Người vợ thứ bảy của tổng tài ác ma – Bạch Tinh Nhiên – Truyện full tác giả: Quang Vũ – Chương 436

Nhắm mắt lại, trong đầu bèn là

những việc bực bội mà Lâm An Nam mang đến cho cô mấy hôm nay, Lâm An Nam ngày trước căn bản không phải thế này, sao sau khi xảy ra việc với Nam Cung Thiên Ân, thì cứ như biến thành người khác vậy chứ?

Cô thực sự không biết phải làm thế nào với anh ta mới tốt.

Ngấn ngơ trong dòng nước một lúc, Bạch Tinh Nhiên mới tắt vòi, mặc quần áo đi ra.

Cô vừa bước ra khỏi phòng tắm thì cửa phòng ngủ bị đấy mở, Nam Cung Thiên Ân đùng đùng đi vào.

Bạch Tinh Nhiên giật mình, kinh

ngạc nhìn anh:

“Thiên Ân, chẳng phải anh nói có công việc quan trọng nên phải tăng ca sao? Sao….”

Website T_amlinh_247 cập nhật nhanh nhất

“Vừa nãy em đi đâu?”, Nam Cung Thiên Ân ngắt lời cô, chỉ mấy bước đã đến trước mặt cô, bàn tay bóp cổ cô.

Bạch Tinh Nhiên bị cơn giận của anh làm cho hết hồn, theo bản năng nói:

“Đến… Hoa Mậu mua sơ mi cho anh”.

Trong lòng đã bị dự cảm chẳng lành chiếm trọn, tại sao Nam Cung Thiên Ân lại tức giận như vậy?

“Anh hỏi em vừa nãy em ở cùng ai?”, Nam Cung Thiên Ân mất kiên nhẫn hỏi, mặc dù biết rõ đáp án, nhưng anh vẫn muốn cô tự nói ra.

Còn Bạch Tinh Nhiên lại tưởng anh vì mình không nghe máy nên giận, đế tránh anh càng giận hơn, cô lắc đầu:

“Em không có….”

Ba chữ ngắn ngủi nhưng lại thổi bùng mọi lửa giận mà Nam Cung Thiên Ân giấu trong lòng, anh nổi điện quẳng cô lên sofa ở bên cạnh:

“Bạch Tinh Nhiên! Anh thấy em căn bản là bản tính khó dời, vĩnh viễn không thay đổi được cái tính nói dối liên hồi của em!”.

Anh tức giận tiến lên trước một bước, cúi người nhìn cô:

“Có phải em định nói với anh hôm nay em đến Hoa Mậu lượn một vòng, không nhìn thấy cái sơ mi nào hợp nên về không?”.

Trong lúc nói, Nam Cung Thiên Ân lấy điện thoại từ trong túi ra sau khi ấn mấy cái thì đưa đến trước mặt cô:

“Trên đời này có bao nhiêu người mong chúng ta ly hôn, có bao nhiêu đôi mắt đang nhìn vào chúng ta, thế mà em còn dám lén lút hẹn hò với Lâm An Nam sau lưng anh?”.

Bạch Tinh Nhiên nhìn thấy ảnh của mình và Lâm An Nam trên màn hình điện thoại, trên mặt ngay lập tức ngạc nhiên.

Sau đó giật điện thoại,

nhìn một lượt ba bức ảnh bên trong.

“Có phải em lại muốn biện minh nói những bức ảnh là ghép? Không liên quan đến em?”, Nam Cung Thiên Ân tiếp tục nghiến răng nói.

“Không… không phải như anh thấy, như anh nghĩ đâu”, Bạch Tinh Nhiên ngạc nhiên một lúc lâu mới đứng dậy khỏi sofa, nhìn chằm chằm Nam Cung Thiên Ân sốt ruột lắc đầu:

“Thiên Ân, anh nghe em nói, em vừa đi đến Hoa Mậu thì gặp phải Lâm An Nam, anh ta nói sẽ cho em một cái kết, cho nên mới theo anh ta vào quán cà phê.

Em ngồi với anh ta trong quán cà phê tổng cộng chưa tới năm phút, những bức ảnh này căn bản là Lâm An Nam cố ý sai người chụp, anh ta cố ý….”

Nam Cung Thiên Ân chỉ nhìn cô chằm chằm, hiến nhiên là đang cho cô cơ hội tiếp tục bịa.

Bạch Tinh Nhiên sốt ruột muốn chứng minh sự trong sạch cho bản thân, chỉ có thể tiếp tục nói:

“Em… sau khi em theo anh ta vào, anh ta lại không cho em một cái kết, mà lặp lại những gì đã từng nói trước kia, sau đó em quay đầu đi luôn.

Sau khi chạy khỏi trung tâm thương mại, em có nghe thấy điện thoại reo thật, nhưng em không biết là anh gọi, em tưởng là Lâm An Nam nên mới không nghe máy”.

“Em cũng không phải cố ý muốn lừa anh, em sợ anh biết em gặp mặt Lâm An Nam thì sẽ nổi giận như bây giờ, xin anh nhất định phải tin em”, Bạch Tinh Nhiên sốt ruột đến mức mắt đỏ hoe.

Cô đứng tại chỗ như vậy nhìn Nam Cung Thiên Ân chăm chú, sau đó mơi vươn tay túm cổ tay anh lắc:

“Anh đừng giận, lần sau em gặp lại anh ta thì chắc chắn sẽ quay đầu đi luôn, dù anh ta nói gì thì cũng sẽ không nói với anh ta một câu nào nữa được không?”.

Nam Cung Thiên Ân nhìn dáng vẻ tự trách và buồn bã của cô, cười khấy nói:

Đọc truyện tại T_amli nh24 7 nhé !

“Bịa giỏi ghê đấy”.

“Nếu những bức ảnh này đến chỗ bà nội, thì chắc chắn em sẽ lại không yên thân”.

Bạch Tinh Nhiên cụp mắt, không dám nói gì.

Nhưng những bức ảnh này dù có truyền dền chỗ lão phu nhân không thì lão phu nhân cũng không định chấp nhận cô, điều này cô cũng không quá coi trọng nữa.

Cô không ngờ Lâm An Nam lại làm chuyện bí ổi như vậy, thế mà lại gửi ảnh đến điện thoại của Nam Cung Thiên Ân nhanh như vậy, rõ ràng là cô chí ngồi chưa đến năm phút với anh ta trong quán cà phê.

Cô rất muốn gọi ngay cho Lâm An Nam chửi anh ta một trận tơi bời, nhưng nghĩ lại thì lại thôi, vẫn nên vạch rõ giới hạn với anh ta từ giờ thì hơn.

Sau khi Nam Cung Thiên Ân đi, Bạch Tinh Nhiên ở trong phòng ngủ một mình xem tivi, chỉ có điều hình ảnh tivi đang chạy, tâm tư cô cũng chẳng theo được tiết tấu, căn bản không có tâm trạng xem.

Sau đó, cô cứ thế rúc ở sofa ngủ mất.

Ngủ ở sofa, ít nhiều gì cũng là cô cố ý, vì bình thường cô cũng rúc ở sofa ngủ thế này, đến khi Nam Cung Thiên Ân xong việc về phòng sẽ bế cô lên giường.

Cô thích cảm giác được anh dịu dàng bế lên giường, cô muốn biết tối nay anh có còn bế mình lên không, trong tiềm thức vẫn muốn biết rốt cuộc anh giận mình đến mức nào.

Song, khi cô tỉnh lại thì cô lại thất vọng.

Cô vẫn nằm ở sofa, còn chăn đệm trên giường thì lại hết sức gọn gàng, y hệt tối qua.

Hiển nhiên tối qua Nam Cung Thiên Ân không về phòng ngủ.

Xem ra anh giận thật rồi, giận đến mức không cả muốn về phòng.

Lâm An Nam, đây chính là mục đích của anh ta sao? Anh ta tưởng làm vậy thì có thế ly gián tình cảm

của cô và Nam Cung Thiên Ân, khiến cô về lại bên anh ta sao? Suy nghĩ của anh ta rốt cuộc đến bao giờ mới không quá khích như thế?

Cô từ từ ngồi dậy khỏi sofa, đi chân trần đến chỗ cửa sổ sát đất, sau khi kéo rèm ra, thì một luồng ánh nắng ấm áp bỗng chốc chiếu rọi vào qua cửa sổ.

Thời tiết hôm nay đẹp ghê, so với sự lạnh lẽo trong phòng thì bên ngoài có vẻ thoải mái hơn nhiều.

Khi ánh mắt cô nhìn bể bơi trong vườn hoa, thì bất ngờ thấy một bóng người đang ngụp lặn bên trong.

Cô ụp tay lên trán trợn to mắt, phát hiện thế mà lại là Nam Cung Thiên Ân.

Trời lạnh thế này mà anh còn bơi, đúng là không muốn sống nữa mà!

Cô xoay người đi ra cửa, xuống tầng đúng lúc thấy Phác Luyến Dao đang xem tivi ở phòng khách, Phác Luyến Dao nhìn cô cười hỏi:

“Chị dâu, vội đi đâu thế?”.

“Chị thấy đại thiếu gia trời lạnh thế này mà còn đi bơi”, Bạch Tinh Nhiên nói.

Phác Luyến Dao mím cười:

“Anh họ ngày trước vào mùa đông thường bơi lội, đã quen rồi, chị không thấy bà nội cũng không quản anh ấy sao?”.

Cũng đúng, nếu anh không phải vì quen rồi thì lão phu nhân chắc đã sai người lôi anh ra khỏi nước rồi, dù sao lão phu nhân cũng coi anh ấy quan trọng hơn cả mạng mình.

Nhiên nói.

Phác Luyến Dao mỉm cười:

“Anh họ ngày trước vào mùa đông thường bơi lội, đã quen rồi, chị không thấy bà nội cũng không quản anh ấy sao?”.

Cũng đúng, nếu anh không phải vì quen rồi thì lão phu nhân chắc đã sai người lôi anh ra khỏi nước rồi, dù sao lão phu nhân cũng coi anh ấy quan trọng hơn cả mạng mình.

Cô mím cười:

“Vậy à?”.

Cô còn tưởng anh bị kích thích nghĩ không thông, may mà chí là thói quen.

Nhưng cô không bỏ suy nghĩ đi về phía bế bơi, cô từ nhà trước vòng ra sân sau, đến cạnh bế bơi.

Website T_amlinh_247 cập nhật nhanh nhất
Đọc truyện tại T_amli nh24 7 nhé !
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.