Mối tình của vị tổng tài bá đạo – Kiều Phong Khang – Du Ánh Tuyết (full) – Chương 266

Chương 266:

Lúc đó… cô nhớ rằng bằng cách nào đó mình đã ngủ quên…

Lúc đó cô muốn hỏi nhưng bị mẹ cô cắt ngang. Sau đó, rất nhiều thứ ập đến và yêu cầu cô ấy quên nó đi.

Chẳng lẽ, ngày ấy…

Copy từ web τaмlinh247.com

Không! Cô bị ý nghĩ của chính mình làm cho hoảng sợ, không dám nghĩ thêm, chỉ lắc đầu.

Không thể nào! Người đàn ông đó, nhưng là anh trai của mình! Anh trai ruột của cô!

“Cô Tuyết, cô sao vậy?”

Dì Lý không biết chuyện gì đang xảy ra, bà cúi người nhặt chiếc điện thoại rơi trên mặt đất.

Du Ánh Tuyết suýt chút nữa nhảy dựng lên, ngăn cản động tác của bà: “Đừng nhặt!”

DÌ Lý hoang mang nhìn dáng vẻ hoảng sợ của cô: “Đây chỉ là điện thoại di động…”

Bà nói, lại định cúi người nhặt lên. Du Ánh Tuyết hồ lên: “Dạ Lý, tôi van dì, dì đừng nhặt nó lên.”

Cô mất kiểm soát cảm xúc, giọng nói đột nhiên trở nên đanh lại, khàn, khàn đến mức đổi tông.

Dì Lý cũng sửng sốt, động tác của bà sững sờ ở đó.

Những bức ảnh kia lại hiện lên trong đầu Du Ánh Tuyết, cô muốn quay lại tìm Kiều Quốc Thiên chất vấn, nhưng lại không có chút dũng khí nào.

Nếu thực sự có chuyện gì xảy ra với anh ta… cô sẽ đối mặt với chú ba như thế nào?

“Dì Lý, chúng ta hãy quay về đi… Tôi muốn quay về…”

Như nắm lấy cọng rơm cứu mạng, cô tuyệt vọng nắm chặt tay Dì Lý, buồn bực cầu xin.

Nhìn thấy cô như vậy, dì Lý cảm thấy rất đau lòng.

Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !

Dì Lý lấy áo khoác, quấn chặt lấy cô, cầm điện thoại trong lúc cô không để ý, không dám nhìn nhiều, bỏ vào túi rồi nói: “Tôi đi bắt xe, cô ở đây đợi. Chúng ta sẽ lập tức quay về.”

Dì Lý đi đến bên đường, thường xuyên nhìn lại nàng, lo lắng.

Du Ánh Tuyết được quấn một chiếc áo khoác và đứng cứng đơ bên đường một mình.

Cô không dám tưởng tượng những lời nhận xét gay gắt sẽ xuất hiện bên dưới bài đăng đó.

Gió thổi. Cô chỉ cảm thấy lạnh. Cái lạnh buốt thấu xương.

Những bức ảnh này có phải là của Kiều Quốc Thiên không? Mục đích của anh ta là gì?

Chú ba, bây giờ anh đang ở đâu? Liệu anh có nhìn thấy những bức ảnh đó không? Anh sẽ nghĩ gì về mình nếu anh nhìn thấy nó? Cũng như những người khác, anh thấy cô loạn luân, biến thái?

Nếu cô và Kiều Quốc Thiên thật sự xảy ra loại chuyện đó, không phải loạn luân thì là gì?

Đứng cứng đờ bên vệ đường, trong đầu có vô số câu hỏi xoay vần khiến cô đau đầu muốn nứt ra, sắc mặt tái mét.

Ngay lúc này…

Một chiếc ô tô đột ngột dừng lại trước mặt cô.

Cô hồn bay phách lạc không ngẩng đầu lên.

Cửa xe mở ra, rất nhiều người đi xuống.

Khi cố định thần lại, cả người đã bị một đám người xa lạ vây chặt.

“Năm mười tám tuổi, cô bỏ học để mang thai. Có phải vì từ nhỏ đã thiểu vắng tình thương của cha mẹ?”

Nói bậy! Nói hươu nói vượn! Khó xử. Xấu hổ.

Cô chỉ cảm thấy mình bị bao vây bởi một bầy dã thú hung dữ, cô xô đẩy đám đông, muốn tránh đi. Tuy nhiên, một nhóm người chỉ vây chặt lấy cô.

Copy từ web τaмlinh247.com
Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !
Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.