Mối tình của vị tổng tài bá đạo – Kiều Phong Khang – Du Ánh Tuyết (full) – Chương 263

Chương 263:

Du Ánh Tuyết theo bản năng nhìn về phía phòng Tổng giám đốc. Ở đó, cửa đóng chặt và ngay cả rèm cửa sổ cũng đóng chặt.

“Cô tìm tổng giám đốc?” Du Ánh Tuyết gật đầu: “Đúng vậy, anh ấy có ở công ty không? Tôi muốn gặp anh ấy.”

Copy từ web τaмlinh247.com

Nghiệm Danh Sơn lắc đầu, “Anh ấy không có ở công ty. Tối hôm qua anh ấy tan làm là về rồi”

“Từ tối hôm qua đã không có ở đây rồi à?” Du Ánh Tuyết vốn dĩ đang mong đợi, nhưng vì lời nói của anh mà thắt lại: “Vậy thì anh có biết anh ấy ở đâu không?”

Ngay khi Nghiệm Danh Sơn muốn nói điều gì đó không rõ ràng, đúng lúc này điện thoại reo lên.

Anh ta nhìn Du Ánh Tuyết, cô gật đầu, anh ta mới nghiêng người qua một bên để nghe: “Alo, xin chào.”

– Không phải người ngoài, là Kiều Quốc Thiên.

“Du Ánh Tuyết vừa mới lên lầu?”

m thanh của Kiều Quốc Thiên vang lên.

Nghiêm Danh Sơn quay đầu nhìn Du Ánh Tuyết một chút, rồi “vâng” một tiếng.

“Nếu cô ấy muốn hỏi về tung tích anh ba của tôi, bảo cô ấy đến gặp tôi. Với cả.” Kiều Quốc Thiên nói: “Bà cụ không thoải mái, đang ở ngoại ô. Anh ba của tôi sẽ ở đó chăm sóc cho bà vào hôm nay, anh ấy không đến công ty nữa, anh sắp xếp công việc trong hai ngày này rồi đợi ngày mai anh ấy quay lại xử lý”

“Được, tôi sẽ thu xếp” Nghiêm Danh Sơn còn chưa kịp suy nghĩ.

Cúp máy, Du Ánh Tuyết vẫn căng thẳng nhìn anh ta. Anh ta cho biết: “Anh Kiều Quốc Thiên đang đợi cô ở tầng sáu. Anh ấy biết tổng giám đốc Kiều đang ở đâu, nói rằng anh ấy muốn cô xuống”

Du Ánh Tuyết vừa nghe xong thì vội vàng đi xuống.

“Cô Tuyết, cẩn thận!” Nghiêm Danh Sơn lo lắng nhắc nhở phía sau, nhưng lúc này, Du Ánh Tuyết hoàn toàn không nghe thấy. Nhìn thấy bóng lưng của cô biến mất, anh ta khẽ cau mày nhìn xuống điện thoại di động của mình.

Là do anh ta cả nghĩ rồi? Nói chung, Kiều Quốc Thiên và tổng giám đốc Kiều có bất đồng, nếu có bất cứ điều gì, Tổng giám đốc Kiều nên thông báo riêng cho anh ấy.

Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !

Nhưng… Nghĩ đi nghĩ lại cũng không thấy lạ. Sau tất cả, dù sao họ vẫn là anh em.

Nghĩ vậy, Nghiêm Danh Sơn cũng không nhiều chuyện nữa.

Chỉ trong vài phút, cô ấy đã đứng trước mặt Kiều Quốc Thiên.

“Nghe nói em đang tìm anh ba của anh”

Kiều Quốc Thiên dựa vào chiếc bàn bên cạnh, lật xem hồ sơ trên đó, sau khi nói xong, anh ngước nhìn Du Ánh Tuyết.

Phần bụng dưới nhô cao của cô khiến mắt anh ta tối đi.

“Anh có biết chú ba ở đâu không?”

“Anh biết” Kiều Quốc Thiên gật đầu, đôi môi mỏng mím lại: “Anh ấy bây giờ đang ở cùng Tô Hoàng Quyên”

Du Ánh Tuyết cảm thấy Kiều Quốc Thiên chỉ đang nói những điều vô nghĩa.

“Xem ra anh chẳng biết gì cả” Lạnh lùng liếc anh ta một cái, cô mở cửa văn phòng muốn đi ra ngoài.

“Tối hôm qua, bọn họ ở cùng nhau cả đêm!”

Kiều Quốc Thiên nói một lần nữa, còn nâng tông giọng của mình lên.

Tay Du Ánh Tuyết đặt trên tay nắm cửa. Tay nắm cửa bằng kim loại khiến lòng bàn tay khiến cô cảm thấy hơi lạnh.

Du Ánh Tuyết tự nhủ với bản thân nhiều lần, bước tới, trả lại điện thoại và đặt nó trên bàn làm việc.

Bàn tay vừa định thả ra thì bất ngờ bị Kiều Quốc Thiên giữ chặt.

Anh ta sắc bén nhìn cô chằm chằm, ánh mắt như muốn nhìn thấu cô: “Du Ánh Tuyết, em đang sợ cái gì? Tại sao không dám gọi?”

Copy từ web τaмlinh247.com
Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !
Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.