Mặc thiếu gia anh đã bị bắt – Mộ Thiển – Truyện full tác giả: Cá Koi – Chương 679

‘,’Bởi vì Bạc Dạ đã đồng ý nhanh chóng, Mộ Thiển cũng không tiện từ chối.
Vậy là, một nhóm sáu người lái xe tới một khách sạn gần đó.
Trên đường, md và Mộ Thiển ngồi chung một xe, hai đứa trẻ ngồi cùng xe với Kiều Vi và Mặc Cảnh Thâm.
Mộ Thiển trừng mắt nhìn Bạc Dạ: “Tại sao anh lại đồng ý ăn tối với họ?”
“Lẩn tránh không phải là cách duy nhất để giải quyết vấn đề, lại càng không phải cách hay nhất.

Em hiểu chứ?”
Vừa lái xe, anh ta vừa nói: “Trong một số trường hợp, giải pháp duy nhất là đối mặt với nó.

Hơn nữa, Mộ Thiển này, anh cũng đã nói với em nhiều lần rồi, em có thực sự muốn đi cùng anh hay không?”
“Tại sao anh đột nhiên dừng xe ở đây?”
Mộ Thiển khẽ chớp mắt, nghiêng đầu nhìn sang một bên.

Thật trùng hợp, xe của Mặc Cảnh Thâm cũng vừa lúc đó đi ngang qua, và anh ấy cũng đang nhìn cô.
Hai người họ nhìn qua cửa sổ như thế này, cảm giác như thời gian trôi qua thật lâu.
“Hôm nay Cố Khinh Nhiễm đã gọi cho anh.”
Nói đến đây, Bạc Dạ trong lòng có chút áy náy: “Anh biết dự án Thiên Đường Hạnh Phúc không thành ảnh hưởng không nhỏ tới em, anh xin lỗi, anh…”
“Chuyện này không liên quan gì đến anh.

Trong tương lai, nhất định Cố Khinh Nhiễm sẽ tiếp tục gọi cho anh và nói nhiều điều với anh.

Anh nên cứ thế bỏ qua đi.”
Mộ Thiển thực sự cảm thấy rằng Cố Khinh Nhiễm đã đi quá xa, anh ta không chỉ can thiệp vào công việc của cô ấy, thậm chí còn gọi cho Bạc Dạ.

Điều này chắc chắn không thể được phép tiếp tục.
“Bạc Dạ, em không thể hứa điều gì với anh.” Cô cúi đầu, siết chặt móng tay, nhíu mày rồi nói.

“Tại sao?”
Bạc Dạ giảm tốc độ xe, tình cờ gặp đèn đỏ, anh dừng lại và nhìn Mộ Thiển, chờ đợi câu trả lời.

Anh không thể giải thích được cảm giác có chút bất an của mình lúc này.
“Rất đơn giản, em không muốn trở thành công cụ của bất cứ ai, đồng thời cũng không muốn liên lụy đến anh.”
Trước đây, cô mới chỉ nghe nói về các cuộc hôn nhân kinh doanh, không ngờ bây giờ chính cô lại dính líu tới, cảm giác này thật sự kinh khủng.

Mộ Thiển cảm thấy thật đáng khinh ghét, nhưng lại không thể thoát ra được.
“Em muốn nói tới nhà họ Cố ư?” Bạc Dạ nói bằng giọng hơi khoa trương.
Mộ Thiển hơi nhíu mày, trong lòng còn rất nhiều lo lắng, không biết có thể chia sẻ cùng ai lúc này.
Bạc Dạ im lặng một chút, sau đó tiếp tục hỏi:
“Mộ Thiển, trong lòng em hiện tại vẫn còn Mặc Cảnh Thâm sao?”
Anh cố ý hỏi câu này, mặc dù anh dường như đã có sẵn câu trả lời.

Có điều, Bạc Dạ muốn biết điều này từ chính miệng Mộ Thiển nói ra.
“Bíp bíp”
Chiếc xe phía sau liên tục bấm còi inh ỏi.

Bạc Dạ đưa mắt nhìn về phía trước, thấy đèn đã chuyển xanh, liền khởi động xe và phóng về phía trước.
“Việc kinh doanh của em là quyết định của riêng em, và em sẽ rời đi sau khi sự các sự việc còn tồn đọng lúc này đã được xử lý.

Lần này, em nhất định sẽ bảo vệ các con của mình, không cho phép ai làm tổn hại chúng nữa.”
Cuộc đời éo le trong quá khứ để lại cho Mộ Thiển rất nhiều ấn tượng sâu sắc, đủ để cô luôn cảnh giác với cuộc sống này.
Với quá nhiều đau đớn, cô học cách trưởng thành, nếu cô không thể giải quyết những điều đó, Mộ Thiển cảm thấy rằng cô đã sống vô ích trong những năm qua.
Nhìn thấy ánh mắt của cô, Bạc Dạ mỉm cười.

Khuôn mặt ưa nhìn của anh, khi cười mỉm liền cảm thấy vừa xấu xa lại vừa quyến rũ, rất khó diễn tả bằng lời.
“Sao anh lại cười?”
“Anh nghĩ thật tốt khi thấy em trưởng thành.”
“Trưởng thành cũng chỉ là để có thể trở thành một người mẹ tốt hơn mà thôi.” Mộ Thiển cũng khẽ cười, đáp.
Hai người nói chuyện thêm vài câu thì đã tới khách sạn Hối Phong.

Mặc Cảnh Thâm, Kiều Vi và hai đứa trẻ đã đợi sẵn ở cửa khách sạn.
Bạc Dạ và Mộ Thiển đậu xe rồi cũng nhanh chóng nhập hội.
Tiểu Bào và Nghiên Nghiên đi trước, nhanh chóng vào tới sảnh lớn.

Kiều Vi nắm tay Mặc Cảnh Thâm không buông, cố gắng thể hiện tình cảm.
Nhìn thấy vậy, Mộ Thiển cảm thấy thật nhức mắt, rõ ràng ban đầu cậu không hề nên có mặt tại bữa tối này.
“Đây, cho em mượn tay của anh.” Bạc Dạ nói khi họ cùng nhau bước vào khách sạn.
Thấy vậy, Mộ Thiển cũng thản nhiên nắm lấy cánh tay anh, mỉm cười nói: “Cảm ơn anh!”
“Chỉ cảm ơn như vậy thôi sao? Không có chút chân thành nào.”
“Vậy anh còn muốn em cảm ơn như thế nào?” Mộ Thiển hỏi ngược lại anh.
Bạc Dạ suy nghĩ một chút, sau đó nghiêm túc nói: “Coi như có thể đồng ý chấp nhận mượn cả người anh đi.”
“Anh đừng nói linh tinh.” Mộ Thiển nhỏ nhẹ mắng mỏ, sau đó hai người cũng nhanh chóng đi tới trước mặt Kiều Vi.
Đôi mắt đen nhánh của Mặc Cảnh Thâm nhìn chằm chằm vào bàn tay của Mộ Thiển đặt trên cánh tay của Bạc Dạ, và anh không khỏi cảm thấy nhói đau.
“Này, Mộ Thiển, mình thực sự rất vui khi thấy quan hệ giữa cậu và Bạc Dạ lại tốt như vậy.”
Kiều Vi nghiêng đầu nở nụ cười giản dị: “Anh Dạ, tôi và Mộ Thiển là chị em tốt, nếu anh dám bắt nạt cô ấy, đừng trách tôi vô lễ với anh.”
Có lẽ ở đây chỉ bản thân Kiều Vi mới tin vào những lời nghe có vẻ hay ho sáo rỗng như vậy.
Mặc Cảnh Thâm nhìn Mộ Thiển, và Mộ Thiển liền nhìn đi chỗ khác.
Nhưng Bạc Dạ chỉ cười hờ hững: “Người phụ nữ tôi thích nhất định sẽ được cưng chiều như công chúa, sao tôi có thể bắt nạt cô ấy được.

Chúng ta cùng vào đi.”
Bạc Dạ nói, sau đó khẽ nắm tay Mộ Thiển, đi trước.
Mặc Cảnh Thâm và Kiều Vi theo sát phía sau, Kiều Vi không khỏi thở dài: “Cảnh Thâm, anh nhìn Mộ Thiển kìa, cô ấy thực sự hạnh phúc.

Em cũng rất mừng cho cô ấy.”
Trong lòng Mặc Cảnh Thâm lúc này, có thể thành thực nói là nửa vui nửa buồn.
Nếu Mộ Thiển ở bên Bạc Dạ, cô ấy có thể có một mối quan hệ lâu dài và hạnh phúc.

Chỉ có điều, nhìn thấy điều đó, Mặc Cảnh Thâm không khỏi đau lòng.
Nhưng Kiều Vi lại không tin, tại sao Mộ Thiển chỉ là một phụ nữ bình thường, mà sức quyến rũ lại lớn đến vậy?
Mặc Cảnh Thâm, Bạc Dạ, Tư Cận Ngôn.

Tại sao mọi người đều thích cô ấy?
Kiều Vi thực sự không thể thấy cô ấy tốt ở điểm nào mà có thể hấp dẫn được nhiều người đến thế.
Mặc Cảnh Thâm vẫn không nói gì.
Kiều Vi nhận thấy có gì đó không ổn trong hơi thở của Mặc Cảnh Thâm, có vẻ như anh đã hơi tức giận, vì vậy cô ấy ngậm miệng lại và không nói thêm gì nữa.
Bữa tối diễn ra khá suôn sẻ, không có tình huống xấu hổ hay thái quá nào, rất phù hợp khi có sự xuất hiện của hai đứa trẻ.
Trong suốt bữa tối, Kiều Vi liên tục gắp các món ăn cho Mặc Cảnh Thâm, nhưng Mặc Cảnh Thâm đặt đũa xuống sau khi cắn vài miếng.
“Hôm nay vui như vậy, rất lâu rồi cuối cùng cũng được cùng nhau ăn tối, tại sao chúng ta không uống một chút rượu nhỉ?”
Kiều Vi hào hứng nói, sau đó gọi người phục vụ bên cạnh: “Lấy hai chai…”
“Đừng lấy.”
Bạc Dạ ngay lập tức ngắt lời cô và nói: “Mọi người đều lái xe, không nên uống rượu.

Hơn nữa, cô còn phải đưa hai đứa nhỏ tới bệnh viện.

Tốt hơn hết là chúng ta đừng gọi rượu.
Mặc Cảnh Thâm hơi nhướng mi và liếc nhìn Bạc Dạ.

Đôi mắt anh đảo qua và nhìn Mộ Thiển một lần nữa, tình cờ thấy Mộ Thiển cũng đang nhìn anh.
Ngay lúc đó, Mộ Thiển như thể nhận ra mình đã làm sai điều gì đó và bị bắt gặp, ngay lập tức cúi đầu xuống.
Sau nửa giờ, bữa ăn kết thúc.

Kiều Vi đưa Mặc Cảnh Thâm và hai đứa trẻ đến bệnh viện.
Mộ Thiển và Bạc Dạ lên xe rời khỏi khách sạn.
Bạc Dạ hỏi: “Bây giờ em muốn đi đâu.”
Mộ Thiển thực sự không biết phải đi đâu, dù sao hai đứa trẻ cũng không có ở bên cạnh, trong lòng đột nhiên cảm thấy rất trống rỗng.
“Hay là tới quán bar…”
Cô chỉ muốn nói rằng cô sẽ đến quán bar, nhưng điện thoại di động của Bạc Dạ đã đổ chuông.
Bạc Dạ lấy điện thoại di động ra, màn hình hiện lên một số điện thoại lạ: “Xin lỗi, anh nghe điện thoại một chút.”
Anh bắt máy và trả lời cuộc gọi: “Ai đấy?”
“Chủ tịch Bạc Dạ, với tư cách là chủ nhà, bây giờ đã đến giờ ăn tối, chúng ta không nên sắp xếp một bữa tối cùng nhau sao?”
Qua điện thoại, có thể nghe thấy giọng nói của một người phụ nữ.
Đó là Đường Sĩ.
“Được rồi, tôi sẽ gọi đồ ăn đến cho cô, được chứ.”
“Không ăn.”
“Vậy cô muốn ăn gì?”
“Món ăn đặc biệt của khách sạn Royal View.”

“Đường Sĩ, cô … thật quá đáng.

Cô đừng …” Anh hết lên trong điện thoại.
Nhưng Đường Sĩ đâu để cho Bạc Dạ có cơ hội nói chuyện, anh còn chưa nói hết câu thì cô ta đã cúp máy rồi.’.

Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.