màn hình, đó là ID của Bạch Tinh Nhiên, lúc này thế mà cô lại đang chơi game? Hơn nữa còn cùng chồng cũ của cô ấy kết bạn làm nhiệm vụ.

Nam Cung Thiên Ân tức đến mức suýt nữa lại xách đao lên chém lên người Băng Phong như lần trước, nhưng lần này anh nhịn được, đổi thành yên lặng ở bên cạnh nhìn hai bọn họ phối hợp chém giết.

Website T_amlinh_247 cập nhật nhanh nhất
Đọc truyện tại T_amli nh24 7 nhé !
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.