Mặc thiếu gia anh đã bị bắt – Mộ Thiển – Truyện full tác giả: Cá Koi – Chương 683

‘,’“Kính chào quý khách, xin vui lòng xuất trình chứng minh thư.” Người đẹp ở quầy lễ tân nói.
Mặc Cảnh Thâm nhìn về phía Mộ Thiển, đưa tay ra: “ID.”
Mộ Thiển đưa tay sờ túi, lắc đầu: “Tôi không mang.”
Lúc đó cô còn đang lo lắng nghĩ cách tìm Phương Nhu, sao kịp mang theo chứng minh nhân dân chứ.
“Chỉ một cái, có được không?”
Mặc Cảnh Thâm đưa thẻ căn cước của mình cho người lễ tân.
“Xin lỗi quý khách, một tấm thẻ căn cước chỉ thuê được một phòng.

Hơn nữa, tại sao hai người lại phải thuê những hai phòng, thật là lãng phí.”
“Ai nói tôi cùng anh ta …”
“Em đừng nói gì.”
Mộ Thiển vốn muốn phản bác, nhưng Mặc Cảnh Thâm lại liếc nhìn cô một cái, khẽ nói, khiến cô lập tức ngậm miệng, không nói thêm điều gì.
Cuối cùng họ cùng thuê được một phòng, cùng nhau rời khỏi quầy lễ tân.
Mộ Thiển suy nghĩ một chút rồi nói: “Thôi không sao, tôi sẽ ngủ trong xe.”
“Dật Phong đã mang xe đi rồi, em còn định tìm anh ấy ở đâu được?”
“Không phải nó bị nổ lốp rồi sao?”
“Nên cần mang tới tiệm sửa chữa.”
Nếu đã như vậy, Mộ Thiển chỉ có thể ngoan ngoãn lên lầu cùng Mặc Cảnh Thâm.

Hai người tìm thấy căn phòng họ đã thuê, liền quẹt thẻ để vào.
Sau đó lại bất ngờ phát hiện, phòng khách sạn ở đây chỉ có một giường.
“Tại sao chỉ có một cái giường?”
Mộ Thiển không nói nên lời, nhìn Mặc Cảnh Thâm bằng ánh mắt kỳ lạ, luôn cảm thấy anh đang tính toán gì đó.

“Em nên hỏi khách sạn, không phải anh.”
Vì nơi đây tương đối hẻo lánh, nên khách sạn cũng không được tốt cho lắm.

Nhưng họ cũng không thể biết rằng, trong phòng lại chỉ có một chiếc giường, điều này khiến cô không thể tin được.
“Vậy chúng ta ngủ thế nào đây?” Mộ Thiển liếc nhìn đồng hồ, bây giờ thực sự đã hơi muộn rồi, họ cần phải nghỉ ngơi.
“Em cứ ngủ trên giường đi, anh sẽ nằm trên sô pha.” Mặc Cảnh Thâm nói.
Anh lấy một cốc nước từ vòi uống nước, cho vào cốc nước của cô một viên thuốc sau đó quay lại và đưa cho Mộ Thiển.
Mộ Thiển hơi khát, nên cô ấy đón ly nước và uống mà không hề nhìn.
Sau một đêm mệt mỏi, cô liền vào phòng tắm để thư giãn dưới vòi hoa sen, có điều sau khi tắm xong, cô nghĩ ngợi một chút liền mặc lại mặc bộ quần áo đã dùng trước đó.
Vì có sự xuất hiện của Mặc Cảnh Thâm ở đây nên cô ấy đã đề phòng.
Mộ Thiển trở lại giường, đến lượt Mặc Cảnh Thâm lại vào phòng tắm.
Khi cô bước ra sau một lúc lâu, Mộ Thiển vẫn đang nghịch điện thoại di động.
“Sao em còn chưa đi ngủ?”
Bên cạnh giường có một chiếc ghế sô pha, Mặc Cảnh Thâm ngồi trên ghế sô pha, nhìn sang phía Mộ Thiển: “Mộ Thiển, em đang nhớ tới Bạc Dạ à?”
Mộ Thiển không muốn nói chuyện với anh ta về những chủ đề riêng tư, liền nói.
“Nếu thế thì sao, cũng không liên quan gì đến anh.”
“Anh muốn biết sức nặng của anh ấy trong lòng em.

Nhưng theo anh, Bạc Dạ là một người tốt và đáng để tin tưởng.”
Mặc Cảnh Thâm đã rất cẩn thận nói ra những gì trong lòng mình.

Anh đã biết Bạc Dạ từ lâu và anh đánh giá anh ta là một quý ông thực thụ.

Mặc Cảnh Thâm đánh giá cao điều này.
“Anh cho rằng Bạc Dạ là một người tốt, vì thế anh nghĩ Bạc Dạ sẽ đối xử tốt với hai đứa nhỏ, và muốn tôi kết hôn với anh ấy phải không?”
Mộ Thiển dường như đã đọc được suy nghĩ của Mặc Cảnh Thâm chỉ trong nháy mắt.
“Cũng có ý đúng.”
“Vậy thì chắc anh đang lo lắng hơi nhiều rồi.

Cuộc sống của tôi không đến lượt người khác quyết định, vì thế anh cũng không cần bận tâm tới nó.”
Cô đóng màn hình điện thoại, bình tĩnh nhìn Mặc Cảnh Thâm: “Tôi có thể nói rõ ràng với anh rằng chuyện giữa tôi và Bạc Dạ không có gì cả, cũng không cần ai xen vào, nhất là anh.

Đừng quan tâm làm gì mối quan hệ giữa hai chúng tôi.”
Mộ Thiển thực sự không muốn cưới Bạc Dạ chỉ vì anh thích cô và đối xử tốt với cô.

Điều đó sẽ không công bằng với một người tốt như anh ấy.
“Sao, em còn muốn lấy anh phải không?”
“Tôi không điên.”
“Điên cũng không sao, anh quen rồi.”
Mặc Cảnh Thâm mỉm cười, liếc mắt nhìn Mộ Thiển, cố tình trêu chọc cô.
Nhưng cô đương nhiên không thể chịu nổi một trò đùa như vậy.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bỗng trở nên xấu hổ, liền quấn chăn ga quanh người mình, hét lên: “Mặc Cảnh Thâm, tôi cảnh cáo anh, đừng đi quá giới hạn, nếu không tôi sẽ không để anh đi khỏi đây dễ dàng đâu.”
“Đừng lo, đương nhiên là anh không dám làm gì em.”
“Tha cho anh không dám.”

Mộ Thiển nói xong liền ngáp một cái, đặt điện thoại xuống, một lúc sau liền ngủ thiếp đi.
“Mộ Thiển?”
“Mộ Thiển?”
Mặc Cảnh Thâm cất tiếng gọi nhiều lần, nhưng Mộ Thiển không hề trả lời anh.
Anh cảm thấy có chút tội lỗi, và nói: “Mộ Thiển, tha thứ cho sự ích kỷ của anh.

Anh xin lỗi.”
Lần này anh thật ích kỷ và thật sự đã lừa dối cô.

Vừa rồi, vì Mặc Cảnh Thâm đã cho thuốc ngủ vào nước nên cô mới ngủ thiếp đi rất nhanh như vậy.
Mặc Cảnh Thâm vỗ nhẹ vào vai Mộ Thiển, nhưng cô không có phản ứng gì.

Anh liền thở phào, kéo chăn ra và nằm vào cùng cô.
Khi anh đến gần cô, tim của Mặc Cảnh Thâm dường như ngừng đập, và sự hồi hộp không thể giải thích được khiến anh rối tung cả tay chân.
Nhìn người phụ nữ đang ở gần, Mặc Cảnh Thâm cúi người và hôn nhẹ lên môi cô.

Sau đó duỗi tay ra, vòng tay qua eo cô, ôm lấy cô.
Hương thơm mềm mại trong vòng tay anh ấy là thứ đã xuất hiện trong giấc mơ của anh ấy vô số lần, và bây giờ nó cuối cùng anh cũng có thể thực sự có nó bên mình.
Đến cuối đời, Mặc Cảnh Thâm chỉ mong có được hơi ấm này một lần nữa, cho dù là cách làm có đáng khinh, anh cũng sẵn sàng chấp nhận.
Cứ ôm cô ấy thế này, cả đêm.
Mặc Cảnh Thâm cơ thể mệt mỏi, mấy lần vì quá buồn ngủ mà ngủ thiếp đi, nhưng cuối cùng anh cũng tự giữ cho bản thân tỉnh táo mà thức dậy, sợ hãi không dám nhắm mắt.
Với anh, mỗi phút giây được ở bên Mộ Thiển đều vô cùng quý giá.

Nếu đêm nay anh ngủ gục đi, đó sẽ là điều hối tiếc lớn nhất của anh.
Anh không dám ngủ.
Cả đêm, anh ôm Mộ Thiển, đôi khi tự nói với mình về quá khứ, và đôi khi chụp vài bức ảnh với cô bằng điện thoại di động.

Mặc dù Mộ Thiển trong bức ảnh đang ngủ nhưng Mặc Cảnh Thâm cho rằng nó rất đẹp.
Tuy nhiên, thời gian tốt đẹp luôn rất ngắn ngủi.
Nhìn thấy hừng đông, Mặc Cảnh Thâm chỉ có thể miễn cưỡng đứng dậy, để lại cô ở đó, đi tới sô pha, giả vờ như mình đang ngủ.
Thực ra thì sau khi nằm một lúc, anh cũng thực sự ngủ thiếp đi.

Thức cả đêm khiến toàn thân anh đều không còn chút sức lực nào.
Đầu xuân trời rất lạnh.
Chỉ sau vài giờ ngủ, Mặc Cảnh Thâm cảm thấy cả người đều trở nên lạnh lẽo.
Lúc này, Mộ Thiển trên giường đã tỉnh dậy.
Sau khi ngồi dậy, cô đưa mắt nhìn quanh phòng và thấy Mặc Cảnh Thâm đang nằm trên ghế sofa đằng kia.
Sau khi tắm rửa xong, anh đã mặc lại quần áo của chính mình, khoác tấm áo choàng tắm lên người.

Cô cố gắng kéo anh dậy, nhưng Mặc Cảnh Thâm chỉ cuộn mình lại: “Lạnh … lạnh …”
Mộ Thiển cảm thấy anh đang không có chút sức lực nào, lập tức ôm chăn bông từ trên giường tới đắp cho anh: “Anh cứ nằm nghỉ một lát, tôi sẽ đi mua thuốc hạ sốt cho anh.”
Mộ Thiển vội vàng đóng cửa, đi xuống nhà và mua một ít thuốc hạ sốt cho Mặc Cảnh Thâm ở một hiệu thuốc gần đó.
Khi trở về phòng, cô lấy một ít nước và tiến tới ngồi bên cạnh ghế sô pha, Mộ Thiển như chết lặng khi thấy dáng vẻ của Mặc Cảnh Thâm.’.

Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.