Mặc thiếu gia anh đã bị bắt – Mộ Thiển – Truyện full tác giả: Cá Koi – Chương 692

‘,’“Đi chỗ khác?” Cố Khinh Nhiễm ngạc nhiên hỏi lại, cảm thấy rằng Mộ Thiển đã không lắng nghe cẩn thận những gì anh đã nói với Mộ Thiển trước đây.

“Thiển, hãy nghe anh.

Em không thể rời đi trong tình hình hiện tại được.”
“Chuyện này anh đã nói quá nhiều lần, tôi cũng nghe đủ rồi.

Cố Khinh Nhiễm, anh cứ luôn miệng nói anh là anh trai của tôi, vậy anh đã làm được gì cho tôi chưa?” Mộ Thiển uể oải mở mắt, liếc nhìn Cố Khinh Nhiễm và nói.

“Anh biết … còn rất nhiều chỗ mà anh chưa làm đủ tốt.

Nhưng thời gian có thể chứng minh tất cả, và bây giờ chỉ có một cơ hội.” Cố Khinh Nhiễm vẫn cố gắng thuyết phục Mộ Thiển.

Nhưng Mộ Thiển không tin tưởng vào những gì anh ta nói.

Vì vậy, cô cũng không nói gì thêm, chỉ khẽ nhắm mắt lại, mặc cho Cố Khinh Nhiễm có nói gì, cô cũng không muốn nghe.

“Mộ Thiển, nếu em tin anh, hãy nghe lời anh đi.

Bây giờ em hãy lựa chọn ở bên cạnh Bạc Dạ.

Chỉ khi em kết hôn với anh ta, đó mới là lựa chọn tốt nhất.”
“Anh thực sự làm điều này vì lợi ích riêng của em mà thôi.

Bởi vì, thực ra, anh cũng rất yêu quý em.

Mọi người đều cho rằng anh là người nắm quyền lực, nhưng trong nhà họ Cố, thực sự mà nói, anh chẳng là gì cả.

Hầu hết thời gian, ông nội đều tự quyết định mọi thứ và anh chỉ làm theo lệnh của ông.”
Cố Khinh Nhiễm nói một cách mơ hồ, nhưng Mộ Thiển cũng có thể hiểu được rõ ràng.

Hiện tại, nhà họ Cố cũng không thể giúp được gì cho cô.

Có rất nhiều việc, đều phải suy nghĩ kỹ lưỡng và cân nhắc cẩn thận mới làm được.

Những lời này, Mộ Thiển nghe xong liền lập tức nhớ lại.

“Vậy thì anh cứ lo liệu việc của anh đi.

Tôi cũng sẽ tự giải quyết việc của mình.” Mộ Thiển chỉ vào cửa: “Bây giờ anh đi trước đi, tôi còn rất nhiều việc chưa xử lý xong.”
Mộ Thiển cố ý không tiếp Cố Khinh Nhiễm, bây giờ cô chỉ muốn giải quyết đống công việc của mình, còn sau đó … cô rất muốn tới bệnh viện gặp Mặc Cảnh Thâm.

Có điều, lúc này cô không tìm được lý do để tới đó, hơn nữa lại cũng không biết phải đối mặt với Mặc Cảnh Thâm như thế nào.

“Em phải nhớ những gì anh đã nói.

Thiển, em hãy nghe anh, và khi cần thiết, anh sẽ cố gắng nói cho em hết tất cả những gì em muốn biết.

Bởi vì anh là anh trai của em.”
Cố Khinh Nhiễm chỉ nói vậy, sau đó đứng dậy bỏ đi.

Câu nói của anh vẫn không đầu không cuối, khiến Mộ Thiển không khỏi lầm bầm thắc mắc.

Nhưng cô cũng chẳng nghĩ gì nhiều về việc đó, tiếp tục quay trở lại với công việc.

Cô đang bận rộn, bỗng nhiên đột ngột đóng hồ sơ lại.

Theo lời của Cố Khinh Nhiễm, mỗi câu đều có hàm ý.

Nếu đúng như những gì anh ta nói, thì Cố Khinh Nhiễm hiện tại bị ông cụ Cố điều khiển? Tuy nhiên, Mộ Thiển cũng không hiểu tại sao Cố Khinh Nhiễm lại nói như vậy.

Trong mọi trường hợp, ông cụ Cố là ông nội của Cố Khinh Nhiễm.

Cho dù bây giờ ông ấy không giao toàn bộ quyền lực cho Cố Khinh Nhiễm, thì sớm muộn gì, chẳng phải anh ta cũng sẽ trở thành người đứng đầu nhà họ Cố hay sao.

Vậy rốt cuộc anh ta muốn nói gì?
Cô nhíu mày, đứng dậy, đi tới bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, chìm đắm trong suy nghĩ.

Không lâu sau, cô lấy điện thoại gọi cho Bạc Dạ.

Bên kia nhanh chóng trả lời.

“Em đang ở đâu thế? Anh đang định gọi điện cho em.”
“Tối nay anh có thời gian không? Cùng ăn cơm đi.”
“Không có vấn đề gì cả.” Bạc Dạ vui vẻ nhận lời.

Mộ Thiển cúp máy và quay lại bàn làm việc.

Buổi tối, hai đứa trẻ sẽ được em trai của Mặc Cảnh Thâm đưa đến bệnh viện.

Dật Phong và Chanh Tử cũng ở cùng bọn nhỏ nên Mộ Thiển rất an tâm.

Mộ Thiển và Bạc Dạ chọn một nhà hàng và quyết định sẽ gặp nhau tại đó.

Khi cô đến nơi, Bạc Dạ đã ngồi trên bàn ăn.

“Em đến rồi à.

Anh còn đang sợ nếu em đến muộn thêm một chút, đồ ăn sẽ nguội mất.” Bạc Dạ nhìn cô, mỉm cười trêu chọc và nâng lên một ly rượu.

Mộ Thiển nhìn đồ ăn trên bàn đã được gọi sẵn, cảm thấy mình dường như đang tự làm khổ mình.

Nếu không có những chuyện xảy ra với Mặc Cảnh Thâm, có lẽ cô ấy sẽ thực sự lựa chọn ở bên Bạc Dạ.

Lúc này, Mộ Thiển liền cảm thấy hơi đói.

Dù sao thì trưa nay cô cũng đã không hề ăn gì.

“Ăn đã.” Mộ Thiển đặt túi xuống và bắt đầu dùng bữa.

“Hừm, món cháo tôm cua này được đấy, ăn rất ngon.”
“Đương nhiên rồi, buổi chiều anh đã gọi điện trực tiếp cho chủ nhà hàng, dặn bọn họ chuẩn bị tỉ mỉ, tốn tới mấy tiếng đồng hồ.”
“Vậy sao? Thật sự cảm ơn anh rất nhiều.

Nếu không có anh, em có lẽ đã không có được cơ hội này.”
Hai người không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn nhau.

Mộ Thiển tiếp tục ăn cho đến khi cảm thấy no mới dừng lại.

Cô đặt đũa xuống, khuôn mặt có chút thoải mái.

Bạc Dạ cũng hạ đũa, nhìn cô hỏi: “Em ăn no chưa?”
“No rồi.” Mộ Thiển trả lời, cầm cốc nước ấm bên cạnh lên, nhấp một ngụm.

Mi mắt khẽ nhướng lên, cô nhìn chằm chằm người đàn ông đối diện, có chút nghiêm túc, vô hình trung lại tạo cho Bạc Dạ cảm giác bị áp chế.

“Đừng nhìn anh như vậy chứ, thật đáng sợ.” Bạc Dạ nói.

“Anh cho em mượn vài người được không?”
“Vài người? Là người nào?”
“Anh có mạng lưới thu thập tin tức rất tốt mà, sao lại hỏi em như thế? Em đương nhiên muốn mượn người của anh để điều tra chút ít thông tin.”
“Vậy thôi?”
“Đúng thế.”
Bạc Dạ liền thở dài một cách nhẹ nhõm, cười thành tiếng: “Em làm anh sợ chết khiếp.

Đột nhiên thái độ nghiêm trọng như vậy, anh còn tưởng sắp xảy ra chuyện lớn rồi.”
Mặc dầu nói vậy, nhưng Bạc Dạ vẫn cảm thấy trong chuyện này còn ẩn chứa một số vấn đề không nhỏ.

Anh khẽ cúi người về phía trước, tiến sát vào Mộ Thiển, khẽ hỏi: “Cho đến lúc này em vẫn chưa nói muốn mượn người để làm gì?”
“Em muốn điều tra nhà họ Cố.

Em vẫn luôn cảm thấy nhà họ Cố đáng ngờ, tuy nhiên, khả năng của em có hạn, hơn nữa em cũng không có nhiều thời gian như vậy.

Vì thế trước nay đều không có cách nào cả.”
Mộ Thiển nói thật với anh mục đích của mình.

Đối với Bạc Dạ, cô vẫn luôn tin tưởng anh.

Hơn nữa, dù sao cô cũng là đang mượn người của anh để điều tra.

Cho dù cô không nói sự thật với anh, thì những người đó cũng sẽ thông báo cho anh biết những gì họ tìm hiểu được.

Vì thế, cô không có gì phải che giấu cả.

“Em có quá nhiều điều cần quan tâm rồi đấy.”
“Có sao đâu.”
Mộ Thiển nhấp thêm một ngụm nước, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: “Anh nhìn xem, mọi người bên ngoài kia ai cũng đều vội vã.

Nhưng chính cuộc sống đơn thuần giản dị của họ, lại là thứ mà em muốn nhất.”
“Chỉ cần em nói, anh sẽ lập tức mang đến cho em những gì em muốn.

Vậy có thể cho anh một cơ hội không?” Bạc Dạ nói, anh vẫn không hề từ bỏ việc theo đuổi Mộ Thiển.

Trước đây, anh luôn tìm cách kiềm chế những cảm xúc và suy nghĩ của mình về cô, nhưng giờ anh lại chỉ muốn cho cô thấy tình cảm thật của mình.

Không phải vì những lý do khác, mà là vì những gì Thượng Quan Miểu đã nói với anh.

Nếu Thượng Quan Miểu thực sự làm vậy, điều đó sẽ không công bằng với Mộ Thiển, và cũng rất bất công với Mặc Cảnh Thâm.

Điều này khiến Bạc Dạ vẫn còn nhiều do dự.

Mộ Thiển không cử động, chằm chằm nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể không nghe thấy những gì anh vừa nói.

Một lúc sau mới nói:
“Mà này, Đường Sĩ đối với anh hình như rất có hứng thú.

Em thấy anh ấy cũng không tệ đâu, có lẽ có thể khống chế được một người khó tính như anh đấy.”
Mộ Thiển không những không trả lời câu hỏi của anh, mà còn đưa ra một vấn đề mà anh hoàn toàn không muốn nhắc tới.

Cô đang cố tình tránh né, Bạc Dạ cũng hiểu được điều này.

Anh bất lực nhìn cô, nhớ lại không biết bao nhiêu lần mình từng bày tỏ, nhưng Mộ Thiển chưa từng cho anh cơ hội, quả thực khiến anh đau đầu.

“Vậy thì em vẫn chưa biết gì về Đường Sĩ rồi.

Mộ Thiển cũng không nói tiếp về chuyện này, nhưng liền hạ giọng nói: “Em rất tò mò một điều.

Anh có mạng lưới tìm kiếm thông tin rất tốt, không biết anh có điều tra được lần này Đường Sĩ tới Hải Thành, mục đích chính của cô ta là gì?”’.

Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.