Mối tình của vị tổng tài bá đạo – Kiều Phong Khang – Du Ánh Tuyết (full) – Chương 213

“Cái gì mà trở về nhà? Tớ đã nói rồi, khi nào cậu đi thì tớ đi. Thôi được rồi, để tớ mua đồ ăn sáng cho cậu, bây giờ cậu đã là hai người, không thể không ăn cái gì được.”

Phùng Linh Nhi vừa nói, vừa vội vàng đứng dậy. Lại nhìn xuống chiếc bụng bằng phẳng của cô, hai cô gái trẻ tuổi đưa mắt nhìn nhau, thần sắc phiền muộn.

Phùng Linh Nhi cười cười trấn an, rồi dứt khoát đứng dậy, đi ra ngoài.

Du Ánh Tuyết nhìn tấm lưng kia, có chút run rẩy. Rất lâu sau, trong đầu vẫn luẩn quẩn suy nghĩ những lời cô nói tối hôm qua.

Copy từ web τaмlinh247.com

18 tuổi, bây giờ việc học của cô đã hoàn toàn be bét, ngay cả bản thân còn không thể tự nuôi sống, làm sao còn vác nổi gánh nặng nuôi một đứa bé?

Thở dài.

Lại rũ mắt nhìn chiếc áo đắt tiền trên đùi.

Để tránh dính bụi, cô cẩn thận vắt lên cái ghế một bên.

Lúc này mới ôm tấm chăn, đi vòng ra bên ngoài.

“Đây là chăn của cô, cám ơn cô rất nhiềur Du Ánh Tuyết đưa chăn trả lại cho cô gái trẻ làm việc bên trong nhà quàn. “Không cần cám ơn, chuyện nhỏ thôi mà” Đối phương mỉm cười dịu dàng.

Du Ánh Tuyết nhìn cô một cái, chợt nhớ đến gì đó. Không nên được bèn hỏi: “Tối… Tối hôm qua, có phải cô trực ở chỗ này không?

“Đúng vậy. Cả đêm tôi đều ở đây. Đúng rồi, nhắc mới nhớ, tối hôm qua ngài Phong Khang đã ở bên ngoài nhà quan của mẹ cô ngồi suốt cả đêm. Anh ấy từ rất sớm đã đến rồi, cứ nấn ná mãi không đi. Sau đó hai cô ngủ ở bên trong, anh ấy ngồi ở bên ngoài suốt một đêm. Cả đêm không chợp mắt.”

Lòng Du Ánh Tuyết run run nhói lên, “Cô nói là… Cả đêm anh ấy đều ở đây?”

“Ừ, mới vừa đi được một lúc thôi! Chắc vẫn chưa đến 20 phút đầu” Cô gái vừa nói, vừa nhìn đồng hồ tay một chút.

Du Ánh Tuyết sửng sốt một lúc lâu mới hoàn hồn, thở dài cảm ơn,”… Uhm, cám ơn cô.”

Không có gì để trò chuyện thêm nhiều nữa, Du Ánh Tuyết liền quay trở lại. Lúc đi qua ghế dài bên ngoài nhà quàn, ánh mắt cô dừng lại một chút. Ánh sáng ảm đạm hắt vào, trên mặt hiện lên một tia đau đớn, cô cúi đầu xuống, chậm rãi đi vào nhà quàn.

“Ánh Tuyết, cậu về rồi. Bữa ăn sáng đây”

Vừa đi vào, Phùng Linh Nhi vốn đi mua bữa ăn sáng, cuối cùng còn trở về sớm hơn cô. Tay cô chỉ về gian phòng nhỏ bên cạnh.

Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !

“Du Ánh Tuyết. Có người trong gian phòng nhỏ chợt nhô đầu ra.

Là Lý Thanh. Lý Thanh còn dẫn theo một cô gái trẻ tuổi đến, đang sửa soạn bữa ăn sáng.

“Thư ký Thanh. Vĩnh Ái.”

Du Ánh Tuyết lần lượt chào hỏi. Đỗ Vĩnh Ái đang chuẩn bị bữa ăn sáng nghe được giọng nói, liền thu tay, đi ra ngoài.

“Ánh Tuyết, một mình em cực khổ rồi” Đỗ Vĩnh Ái đến ôm cô một cái.

Du Ánh Tuyết cũng ôm lại. Chóp mũi ê ẩm.

Sợ mình khóc lên, cô không ôm quá lâu, lại nhìn mắt Lý Thanh, “Cám ơn hai chị đã đến.” “Hãy nén bị thương” Lý Thanh đáp lại đơn giản. Dẫn theo Đỗ Vĩnh Ái ra trước quan tài cúng. Du Ánh Tuyết quỳ một bên trả lễ.

Lý Thanh kéo cô lên, “Đừng quỳ nữa. Nhanh ra ăn sáng đi.”

Thật ra Du Ánh Tuyết vẫn không có chút khẩu vị nào. Nhưng cả ngày hôm qua đã không ăn gì, bây giờ cho dù không muốn ăn vẫn phải ăn một chút.

Cô và Phùng Linh Nhi cùng nhau đi vào gian phòng nhỏ.

Lý Thanh nói: “Những thứ này đều là tổng giám đốc Khang sắp xếp để chị và Vĩnh Ái đưa đến. Em xem thử có hợp khẩu vị của em không nhé, nếu không thích, lát nữa chị sẽ đổi một nhà hàng khác”

“Không cần phiền như vậy đâu.” Du Ánh Tuyết vội vàng lắc đầu.

Trên bàn, bày tràn đầy thức ăn.

Tất cả đều là điểm tâm rất dinh dưỡng.

Du Ánh Tuyết ở nhà quàn bên ngoài nói chuyện phiếm với Lý Thanh.

“Thư ký Thanh, sau này… Chị đừng mang đồ ăn sáng cho em nữa. Em và Linh Nhi ăn đại thứ gì ở bên ngoài là được rồi.”

“Tổng giám đốc nói, bên ngoài làm thức ăn không sạch sẽ, sợ hai người ăn vào sẽ đau bụng. Tổng giám đốc chỉ là quan tâm em thôi”

Copy từ web τaмlinh247.com
Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.