Mối tình của vị tổng tài bá đạo – Kiều Phong Khang – Du Ánh Tuyết (full) – Chương 221

Chương 221:

Du Ánh Tuyết cảnh giác nhìn bọn họ, nhất thời không biết tiến hay lui.

“Xin chào mợ chủ.” Khi Du Ánh Tuyết còn đang ngẩn ngơ, một trong những người dẫn đầu đã dẫn đầu đến chào cô. Họ cúi đầu nhẹ vô cùng lịch sự. Mợ chủ?

Cô ấy thậm chí còn không hiểu họ đang nói gì.

Copy từ web τaмlinh247.com

“Anh Kiều Phong Khang đã yêu cầu chúng tôi đưa cho chị quần áo thai sản và một số quần áo sơ sinh. Đây là tất cả những gì anh ấy đã đích thân chọn cho chị”

Người đó chỉ bàn tay của mình ra phía đằng sau.

Hai cô gái đứng đằng sau lùi lại ra xa, Du Ánh Tuyết nhìn thấy một dãy móc treo đang dần mở ra.

Những gì cần có đều có.

“Ồ, em còn nói ngưỡng mộ chị, bây giờ chị mới là người ngưỡng mộ em đây. Có bạn trai đối xử tốt với em như vậy” Người hàng xóm lúc này cũng đã phơi xong khăn trải giường.

Khuôn mặt chị ấy đầy ghen tị.

Du Ánh Tuyết nhếch môi cười cười, dùng chìa khóa mở cửa: “Mọi người vào trước đi.”

“Cảm ơn mợ chủ” Lại là “mợ chủ”…

Vì cái danh mợ chủ này, cô chỉ cảm thấy trong lòng hơi nhói đau.

Mọi người lần lượt đi vào, Du Ánh Tuyết chào hỏi: “Ngồi đi, tôi pha trà. mời mọi người”

“Không, thưa cô. Chúng tôi sẽ thử quần áo cho cô luôn”

Du Ánh Tuyết miễn cưỡng nhếch môi, chỉnh lại tóc mai: “Đừng gọi tôi là mợ chủ nữa, tôi… anh Phong Khang và tôi còn chưa có kết hôn…”

Vài người nhìn nhau.

Cảm thấy hơi gượng gạo.

Nhất thời không biết phải mở miệng nói gì.

Dù sao cô vẫn chưa có con. Hơn nữa, anh Phong Khang đã tự tay chọn rất nhiều quần áo, điều này thể hiện tình yêu của anh dành cho cô gái này.

Bọn họ đều tự động cho rằng cô là người vợ yêu quý chưa công khai của anh Phong Khang.

Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !

“Mọi người hãy gọi tôi là Du Ánh Tuyết đi” Du Ánh Tuyết cười nhẹ, giải quyết sự ngượng ngùng.

Ở một nơi khác.

Kiều Phong Khang thả người trên ghế xoay, sững sờ nhìn cô gái trên màn hình.

Ánh mắt anh di chuyển theo cô.

Nhìn cô cười nói với người ngoài, trong lòng cảm thấy rất không vui.

Nụ cười của cô không còn vô tư như xưa.

Nụ cười ấy luôn ẩn chứa nỗi buồn.

Cô học cách chăm sóc mọi người, giặt giũ, nấu nướng và cách chăm sóc bản thân.

Vốn dĩ muốn cô mãi là một đứa trẻ vô tư, nhưng cô phải gặp phải va vấp, bắt buộc trong cô phải trưởng thành từng chút một.

Trước đây Du Ánh Tuyết vẫn luôn vô tư như một đứa trẻ.

Có lẽ…

Một ngày nào đó, khi cô ấy có đôi cánh của riêng mình, cuối cùng cô ấy sẽ bay khỏi lòng bàn tay anh.

Nghĩ đến khả năng này, lồng ngực anh như nghẹn lại.

Kiều Phong Khang nắm lấy điện thoại và bấm một cuộc gọi.

Du Ánh Tuyết nhìn về phía đống quần áo.

Kiều Phong khang biết rõ sở thích của cô, hầu hết quần áo của cô đều là màu trắng.

Nhưng mà… Chắc bây giờ anh không biết rằng, cô hiếm khi chọn màu trắng.

Có vẻ như đã lâu anh không được nghe giọng nói của cô ấy.

Trong những ngày qua, chỉ thỉnh thoảng anh có thể nghe một vài lời tự sự của cô ấy trên video giám sát để an ủi trái tim trống rỗng của anh.

“Quần áo đó, em còn thích không?” Sau một lúc im lặng, cuối cùng anh cũng lên tiếng. Giọng nói cũng trầm. thấp, mềm mại dường như không nói nên lời.

Copy từ web τaмlinh247.com
Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !
Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.