Mặc thiếu gia anh đã bị bắt – Mộ Thiển – Truyện full tác giả: Cá Koi – Chương 681

‘,’“Đừng lo lắng, anh sẽ tới ngay.”
Sau khi cúp điện thoại, Mặc Cảnh Thâm đi xuống lầu và lái xe đến chỗ ở của Mộ Thiển với tốc độ nhanh nhất.
Bình thường quãng đường này phải mất tới hai mươi phút, lúc này anh đến đây chỉ mất hơn mười phút.
Mộ Thiển đã đợi ở cổng khu nhà từ lâu, nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm đi tới, cô lập tức đi về phía trước, mở cửa xe hỏi: “Anh đã liên lạc được với Thích Ngôn Thương chưa?”
“Em mau lên xe đi.”
Mặc Cảnh Thâm không trả lời câu hỏi của cô, thay vào đó là yêu cầu cô lên xe.

Mộ Thiển do dự một lúc, cuối cùng không còn cách nào khác, phải lên xe của anh.
Cô thắt dây an toàn, mặc kệ Mặc Cảnh Thâm khởi động xe và đi về phía trước.
“Anh đi đâu vậy?”
“Đưa em đi tìm người.”
Mộ Thiển những muốn từ chối, nhưng nghĩ lại, dù sao Mặc Cảnh Thâm và Thích Ngôn Thương cũng là anh em.

Trong một số việc, nếu có mặt Mặc Cảnh Thâm thì mọi chuyện sẽ tốt hơn.
Cô đành im lặng không nói gì cả.
Mặc Cảnh Thâm tăng tốc hết mức, chẳng mấy chốc đã lên tới đường cao tốc, đuổi theo Thích Ngôn Thương.
Khi đang lái xe trên đường, Mộ Thiển liền hỏi: “Anh có biết được anh ta có thể đưa Phương Nhu đi đâu không?”
“Anh chỉ có thể đánh cược với may rủi thôi.” Mặc Cảnh Thâm đáp.
Mộ Thiển hiểu ý anh.

Có lẽ là Mặc Cảnh Thâm biết vài nơi mà Thích Ngôn Thương thường xuyên lui tới, cho nên bây giờ sẽ đưa cô đi đến tất cả những nơi đó, may mắn thì có thể tìm được anh ta.
Sắc mặt cô liền trở nên khó chịu, không khỏi lẩm bẩm: “Mấy người các anh tụ tập chơi cùng nhau, haiz.”
Đó là anh em của Mặc Cảnh Thâm, đương nhiên anh phải có trách nhiệm.

Mặc Cảnh Thâm không nói, đưa tay lên bật đài.

Tiếng nhạc khẽ vang lên, không ngờ giai điệu đó lại là của bài hát “Đám cưới trong mơ.”
Đây là bài hát mà Mộ Thiển rất thích, nhưng cô không ngờ rằng ở biệt thự Lâm Hồ có đĩa nhạc này, ngay cả trên xe cũng có bài hát này.
Lắng nghe một giai điệu quen thuộc, ký ức như quay ngược về quá khứ.

Những điều hai người đã trải qua cùng nhau trong quá khứ giờ thật sống động và khó quên.
Đôi khi Mộ Thiển cảm thấy chán ghét trí nhớ tuyệt vời của mình, bởi vì nhiều thứ cô ấy muốn quên lại không thể quên được.
Chúng mãi mãi khắc sâu vào tâm trí cô, khiến cô cảm thấy rất mệt mỏi.
Trời đã khuya, và trăng đã lên cao.
Mộ Thiển ngồi trong xe nhìn những vì sao ngoài cửa sổ, dải ngân hà đang tỏa sáng, cảnh đêm rất đẹp và bình dị.
Mặc Cảnh Thâm cảm thấy hơi mệt, Mộ Thiển dường như cũng không muốn trò chuyện quá nhiều với anh ta, vì vậy anh không nói gì cả.

Nhưng im lặng thế này cũng không tốt.
“Em… hôm nay nói chuyện hợp tác với Bạc Dạ như thế nào?”
“Không tốt lắm.”
Mặc Cảnh Thâm cố tình tìm kiếm một chủ đề để nói, nhưng anh không biết chủ đề nào là thích hợp vào lúc này.
Nhận được câu trả lời không mấy hào hứng của Mộ Thiển, anh liền thay đổi chủ đề.
“Kết quả học tập gần đây của hai đứa nhỏ thế nào?”
“Đứng đầu danh sách.”
Mộ Thiển thực sự là một kẻ chuyên làm cụt hứng, cô không cho Mặc Cảnh Thâm bất cứ cơ hội nào để nói những điều vô nghĩa không cần thiết.
“Nghe nói Tư Cận Ngôn sẽ ra nước ngoài.

Vậy công ty phát sóng trực tiếp của em sẽ định thế nào?”
“Không biết nữa.” Mộ Thiển lại trả lời một câu cụt lủn.
“Mộ Thiển, nếu có thể sống lại cuộc sống này, em sẽ lựa chọn như thế nào.”
“Tôi sẽ chọn cách xa anh, tốt nhất là không bao giờ quen biết anh.”
Mặc Cảnh Thâm: “…”
Đối mặt với Mộ Thiển, anh dường như không cách nào có thể trò chuyện được nữa.
Hai người lái xe một hồi, Mặc Cảnh Thâm càng ngày càng mệt mỏi, tình cờ đi ngang qua một khu dịch vụ, anh liền hỏi: “Có một khu dịch vụ phía trước, em có muốn nghỉ ngơi một lát không?”
“Cũng được.

Tôi cần vào nhà vệ sinh.” Mộ Thiển đáp.
“Được.” Mặc Cảnh Thâm khẽ mỉm cười.
Anh lái xe đến khu dịch vụ, đậu xe: “Đỗ xe ở đây, lát nữa em đừng tìm nhầm chỗ, hãy nhớ biển số xe của anh.”
Mộ Thiển không nhìn lại, như thể cô không nghe thấy những gì Mặc Cảnh Thâm vừa nói.
Anh bất lực nhướng mày rồi đi theo phía sau cô.
Khi Mộ Thiển vào nhà vệ sinh, Mặc Cảnh Thâm đã đi mua đồ ăn nhẹ và nước khoáng phía quầy hàng bên ngoài.
Nhân tiện, anh uống một ít thuốc trong khi Mộ Thiển đi vắng.
Khi Mộ Thiển từ nhà vệ sinh đi ra, Mặc Cảnh Thâm đứng bên ngoài, thấy cô đi tới, đưa đồ và chìa khóa xe cho cô: “Em lên xe chờ, anh đi vệ sinh chút.”
Mộ Thiển không nói gì, chỉ cầm lấy đồ và rời đi.

Trở lại xe, cô ngồi ở ghế lái, yên lặng chờ Mặc Cảnh Thâm đi ra.
Cô đợi mãi, đợi anh đến hơn hai mươi phút, Mặc Cảnh Thâm vẫn không đi ra.

Mộ Thiển liền cảm thấy có chút sốt ruột, liền lấy máy gọi cho anh.
“Tít … tít …”
Điện thoại đã reo một hồi nhưng không có ai trả lời.
Mộ Thiển nghĩ, có lẽ Mặc Cảnh Thâm đang đi nặng, vì thế đợi một lúc nữa liền gọi lại có anh.
Có điều, lúc này trả lời cô lại chỉ là tiếng “tít” lạnh lùng, điện thoại của cô đã hết pin.
Mộ Thiển cúi đầu tìm bộ sạc trong hộp đựng đồ, thật may là điện thoại của cả hai người đều cùng một hãng nên bộ sạc cũng giống nhau.
Nhặt được cục sạc, dây sạc vướng víu kéo theo một chiếc hộp rồi thả rơi xuống đất.
Cô cúi người nhặt lên, xem thử thì là một hộp thuốc.

Thuốc nhập từ nước ngoài, trên đó có ghi tên tiếng Anh, nhìn lướt qua cô cũng không để ý lắm, cứ thế nhét lại vào trong hộc đựng đồ.
Mộ Thiển lên xe đợi một hồi, vẫn không thấy Mặc Cảnh Thâm đi ra.
Cô thực sự chịu không nổi, gọi thêm vài cuộc nữa, cuối cùng cũng có người trả lời.

Tuy nhiên, cô còn chưa kịp nói gì thì đối phương đã cúp máy.
“Thần kinh!”
Mộ Thiển tức giận chửi bới, xuống xe đi thẳng vào phòng tắm, muốn xem Mặc Cảnh Thâm đang làm gì.
Đứng bên ngoài phòng vệ sinh công cộng, cô muốn tìm người để hỏi xem có người đàn ông tên là Mặc Cảnh Thâm bên trong không, nhưng cô cảm thấy hơi khó nói, vì thế chỉ biết đứng đó tiếp tục chờ đợi.
Cuối cùng một nhóm người rời đi, và trong nhà vệ sinh cũng dần dần ít người hơn.
Cô đứng bên ngoài nhà vệ sinh nam và hét lên: “Mặc Cảnh Thâm? Mặc Cảnh Thâm?”
Không ai đáp lại.
Lông mày Mộ Thiển khẽ nhíu lại: “Anh ta đi đầu rồi?”
“Cô đang tìm người sao?” Một người đàn ông bước ra khỏi nhà vệ sinh, nhìn cô và hỏi.
“Đúng vậy, anh có thể giúp tôi hỏi xem có người nào tên là Mặc Cảnh Thâm trong đó không?”
“Không còn ai bên trong cả.

Nhưng vừa rồi có người bất tỉnh ở ngoài kia.”
“Bất tỉnh?”

“Đúng vậy, anh ta đã được đưa tới phòng y tế rồi.”
“Vậy sao, cảm ơn anh, để tôi đi xem.”
Không biết vì lí do gì, vào lúc đó, trong tiềm thức Mộ Thiển nghĩ rằng người đó có thể là Mặc Cảnh Thâm.
Ở phía bên ngoài, Mặc Cảnh Thâm đang đi ra khỏi sảnh của khu vực tiếp khác.
Bởi vì Mộ Thiển hoàn toàn không biết phòng y tế của khu dịch vụ này ở đâu, nên cô chỉ có thể đứng giữa sân, nhờ người hướng dẫn.
Mặc Cảnh Thâm tiến đến, đứng trước mặt cô.
“Em đang tìm kiếm gì thế?” Mặc Cảnh Thâm nhìn cô, nhẹ nhàng hỏi.
“Mặc Cảnh Thâm … anh … anh đi đâu vậy? Anh có biết tôi đã đợi anh bao lâu rồi không? Sao anh không nghe máy?”
Vừa rồi khi nghe người đàn ông kia nói có người ngất đi, Mộ Thiển đang vô cùng lo lắng, đột nhiên bây giờ lại nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm đứng ở trước mặt, không khỏi tức giận mắng anh.
“Em đang quan tâm đến anh sao?” Mặc Cảnh Thâm hỏi.
“Tôi nghĩ rằng bạn đang lãng phí thời gian của tôi.

“Vậy nghĩa là, anh ở bên trong đó ăn cơm, để tôi ở ngoài này đợi anh, cũng không thèm nói với tôi một tiếng.

Hừ, Mặc Cảnh Thâm, anh được lắm.”
Vừa rồi cô còn lo lắng cho Mặc Cảnh Thâm, sợ anh ta gặp phải chuyện gì, bây giờ nghe những gì anh vừa nói, Mộ Thiển cảm thấy dường như lúc trước cô thực sự đã bị mù rồi nên mới có tình cảm với anh ta.’.

Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.