Mối tình của vị tổng tài bá đạo – Kiều Phong Khang – Du Ánh Tuyết (full) – Chương 252

Chương 252:

Hôn lên trán cô một cái, lúc quay người ra ngoài sắc mặt nghiêm túc đi nhiều.

“Cô ấy đã xảy ra chuyện gì? Trong lúc tôi vắng mặt rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?” Kiều Phong Khang ngồi trên số pha trầm giọng hỏi dì Lý.

Khuôn mặt lạnh lùng và đôi mắt sắc lạnh.

Copy từ web τaмlinh247.com

Rõ ràng là mấy ngày nay anh vắng mặt, hoặc ít nhất là hôm nay, vật nhỏ của anh không được tốt!

Dì Lý có hơi hoảng sợ nhìn bộ dạng này của cậu chủ. Cứ về cô Tuyết là không thể qua loa được.

“Thật ra mấy ngày nay vẫn luôn tốt, chỉ có hôm nay.”

Dì Lý thở dài: “Hôm nay chúng tôi đang đi dạo thì gặp một người phụ nữ có thai, ai ngờ. ai biết bà bầu đó lại bị sảy, máu chảy rất nhiều, con cũng mất đi…”

Nói xong lời cuối cùng, giọng điệu của dì Lý cũng nhỏ đi rất nhiều.

“Cô Tuyết bị chịu đả kích. sợ bản thân cũng bị như thế…”

Kiều Phong Khang im lặng, tay vịn chặt vào ghế sô pha.

Hồi lâu sau, anh châm điếu thuốc đưa lên môi chưa nhấp một ngụm, lại dập tắt. Vật nhỏ không thích mùi khói, bây giờ có con rồi cũng không ngửi được mùi khói.

“Đừng đứng đây nữa, đi nghỉ đi.” Anh dặn dò dì Lý.

Dì Lý cũng nhìn ra được, tâm trạng của anh cũng không thể nào bình tĩnh, đứa bé kia, anh và Du Ánh Tuyết đều rất để ý tới.

“Cậu chủ, cậu đã về rồi thì ở bên cô Tuyết nhiều hơn. Tôi thấy được cô ấy rất sợ đứng bé xảy ra chuyện…”

“. Tôi biết rồi”

Sau khi rửa mặt xong, Kiều Phong Khang trở lại phòng.

Nằm trên giường lớn, được như thỏa nguyện mà ôm vậy nhỏ trong lòng. Nương theo ánh đèn giường, nhìn gương mặt nhỏ có hơi tiều tụy của cô, lại càng thấy thương tiếc.

“Chú ba.” Cô đột nhiên ưm một tiếng nhỏ. “Tôi đây.”

Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !

“Chú ba…” Cô lại gọi, giống như có chút sợ hãi, tay nhỏ quờ quạng trên giường.

– Nắm chặt tay cô, nắm chắc trong lòng bàn tay, áp vào trong ngực cô: “Ánh Tuyết, đừng sợ, tôi ở đây”

Dường như cảm nhận được sự hiện diện của anh, Du Ánh Tuyết rúc vào trong ngực của anh, lúc này mới thấy dễ chịu một chút.

Cơ thể không còn căng như trước, lông mày cũng mở ra nhiều.

Kiều Phong Khang ôm cô, khó ngủ một đêm.

Nhiều ngày sau.

Kiều Phong Khang bỏ đi hơi nửa phần công việc của mình, toàn tâm toàn ý chăm sóc Du Ánh Tuyết.

Dù thỉnh thoảng gặp ác mộng những đứa con trong bụng cô rất khỏe mạnh.

Sáng sớm. Du Ánh Tuyết đứng lên cân, có chút buồn bực, mập hơi so với hai ngày trước rồi. Nếu cứ tiếp tục phát triển như thế này, khi sinh con có thể sẽ bị Vỗ béo thành heo. Tuy nhiên, bây giờ cô không còn phờ phạc như trước, và tinh thần cũng tốt hơn rất nhiều.

Nhìn vào gương và đánh răng. Phần bụng đột nhiên giật giật.

Du Ánh Tuyết sửng sốt, hô hấp cũng ngừng lại.

Như thể sợ đó chỉ là ảo giác, cô cứng người, nhắm mắt và cảm nhận lại.

Trong bụng lại có chút đập nhẹ. Cảm giác này. thật lạ.

“Chú ba. chú ba.” Cô kêu lên, kích động đến nỗi bàn chải đánh răng trên tay rơi xuống đất.

Ở đằng kia, Kiều Phong Khang đang thay quần áo trong phòng, nghe thấy tiếng của Du Ánh Tuyết liền ném cà vạt lao vào phòng tắm.

Rầm một tiếng, cánh cửa bật ra, suýt chút nữa thì hỏng.

Dường như không chỉ bản thân cô mà cả anh cũng sợ hãi.

“Chú ba, thả tôi xuống trước đã..”

“Có chỗ nào đau không?” Kiều Phong Khang nhíu mày lo lắng, không chịu buông ra. Anh lại đi ra ngoài, giục dì Lý Khuôn mặt của anh ấy đã được căng thẳng.

Copy từ web τaмlinh247.com
Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !
Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.