Người vợ thứ bảy của tổng tài ác ma – Bạch Tinh Nhiên – Truyện full tác giả: Quang Vũ – Chương 371

“Đó không phải tiền của chúng ta, đương nhiên phải tiêu tiết kiệm rồi

Tiểu Ý phản bác: “Nhưng anh rể đã nói giờ chúng ta là người một nhà, không cần

khách sáo”.

Chu Tuệ giơ tay lên vỗ đầu cậu bé một cái tỏ vẻ cảnh cáo, Tiểu Ý bĩu môi, không

dám nói nữa.

Sau khi mua xong đồ, Chu Tuệ nói không được để Tiểu Ý mệt quá muốn dẫn cậu bé

về nghỉ, Bạch Tinh Nhiên chỉ đành bảo tài xế đưa họ về trước.

“Chị ơi, chị không về à?”, Tiểu Ý hỏi.

“Mai phải về nước rồi, chị muốn đi dạo một mình thêm”.

“Chị ơi, em muốn đi với chị”.

“Không được, mau theo mẹ về nhà nghỉ ngơi, Chu Tuệ dất cậu bé qua, nói với Bạch

Tinh Nhiên: “Vậy con phải cẩn thận chút, đừng đi lạc.

Website T_amlinh_247 cập nhật nhanh nhất

“Yên tâm đi, con không ngốc thể”, Bạch Tinh Nhiên tiền họ lên xe, vẫy tay tạm

biệt họ. Nhìn họ rời đi rồi mới xoay người tiếp tục dạo phố.

Cô lượn một vòng ở khu quần áo phía trước, sau khi mua cho Tiểu Ý một bộ, thì lại

chọn cho Nam Cung Thiên Ân một chiếc áo len. Khi cô đi qua khu vực dành riêng

cho trẻ em, thì ánh mắt bị chiếc vảy trên người mẫu thu hút.

Cô không kiềm được mà bước vào, quan sát tỉ mỉ chiếc váy đáng yêu này, sau đó

dùng tiếng Anh hỏi giá.

Nhân viên cười tủm tỉm nói với cô, cái váy này là có các cỡ trước ba tuổi, hỏi cô con

mấy tuổi rồi.

Bạch Tinh Nhiên giật mình, con cô mấy tuổi rồi…

Con cô chẳng mấy mà được sáu tháng rồi, nhưng cô không biết phải lúc nào mình

mới tìm được nó, không biết mình phải mua cỡ nào.

Nhân viên nói với cô chiếc váy này đang giảm 70% sự kiện kỷ niệm cửa hàng, cô

nhìn giả, không đất lắm. Song cô vẫn lịch sự lắc đầu với nhân viên, sau đó xoay

người rời đi.

Để không khiến bản thân khó chịu, cô thường sẽ tránh khu vực đồ trẻ em, sau khi

cô ra khỏi cửa hàng thì nhanh chân đi về phía thang máy, bước chân nhanh đến

mức như bỏ trốn.

Đến tận khi ra khỏi trung tâm thương mại cổ mới thở phào, ngẩng đầu nhìn mặt

trời ấm áp trên đỉnh đầu, định khiến tâm trạng mình vui tươi trở lại.

Khi cô cúi đầu, bên hông đột nhiên bị cái gì đó vòng vào, cô giật mình, sau khi nhìn

thấy cánh tay đàn ông thì định hét lên theo bản năng. Song không đợi cô kêu thì

miệng cũng đã bị người ta bịt lại.

Cô bị người đó kéo vào con ngõ nhỏ cạnh trung tâm thương mại, tưởng gặp phải

cướp cô bắt đầu lo lắng, vừa giãy giụa vừa phát ra tiếng kháng nghị ưm, ưm từ

miệng.

Đến tận khi bên tai vang lên âm thanh quen thuộc: “Tinh Nhiên, là anh”.

Bạch Tinh Nhiên sững sờ, cánh tay trên miệng và hông buông lỏng, cô ngay lập tức

xoay người lại, ngạc nhiên quan sát người đàn ông trước mặt. Mãi mới lập bắp hỏi:

“An Nam, sao anh lại ở đây?”.

Đây là nước Pháp đó, anh ta chẳng phải ở Anh sao? Hơn nữa lại còn trùng hợp gặp cô?

Lâm An Nam lúc này mặc dù trông hơi tiều tụy hơn trước, nhưng có vẻ sống cũng

thoải mái, trên người mặc và đeo toàn đồ hàng hiệu. Cũng đúng, bố mẹ Lâm An

Nam chỉ thừa nhận sẽ đưa anh ta ra nước ngoài, vĩnh viễn không để anh ta về Châu

Thành, nhưng không nói sẽ khiến anh ta tự sinh tự diệt ở nước ngoài. Nhà họ Lâm

giàu có vậy, sao có thể khiến anh ta chịu khổ ở ngoài chứ

“Biết em sẽ đến Pháp, nên anh cố tình từ Anh đến gặp em”, Lâm An Nam có vẻ hơi

hưng phấn.

Cuối cùng cũng đợi được lúc cô đi một mình, anh ta còn sợ mình không có cơ hội

mặt đối mặt nói chuyện với cô chứ.

Đầu óc Bạch Tinh Nhiên trống rỗng, nhìn chăm chăm anh ta hỏi: “Anh tìm em làm gì?”.

“Em nói xem?”, Lâm An Nam cười khẽ nói: “Anh nghe nói em bị Nam Cung Thiên

Ân giam lỏng rồi, vẫn không liên lạc được với em, khó khăn lắm mới nghe ngóng

được em sẽ đến Pháp…

“An Nam”, Bạch Tinh Nhiên ngắt lời anh ta, trên mặt toàn là áy náy, cô ngập

ngừng há miệng: “Em… em kết hôn với Nam Cung Thiên Ân rồi”.

“Hôn nhân như vậy không tính”.

Đọc truyện tại T_amli nh24 7 nhé !

“Không, lần này là kết hôn thật”.

“Không thể nào”, Lâm An Nam ngắt lời cô, mỉm cười nói: “Em đã nói em bằng

lòng gả cho anh, bằng lòng sống cả đời với anh, hơn nữa chúng ta còn tuyên thệ

trước mặt linh mục, trao nhẫn cho nhau, em xem anh giờ vẫn còn đeo nhẫn em

tặng anh này”.

Anh ta giơ tay trái lên, trên ngón áp út quả nhiên đeo chiếc nhẫn hôm đó cô đeo

cho anh ta trong lễ cưới.

“Tinh Nhiên, em yên tâm, anh sẽ nghĩ cách để cứu em khỏi anh ta, hơn nữa anh đã

nghĩ được cách tốt rồi, anh tin không lâu nữa, chúng ta có thể về lại bên nhau, kiên

nhẫn đợi anh được không?”.

“An Nam”, sự áy náy trong lòng Bạch Tinh Nhiên càng sâu sắc hơn, mặc dù không

nỡ nhưng cô vẫn cố gắng nói: “Xin hãy quên em đi, sống thật tốt ở nước ngoài”.

“Tại sao?”.

“Em..”, Bạch Tinh Nhiên cắn rằng: “Em thực sự đã kết hôn với Nam Cung Thiên

Ân rồi, chắc anh biết trong lòng em vẫn luôn nhớ về anh ấy, em muốn ở bên anh

ấy… em xin lỗi, em..

“Nhưng ngày trước lúc anh đến căn gác nhỏ đón em, em đã hứa sẽ gả cho anh, nếu

không có anh thì em đã bị hai mẹ con kia ngược đãi chết rồi, chẳng lẽ em quên hết

rồi sao? Em đã quên lời hứa với anh ư?”.

“Xin lỗi anh.” ngoài ba chữ này, Bạch Tinh Nhiên không biết mình còn có thể nói gì.

Lâm An Nam nói không sai, lúc đầu chính vì cô đã hứa sẽ gả cho anh ta, nên anh ta

mới cứu cô ra khỏi tay Hứa Nhã Dung. Nhưng giờ cô lại bội ước, cũng chỉ có thể bội ước.

“Xin lỗi, An Nam, em đã không giữ lời. Anh cứ coi như em là người không giữ chữ

tín, vong ân phụ nghĩa đi, vì giờ em đã là vợ Nam Cung Thiên Ân rồi, không về bên

anh được nữa.

“Sao cô lại ti tiện như vậy được?”, Lâm An Nam tức giận bóp cầm cô, đẩy cô vào

tường, trừng cô nghiên răng nghiến lợi nói: “Tôi mới đi có mấy tháng mà cô đã gả

cho anh ta rồi? Cô sốt ruột muốn kiếm đường lui cho mình vậy sao? Cô tưởng tôi cứ

thế xong đời sao? Tôi nói cho cô biết, không hề! Lâm An Nam tôi sẽ không dễ dàng

gục như vậy. Tôi không về nước cũng có thể sống rất tốt, cũng có thể cho cô một

cuộc sống tốt…

“An Nam, anh buông em ra đã!” Bạch Tinh Nhiên khó chịu cau mày.

Cầm cô bị Lâm An Nam bóp đau, lưng tựa vào bức tường cứng ngắc, dưới sự lác

mạnh kích động của anh bị ma sát đến phát đau.

Lâm An Nam không buông cô ra, thậm chí còn

bóp chặt cô hơn: “Tại sao? Tôi đối xử với cô không đủ tốt ư? Đối xử với mẹ cô, em

trai em không đủ tốt ư? Tại sao lại ngả vào lòng Nam Cung Thiên Ân? Tại sao?”.

“Vì em yêu anh ấy!”, Bạch Tinh Nhiên khẽ hét: “Xin lỗi, em yêu anh ấy……….

“Cô đúng là đồ đê tiện!”, Lâm An Nam tức tối nâng cao cầm cô, sau đó cúi đầu hôn

vào môi cô

Bạch Tinh Nhiên không ngờ anh ta sẽ hôn mình, hết cả hồn, vừa giãy giụa chống

cự vừa sốt ruột nói: “Lâm An Nam, xin anh đừng như vậy nữa, chúng ta không có

cơ hội nữa rồi…

“Tại sao không thể? Chỉ vì anh ta có tiền hơn tôi ư?”, anh ta hôn thật mạnh, gặm

môi cô đến mức đau đớn.

Bạch Tinh Nhiên nhịn đau đập vai anh ta: “Không phải vì tiền, ưm…”

“Vậy vì cái gì?”.

“Em đã nói đó là vì yêu…

“Anh ta tổn thương cô như vậy, cô vẫn yêu anh ta?” Lâm An Nam buông mỗi cô ra,

ánh mặt lườm cô như có thể phun ra lửa: “Anh ta tổn thương cô chẳng lẽ ít hơn tôi

sao? Tại sao cô yêu anh ta mà không yêu tôi?”.

Anh giật chiếc túi cô nắm chặt trong tay, lấy chiếc áo len màu trắng Bạch Tinh

Nhiên vừa mua ra: “Không ngờ cô còn mua áo cho anh ta? Chơi đùa trên phố nước

Pháp với anh ta, cười không ngừng? Cô còn liêm sỉ không?”.

Lâm An Nam quẳng chiếc áo len vào mặt cô.

Bạch Tinh Nhiên đau đến mức nhắm mắt lại, áo len rơi xuống đất.

Cô trợn trừng nhìn anh ta, cuối cùng cũng hiểu tại sao hôm đó cô cứ có cảm giác

phía sau hình như có đôi mắt cứ nhìn chăm châm vào mình, thì ra anh ta đang

theo dõi mình.

Website T_amlinh_247 cập nhật nhanh nhất
Đọc truyện tại T_amli nh24 7 nhé !
Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.