Mối tình của vị tổng tài bá đạo – Kiều Phong Khang – Du Ánh Tuyết (full) – Chương 296

Chương 296:

Mấy năm ở Mỹ cô sống thế nào? Anh hoàn toàn không biết.

Hai người chênh nhau mười hai tiếng đồng hồ, cách xa gần nửa trái đất. Sống ở nơi anh ta không thể nhìn thấy, không thể chạm vào.

Copy từ web τaмlinh247.com

Thẻ phụ anh đưa cho cô, cô không hề dùng một xu. Hơn nữa, sau khi kiểm tra tài khoản, phát hiện ra cô không những không tiêu tiền của anh ta mà còn hoàn lại học phí.

Thời gian đầu cô đi, anh nhớ cô bất kể ngày đêm, chỉ muốn biết tất cả tin tức của cô.

Thậm chí, mấy giờ nghỉ ngơi, mấy giờ dậy, có cùng những người đàn ông khác trò chuyện không, anh cũng muốn biết tất, muốn rõ từng chi tiết một.

Nhưng, càng về sau, cuối cùng cũng kìm được.

Bác sĩ tâm lý khuyên anh nếu không cách nào có được, thì cách duy nhất để giải thoát bản thân là rời xa cuộc sống của cô ấy, càng xa càng tốt, càng tốt.

Nhưng, rõ ràng đã cách hơn nửa địa cầu, tại sao vẫn không thoát nổi?

Đang miên man suy nghĩ, lúc này điện thoại di động đột nhiên vang lên.

Du Ánh Tuyết tắm xong, nằm trên giường.

Rõ ràng là mệt mỏi, nhưng dù thế nào đi nữa, cô cũng không thể ngủ được.

Trong lòng vô cùng khó chịu. Trong đầu là một mớ hỗn độn.

Thái độ của anh đối với Trịnh Thanh Vy hoàn toàn khác với thái độ của anh đối với mình.

Tần Nguyên gọi: “Cô ngủ rồi sao?” “Vẫn chưa. Có việc gì thế?”

“Tôi vẫn chưa ăn gì, mấy người Susan định ra ngoài ăn bít tết. Tôi nghĩ cô hôm nay cũng chưa ăn mấy. Hay là đi ăn cùng chúng tôi?

Bụng quả thực trống rỗng, có chút khó chịu. Nhưng cô thực sự không có cảm giác thèm ăn.

Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !

Nhưng thay vì nằm trên giường suy nghĩ lung tung, thì thà gặp gỡ đồng nghiệp, nhân tiện giải sầu.

“Được, ăn ở đâu?”

“Cô cứ ở trong phòng đợi tôi, tôi đang ở dưới khách sạn, tôi tới đón cô.”

Vừa Tần Nguyên nói vậy, Du Ánh Tuyết liền đáp ứng, không chút thờ ơ.

Bò dậy khỏi giường, đem mớ tóc lòa xòa buộc thành túm đuôi ngựa, mặc một bộ âu phục đơn giản, mở cửa đi ra ngoài.

Đêm đông rất lạnh, nhất là chiếc váy đen cô mặc chỉ dài đến đầu gối.

Bước đến cửa, một cơn gió từ hành lang thổi tới, lạnh đến mức cóng cả người.

Quay lại, khóa cửa lại. Ngay thời điểm này…

Chỉ nghe thấy một tiếng cạch, cửa phòng bên cạnh được kéo ra từ bên trong.

Du Ánh Tuyết đã nghe thấy giọng nói trước khi nghe được tiếng..

“Ừ, nếu không có gì khác, chiều mai tôi sẽ trở lại.”

Cô giật bắn mình.

Theo bản năng, suýt nữa thì đẩy cửa lại.

Nhưng… Kìm lại được.

Giọng anh vẫn trầm thế. Nhưng… Là có phần dịu dàng hiếm có.

Với trực giác của một người phụ nữ, Du Ánh Tuyết có thể đoán ra được, đầu bên kia điện thoại nhất định là một người phụ nữ. Hơi thở cô như thắt lại.

Anh… có bạn gái? Hơn nữa, bọn họ đã thân thiết đến độ có thể đến nhà anh.

Copy từ web τaмlinh247.com
Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.