Mối tình của vị tổng tài bá đạo – Kiều Phong Khang – Du Ánh Tuyết (full) – Chương 276

Chương 276:

Về sau… Giữa bọn họ… Còn có sau này sao?

Mắt cô chợt nhòe đi. Vị trí của trái tim, thắt lại, thắt lại.

Cô tưởng mình đã chết lặng, nhưng cơn đau vẫn rất thật…

Copy từ web τaмlinh247.com

“Cô Tuyết.”

Dì Lý thấy dáng vẻ đau khổ của cô, lo lắng gọi khẽ một tiếng.

“DÌ Lý, nhờ dì, bảo lái xe đi nhanh một chút…”

Du Ánh Tuyết dùng sức nắm chặt tay dì Lý, đã hết sức rồi, là do trái tim đau, đến mức bụng cũng đau vô cùng…

“Lái xe, anh nhanh lên, cô ấy không thoải mái!”

Dì Lý thấp thỏm trong lòng, vội giục tài xế.

Tài xế khi thấy sắc mặt Du Ánh Tuyết càng ngày càng xấu, ông ta không dám lơ là, nhấn ga lao ra ngoài.

(D2 Khi chuông điện thoại reo, cả người Du Ánh Tuyết đã mê man.

Cô cảm thấy có thứ gì đó không ngừng chảy ra khỏi cơ thể mình.

Là con của cô!

Nước mắt, tự dưng trào ra khỏi hốc mắt, dù thế nào cũng không ngăn được.

Con yêu, tạm biệt… Mẹ thật sự rất yêu con… Cha… cũng yêu con nhiều lắm…

“Bác tài, nhanh lên! Cô ấy đang chảy máu rồi!” Dì Lý phát điên, VỖ VỖ lưng ghế lái, thúc giục.

Tài xế cũng đổ mồ hôi lạnh, “Đừng giục, tôi nhanh nhất rồi!”

Anh ta vừa vượt vừa bóp còi, thậm chí không quan tâm đến đèn giao thông.

Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !

. Lúc này chuông điện thoại đột ngột vang lên.

Trong bầu không khí căng thẳng như vậy, âm thanh đó đặc biệt gấp gáp. Khi dì Lý nhìn cái tên trên đó, bà sửng sốt một chút, quay đầu nhìn Du Ảnh Tuyết: “Cô Tuyết, là điện thoại của cậu…”

Tay Du Ánh Tuyết vừa run vừa duỗi về phía dì Lý.

Dì Lý bật điện thoại và áp nó vào tai cô.

“Ánh Tuyết!”

Giọng của Kiều Phong Khang phát ra từ đầu đó, nghe thấy Du Ánh Tuyết gần như suy sụp và khóc.

Mới qua hai ngày, một ngày một đêm không nghe được thôi mà đã lâu như nửa thế kỷ…

Chú ba…

Vẫn luôn rất nhớ chú… Nhưng…

Cho dù có nhớ bao nhiêu đi chăng nữa, nó cũng nên kết thúc..

Cô cắn chặt môi đến chảy máu, chỉ có thể kìm lại tiếng khóc thê lương.

“Ánh Tuyết?”

Kiều Phong Khang không nghe được tiếng cô, trong lòng lo lắng, cũng nâng tông giọng lên.

“Tôi… trên đường đến bệnh viện…”

“Tít tít..” Hai tiếng bíp vang lên, điện thoại đã bị ngắt kết nối.

Tất cả dường như đóng băng. Ngay cả hô hấp cũng dừng lại. Là ảnh chụp.

Mỗi bức ảnh đều là ảnh của anh và Tô Hoàng Quyên.

Rõ ràng… Được chụp vào đêm đó.

Copy từ web τaмlinh247.com
Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.