Mối tình của vị tổng tài bá đạo – Kiều Phong Khang – Du Ánh Tuyết (full) – Chương 219

Chương 219:

Thành phố đã từng sầm uất náo nhiệt như vậy, bây giờ, chiếu vào trong mắt cô… Chỉ còn lại một màu xám trắng…

Kiều Phong Khang cũng không có ý mở miệng phá vỡ trầm mặc.

Cho đến khi xe dừng lại, Du Ánh Tuyết mới di chuyển ánh mắt, tầm mắt cô rơi vào tòa cao ốc hoàn toàn xa lạ trước mặt.

Copy từ web τaмlinh247.com

Sao lại đến nơi này? “Đến rồi, xuống xe đi.”

Kiều Phong Khang đi trước đây cửa xe xuống, nhưng, trước khi xuống xe lại xoay người trở lại, tháo dây an toàn cho cô.

Bốn mắt vô thức chạm vào nhau, hai người đều run lên. Cũng không biết là ai dời mặt đi trước.

“Tôi ở đây à?” Thắc mắc trong lòng cứ ngang ngược nảy lên, Du Ánh Tuyết vội vàng từ trên xe bước xuống.

Tầm mắt không kìm được lại nhìn trân trần tòa nhà xa la trước mắt.

Kiều Phong Khang kéo hành lý, “Cùng tôi đi vào trong nào.”

Hai người, vốn là một trước một sau đi vào trong cao ốc. Càng về sau, Kiều Phong Khang từ từ chậm bước chân lại, hai người sóng vai nhau cùng đi.

Vẫn là tĩnh lặng, trầm muộn.

Trong thang máy, vẫn không ai nói một lời, đi thẳng lên tầng.

Bàn tay hai người đều xuôi ở bên người, cách nhau rất gần, nhưng…

Cũng không ai nắm tay ai.

Nơi này không giống với biệt thự nhà họ Kiều, chẳng qua là một căn hộ không lớn không nhỏ.

Trang trí không xa hoa, nhưng vô cùng thoải mái, có cảm giác như đang nhà.

Hết thảy đồ đạc đều mới tinh.

Rất rõ ràng, trước khi Du Ánh Tuyết đến đây, cho đến bây giờ nơi này chưa từng có ai ở.

Cô lại nghĩ đến, đây là tài sản của Kiều Phong Khang. Kiều Phong Khang đưa cô vào đây ở, đại khái, là muốn giấu bà cụ, để tránh gây thêm rắc rối…

Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !

Như vậy, ngược lại cũng tốt.

“Kia là phòng ngủ chính, bên này là phòng khách” Kiều Phong Khang giơ ngón tay ra giới thiệu sơ, anh hơi dừng lại, ánh mắt sâu đậm nhìn cô, “Em ở đâu?”

Phòng ngủ chính, đó chính là phòng chủ nhân…

“Tôi là khách, dĩ nhiên ở phòng khách.” Cô giả vờ ung dung, trong giọng nói tỏ ra hời hợt khiến đôi mắt vốn đã lạnh của anh càng trở nên lạnh thêm vài độ.

Chỉ là một người khách!

“Em đưa vali vào phòng sắp xếp đi. Một lát đi ra, chúng ta ký thỏa thuận.”

Yên lặng một lát, anh mới mở miệng.

Giọng cũng lạnh hơn mấy độ.

Anh không nhìn cô thêm một cái nào nữa, mà xoay người, bước vào một căn phòng khác.

Du Ánh Tuyết nhìn bóng lưng tịch mịch cô đơn kia, mệt mỏi tựa vào tường.

Vách tường, lạnh như băng…

Trên bàn ăn cẩm thạch. Hai người, ngồi đối diện nhau.

“Khoảng thời gian mang thai này, em cứ ở chỗ này. Ngày mai sẽ có người làm đến giặt quần áo nấu cơm cho em, chăm sóc em trong cuộc sống thường ngày. Nếu như em không quen dùng người làm khác, tôi sẽ bảo dì Lý qua đây chăm sóc em” Kiều Phong Khang vẫn là người mở miệng trước Rồi sau đó, không đợi Du Ánh Tuyết kịp nói gì, anh cầm hai bản thỏa thuận vừa in ra, đẩy đến trước mặt cô, “Nội dung thỏa thuận này, em cứ đọc thật kỹ. Có điều gì không hài lòng, bây giờ em có thể đề nghị, tôi có thể điều chỉnh theo ý của em”

Tay Du Ánh Tuyết chậm rãi, chậm rãi miết lên tờ giấy in thỏa thuận.

Tờ giấy mới vừa in ra, rõ ràng vẫn còn âm ấm. Nhưng mà, từ đầu ngón tay cô truyền mà chỉ có lạnh lẽo khó nói thành lời.

Lạnh đến tê buốt buồng tim của cô…

Cô liếm liếm môi, thật lâu, tựa như rốt cuộc đã tìm lại được giọng nói của mình: “Trước khi ký thỏa thuận, tôi có lời muốn nói…”

Nếu không học cách dựa vào bản thân, cứ phải dựa dẫm người khác như suốt sáu năm qua, sẽ thành thói quen lệ thuộc vào anh, làm một cây tầm gửi sống nhờ sống gửi không thể tự lo liệu được, tương lai…

Mười tháng sau, cái gì cô cũng không có, thì phải sống như thế nào?

“Bây giờ em đang ở trong tình huống đặc biệt, không thể tự do tùy tiện như trước được.” Kiều Phong Khang hơi cao giọng một chút.

Copy từ web τaмlinh247.com
Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.