Mặc thiếu gia anh đã bị bắt – Mộ Thiển – Truyện full tác giả: Cá Koi – Chương 688

‘,’“Em ổn chứ?”
Bạc Dạ không thoải mái chút nào, nhìn thấy sự yếu đuối của Mộ Thiển, còn đau hơn một nhát dao đâm vào ngực anh.

Lần đầu tiên anh biết rằng thích một người thật lòng hóa ra khó đến vậy.

Lần đầu tiên anh biết đến cảm giác có lỗi với một người phụ nữ có thể mạnh mẽ đến nhường nào.

Mộ Thiển cố gắng đứng thẳng dậy và vẫy tay: “Không sao, không sao đâu.” Có sao hay không, có lẽ chỉ có Mộ Thiển mới biết được.

“Chúng ta cùng nhau đi uống rượu đi.” Bạc Dạ nắm tay Mộ Thiển đi ra ngoài: “Dù sao gần đây anh cũng không có việc gì làm, tốt hơn là nên uống một chút để thư giãn.

Hôm nay, anh sẽ mời em.

Để anh nói cho em biết, tôi có thể làm cho Đường Sĩ khó chịu.

Nếu anh không quay lại, cô ta nhất định sẽ tức phát điên.”
“Uống rượu ư?”
Mộ Thiển nhướng mày cười: “Ý kiến ​​hay đấy.

Chúng ta đi uống rượu đi.”
Một cơn say giải tỏa ngàn nỗi buồn
Hai người im lặng không nói đến chuyện xảy ra ở phòng bệnh vừa rồi.

Bạc Dạ lái xe đưa Mộ Thiển đến quán bar.

Quán bar đêm.

Ở Box 666, hai người vừa uống rượu, vừa nghe nhạc chói tai.

Một ly rượu, lại một ly rượu khác.

Bạc Dạ đã bỏ mặc những việc cần làm để cùng Mộ Thiển đi uống rượu.

Sau khi nốc vài ly rượu lớn vào bụng, Mộ Thiển nhấc hai chân lên sô pha, hai tay ôm lấy đầu gối.

Một tay cầm ly rượu, dựa lưng vào ghế sô pha, người mắt nhìn lên trần nhà, Mộ Thiển lẩm bẩm nói”

“Bạc Dạ, anh có nghĩ em rất ngốc nghếch không?”
“Em ư? Ngu ngốc, thật sự rất ngu ngốc.

Em cứ thử nghĩ lại em xem, anh thích em lâu như vậy, em còn không hề nhận ra, vậy chẳng phải ngốc thì là gì?”
Bạc Dạ cười, cụng ly với Mộ Thiển: “Nào, vì sự ngu ngốc của em, chúng ta hãy uống một ly.”
– Ding –
Âm thanh giòn giã vang lên khi hai ly rượu va vào nhau, nghe thật kích thích.

“Ợ…”
Mộ Thiển vừa nấc vừa nghe một bài hát cũ tên “Wait a Minute”, bài hát mà cô đã nghe cách đây nhiều năm, từ thời vẫn còn đi học.

Nhưng những bài hát cũ thực sự hay, cùng với giai điệu hay nhưng buồn.

“Em thực sự nghĩ mình ngu ngốc và đần độn.

Sau bao nhiêu năm, em còn ngu ngốc hơn khi nghĩ rằng mình đã tiến bộ hơn rất nhiều.

Em đã nghĩ mình không còn là người ngốc nghếch đơn thuần như xưa nữa, nhưng sự thật đã chứng minh rằng em vẫn ngu ngốc và vô vọng y như ngày trước.”
Mộ Thiển tự giễu mình, cười lớn, tự mình rót thêm một ly rượu, nghiêng đầu nhìn Bạc Dạ: “Nào, để em nâng ly chúc mừng anh, cám ơn anh vì đã là một người bạn tốt của em.”
“Em không sợ anh sẽ nói dối em sao?”
“Nói dối thì sao chứ? Đúng thành sai, sai thành đúng, nếu cứ lặp đi lặp lại một lời nói dối, thì cuối cùng nó cũng trở thành sự thật mà thôi.”
“Có lý.”
Hai người một tung một hứng, vui vẻ sảng khoái cùng nhau cười, cùng nhau uống thêm một lý khác.

“Ôi … em muốn rời đi.

Lần này em đã nghĩ rõ ra rồi.

Hải Thành ơi là Hải Thành.

Dù sao thì Hải Thành cũng không thuộc về em.

Em cũng không thuộc về nơi nào cả.

Đột nhiên em nghĩ đến câu nói đó: “thói quen thành thị”.

Em muốn về quê.

Em thấy nơi đó rất hợp với em.”
Mộ Thiển nghĩ về những câu chuyện cười trên Internet và đột nhiên bật cười.

Nụ cười ấy, mang theo cảm giác chua xót, cười mà nước mắt lưng tròng.

Tửu lượng của Bạc Dạ tốt hơn Mộ Thiển rất nhiều, nghe xong những lời này của Mộ Thiển, anh rất đau khổ nhưng cũng không biết làm cách nào để an ủi cô.

Suy nghĩ của cô, anh không hiểu được.

Người mà cô cần, không phải là anh.

“Sao lại về quê? Bằng không thì em cứ đi theo anh.

Từ nay về sau, anh sẽ chở che cho em, không ai còn dám bắt nạt em nữa.

Làm một cô vợ của anh, trọn đời chỉ cần có anh, ở bên cạnh anh không phải là tốt hơn sao?”
Những lời này được nói ra từ trái tim và tâm hồn của Bạc Dạ.

Anh thực sự rất muốn đem cô gái này về nhà giấu đi, vĩnh viễn bên cạnh anh, không phải giấu đi, mà là bảo vệ thật tốt.

Tuy nhiên, Mộ Thiển không cho anh bất kỳ cơ hội nào.

Đây là điều khiến anh ấy tuyệt vọng hơn cả.

“Bạc Dạ, em nghĩ em thích hợp làm bạn với anh hơn, chúng ta nên làm bạn tốt của nhau là tốt nhất.” Mộ Thiển nói ra những gì thật sự có trong lòng mình.

Trên thực tế, Bạc Dạ luôn là một người bạn tốt của cô.

“Em thật là nhẫn tâm.” Bạc Dạ khẽ cười, đau xót nói.

“Hahaha … thật đấy, ý anh không phải là em có thể sống không có tim không phổi mà không biết mệt sao? Em là một người vô tâm.

Không ai nên sống cùng một người vô tâm.”
“Thôi, vô tâm cũng không sao.

Vô tâm cũng được.

Uống tiếp nào.

Chúc mừng vô tâm.”
“Chúc mừng!”
Mộ Thiển và Bạc Dạ cụng ly, có lẽ hơi quá sức, hoặc có lẽ rượu trong ly đã quá đầy.

Khoảnh khắc hai chiếc ly va vào nhau, rất nhiều rượu đã trào ra ngoài.

Cô cầm ly rượu, ngẩng đầu lên, càu nhàu vài câu rồi uống cạn.

Đồ uống được rót xuống quá dữ dội, tràn ra khóe môi, chảy dọc theo cổ, ướt hết cổ áo cô.

Ngay cả lúc này, khi trong lòng bối rối, Mộ Thiển cảm thấy rất hạnh phúc.

Rượu không say, không một ai say.

Đó là về tình trạng hiện tại của Mộ Thiển.

Cô tiếp tục uống, và một lúc sau, cô đã uống hết bốn năm chai rượu vang đỏ.

Cả người choáng váng và bắt đầu nói nhảm.

“Mặc … Mặc Cảnh Thâm là đồ khốn nạn, tại sao anh lại nói dối tôi … tại sao sự thật được làm sáng tỏ, và anh ta vẫn muốn … thậm chí đưa Kiều Vi đến đó, chỉ để tiếp tục lừa dối tôi? Vì sao …”
Mộ Thiển ngu ngốc cầm chai rượu tự rót rượu cho mình, Bạc Dạ muốn dừng lại nhưng lời can ngăn đã chạm đến môi anh rồi lại nuốt xuống.

Chịu không nổi.

Anh không đành lòng để Mộ Thiển tiếp tục chịu đựng sự thật quá bi đát này, thà để cô tiếp tục say trong vị rượu đắng chát còn tốt hơn.

Nâng một chén rượu, giải tỏa ngàn nỗi buồn.

“Hả? Sao anh lại … không uống?” Cô quay đầu lại, chỉ ngón tay út vào mặt Bạc Dạ: “Hừm …”
Run rẩy, thân thể cô đã choáng váng: “Làm sao lại có hai người? Hai … hai người.”
Sau đó, cô di chuyển thân hình, quay đầu nhìn anh: “Là anh, anh là đồ khốn nạn.

Uống với em mau.”
Cô thô lỗ túm lấy cổ áo Bạc Dạ: “Mau uống rượu đi, nếu không em sẽ đánh anh.”

Mộ Thiển ra hiệu bằng nắm đấm nhỏ của mình, giống như một con chuột chù.

Bạc Dạ trìu mến nhìn người phụ nữ nhỏ bé trước mặt.

“Ah!”
Một cái tát đột ngột rơi trên mặt của Bạc Dạ, rất tự nhiên và không thể lường trước.

Bạc Dạ suy nghĩ một lát, cố gắng tìm hiểu việc gì đang xảy ra.

Anh nhìn Mộ Thiển một cách thẫn thờ, không hiểu vì sao cô lại bất ngờ tát anh.

“Đồ khốn, anh là đồ khốn nạn … Anh nói dối tôi, anh yêu tôi, tại sao … anh lại nói dối tôi.

Tôi sẽ giết anh, tôi thực sự có thể giết anh …”
Ly rượu trong tay của Mộ Thiển rơi xuống đất, chiếc ly vỡ tan tành, những mảnh vỡ thủy tinh bắn tung tóe, rượu nhỏ giọt khắp sàn nhà.

Cô nhào vào lòng Bạc Dạ và dùng hai tay đấm vào ngực anh: “Đồ khốn … đồ dối trá, đồ khốn … Em ghét anh … Em ghét anh … hu hu …”
Đang chửi rủa và tát tới tấp, cô ấy đột nhiên nhào vào vòng tay của Bạc Dạ và bắt đầu khóc.

“Anh không nên làm điều này với em, em ghét anh, huhu … huhu…”
“Ha ha ha…”
Bạc Dạ bật cười, và khi Mộ Thiển bất ngờ ngã vào vòng tay anh, anh liền cười lớn hơn.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh được thấy Mộ Thiển chủ động như vậy.

Với một nụ cười có phần giễu cợt, dễ dàng nhận ra đôi mắt đẹp của anh ấy có chút gợn nước.

“Hu hu, không, em không muốn về nhà, đừng …”
Cô nằm trong vòng tay anh, khóc rống lên, tiếng khóc như xé lòng … Cuối cùng, tiếng khóc cũng dần lặng đi.

Mộ Thiển ngủ gục trong vòng tay anh vì anh uống quá nhiều.’.

Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.