Người vợ thứ bảy của tổng tài ác ma – Bạch Tinh Nhiên – Truyện full tác giả: Quang Vũ – Chương 426

“Anh rể, sau này em và mẹ, và cả chị nữa đều ở đây à?”, Tiếu Ý đổi sang hỏi Nam Cung Thiên Ân.

Nam Cung Thiên Ân xoa đầu cậu bé nói:

“Không, sau này em và mẹ ở đây, nhưng chị thì không được ở đây đâu”.

“Vì sao vậy? Em thích ở cùng chị cơ”, Tiếu Ý trề môi ra.

“Vì anh còn thích ở cùng chị em hơn em đấy”.

“Thế anh cũng có thế ở lại đây với chúng em mà”.

“Không được, ở đây chật như

“Em và mẹ có thế ngủ trong căn phòng nhỏ mà”.

Website T_amlinh_247 cập nhật nhanh nhất

“Được rồi, anh đừng trêu Tiếu Ý nữa”, Bạch Tinh Nhiên đưa chai nước cho Tiếu Ý:

“Ngoan, sau này em và mẹ ở đây, sau đó đi học ở đây, giờ em khỏi bệnh rồi, phải chăm chỉ học tập biết chưa?”.

“Em biết rồi, em sẽ chăm chỉ học”.

“An Nam, anh gọi điện cho em vào lúc này làm gì?”.

”Sao thế? Làm phiền em nghỉ ngơi à?”, Lâm An Nam áy náy hỏi.

“Không phải vấn đề này”.

“Thế thì là vấn đề gì?”.

“Lần trước ở sân bay em đã nói với anh rất rõ, em và Nam Cung Thiên Ân đã kết hôn với nhau rồi”.

“Nhưng anh cũng đã nói, anh sẽ không bỏ cuộc”.

“An Nam, anh đừng có như vậy”.

“Tinh Nhiên…”

”Em thấy giữa hai chúng ta chẳng có gì đế nói cả”, Bạch Tinh Nhiên ngắt lời anh ta:

“Lâm thiếu gia, mong là sau này anh đừng có gọi điện cho em nữa được không, em không muốn đế Thiên Ân hiếu nhầm em và anh vẫn còn dây dưa với nhau, xin anh đấy”.

”Em vì anh ta mà đến điện thoại của anh cũng không muốn nghe sao?”, giọng nói của Lâm An Nam rõ ràng đang không vui.

“Em đã gả cho anh ấy rồi, thì chẳng phải là không nên dây dưa với anh nữa sao?”, Bạch Tinh Nhiên cắn răng rồi nói một cách nhẫn tâm:

“Cứ vậy đi, em cúp đây”.

Chưa chờ cho Lâm An Nam nói gì, cô lập tức cúp máy.

“Có thật chí là bạn bè bình thường không?”, Nam Cung Thiên Ân bước lên phía trước, một tay bóp cằm cô lườm cô hỏi:

“Không lén lút qua lại với đàn ông sau lưng anh đấy chứ?”.

Bạch Tinh Nhiên giơ tay đánh bàn tay anh xuống, đảo mắt nói:

“ứng phó một người đàn ông như anh em đã đủ kiệt sức rồi, làm gì còn sức đâu mà đi vụng trộm với đàn ông khác?”.

“Tốt nhất là như vậy, nếu không anh sẽ nuốt chửng em luôn”, bàn tay của Nam Cung Thiên Ân bị cô đánh xuống lại giơ lên véo má cô một cái:

“Mau đi tắm đi, tắm xong rồi ngủ sớm”.

Bạch Tinh Nhiên thấy anh không tiếp tục truy cứu cuộc điện thoại vừa rồi nữa, thở phào gật dầu, nhanh chóng đi vào trong phòng tắm.

Thực ra vừa nãy khi nhìn thấy biếu cảm nghe điện thoại của cô, Nam Cung Thiên Ân đã đoán ra là Lâm An Nam gọi đến, nhưng anh vẫn muốn tin rằng đó chí là tình cảm một phía của Lâm An Nam, Bạch Tinh Nhiên sẽ không có tình cảm gì với anh ta cả.

Đọc truyện tại T_amli nh24 7 nhé !

Phòng tắm vọng ra những tiếng nước chảy, Nam Cung Thiên Ân đưa mắt nhìn cánh cửa phòng tắm, rồi đi tới bàn trà cầm điện thoại của Bạch Tinh Nhiên mở ra, cuộc gọi gần đây nhất quả nhiên là từ nước Anh gọi tới

. Anh nhanh chóng ấn vài phát, cho số của đối phương vào danh sách đen vĩnh viễn, sau đó đặt lại điện thoại lên bàn.

Ngày hôm sau Bạch Tinh Nhiên đưa Tiếu Ý và mẹ đến hai trường tiếu học gần nhà tham quan một lượt, đế Tiếu Ý tự chọn trường.

Hai trường mỗi trường dều có đặc điếm riêng, Chu Tuệ nghĩ một lúc lâu vẫn chưa quyết định được. Thế là Bạch Tinh Nhiên an ủi nói:

“Không cần vội đâu, hai người từ từ từ chọn, chọn xong rồi bảo con”.

Cô lái xe của Nam Cung Thiên Ân đưa hai người về chung cư.

“Vậy đế mẹ suy nghĩ thêm”, Chu Tuệ đưa Tiếu Ý xuống xe, hỏi Bạch Tinh Nhiên:

“Con không lên nhà à?”.

“Thôi, con còn phải vội đi làm”, Bạch Tinh Nhiên nhìn đồng hồ, cô lựa giờ nghỉ trưa đế đi ra ngoài mà.

“Vậy lái xe cấn thận nhé”.

“Con biết rồi, con sẽ cẩn thận mà”, chiếc xe này đắt như vậy, hơn nữa lại là xe riêng của Nam Cung Thiên Ân, cô đâu dám không cấn thận?

Sau khi tiễn Bạch Tinh Nhiên đi khỏi, Tiểu Ý nhảy chân sáo về phía thang máy, chu Tuệ đang định đuổi theo sau, vừa quay người lại thì bất thình lình nhìn thấy hai bóng người, bà ấy giật mình một cái, lùi lại về phía sau theo bản năng.

“Em trai, em dâu… hai người sao lại ở đây?”, Chu Tuệ nhìn vào em trai ruột và em dâu của mình ngay trước mặt.

Chu Chí Văn đã ngần này tuổi rồi, nhưng vẫn giống như mấy nhóc choai choai vậy, trong tay kẹp điếu thuốc, mặc chiếc sơ mi hoa hòe, nhìn cũng biết chui từ đám lưu manh ra.

Khi Chu Tuệ nhìn ông ta, ông ta cũng đang nhìn chu Tuệ, rồi cười hờ hờ một tiếng:

“Chị gái, cuộc sống

cũng tốt đấy chứ, trông rạng rỡ xinh đẹp ra đấy”.

Chu Tuệ tuy là chị nhưng từ nhỏ đã sợ cậu em trai này, lúc này gặp ông ta ở đây vẫn như thỏ gặp sói vậy, đến ánh mắt còn ánh lên vẻ sợ hãi.

Bà Chu bực bội dùng khuỷu tay huých vào hông chồng mình một cái:

“Người ta trước đây là phụ nữ của chủ tịch Bạch, giờ là mẹ vợ của Nam Cung Thiên Ân, đương nhiên là cuộc sống tốt hơn ông gấp nghìn lần rồi”.

Chu Văn Chí cười híp mắt, nhìn chằm chằm vào Chu Tuệ:

“Phải rồi, Chu Tuệ, khi Bạch cảnh Bình mất có đế lại cho mẹ con chị chút tài sản nào không? Chắc là không ít đâu nhỉ? Cho tôi vay ít đi”.

“Không có”, Chu Tuệ lắc đầu:

“Bạch Cảnh Bình không đế lại gì cho tôi và Tinh Nhiên cả”.

“Làm sao có chuyện đó, tôi không

tin”.

“Thật mà, tôi không hề lừa cậu”, Chu Tuệ chí sợ em trai mình không tin.

“Được rồi, Tiếu Tuệ đã nói là không có rồi, ông đừng ép chị ấy nữa”, bà Chu nói với chồng mình xong, lại quay sang nói với Chu Tuệ:

“Chu Tuệ, em và em trai chị có chuyện muốn nói với chị, mau đưa chúng em lên tầng đi”.

“Có chuyện gì?”, Chu Tuệ hỏi với vẻ cảnh giác “.

“Thật mà, tôi không hề lừa cậu”, Chu Tuệ chí sợ em trai mình không tin.

“Được rồi, Tiếu Tuệ đã nói là không có rồi, ông đừng ép chị ấy nữa”, bà Chu nói với chồng mình xong, lại quay sang nói với Chu Tuệ:

“Chu Tuệ, em và em trai chị có chuyện muốn nói với chị, mau đưa chúng em lên tầng đi”.

“Có chuyện gì?”, Chu Tuệ hỏi với vẻ cảnh giác.

Chu Tuệ do dự một lúc, cuối cùng vẫn dẫn hai vợ chồng nhà kia lên trên tầng.

Website T_amlinh_247 cập nhật nhanh nhất
Đọc truyện tại T_amli nh24 7 nhé !
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.