Mặc thiếu gia anh đã bị bắt – Mộ Thiển – Truyện full tác giả: Cá Koi – Chương 620

‘”Khá tốt.”
Mặc Cảnh Thâm không để bụng, anh thậm chí còn cảm thấy rất tốt.

“Tôi thực sự không hiểu Mộ Thiển đã cho anh uống mê hồn dược gì mà khiến anh bị ám ảnh đến vậy.”
Cẩm Dung lắc đầu, trong lòng thở dài “Nếu trong đời này, nếu có thể gặp được một người phụ nữ yêu tôi như vậy, thì cuộc đời này cũng không uổng phí.”
Mặc Cảnh Thâm kể về tình yêu sâu sắc của anh dành cho Mộ Thiển, thậm chí đến mức khiến anh ta không thể kìm lòng được, nhưng trong lòng anh ta lại khá ghen tị với Mặc Cảnh Thâm.

Trên đời có được một người khiến người ta hết lòng yêu thương cũng là một điều may mắn.

Sau khi băng bó vết thương, Cẩm Dung cất hộp thuốc vào ngăn kéo.

Nhìn thời gian, đã hơn năm giờ chiều “Anh cả à, anh còn muốn vào phòng bếp chuẩn bị bữa tối không?”
“Không.

Gọi người mang đồ ăn đến đi.”
Vừa rồi anh nói với Mộ Thiển là trong biệt thự không có người hầu.

Bây giờ lại gọi đầu bếp từ hậu viện đến, không phải là tự tát mặt sao?
“Được, vậy tôi sẽ thu xếp.”
“Được.”
Được sự cho phép, Cẩm Dung lập tức xuống nhà chuẩn bị bữa tối.

Khi xuống lầu, anh ta tình cờ gặp Thích Ngôn Thương đang đi tới, sắc mặt tái mét, không biết đã xảy ra tranh chấp gì với Mộ Thiển “Anh không sao chứ?”
“Không sao đâu.”
Thích Ngôn Thương trả lời tùy tiện rồi lên lầu vào phòng ngủ của Mặc Cảnh Thâm.

Trong phòng ngủ được trang trí bằng màu xám, Mặc Cảnh Thâm uể oải dựa vào đầu giường, nhíu mày hút điếu thuốc giữa hai ngón tay không bị thương.

Thấy Thích Ngôn Thương đẩy cửa bước vào, anh liếc mắt nhìn rồi không lên tiếng.

“Vết thương của anh thế nào?”
Thích Ngôn Thương bước tới, quan tâm hỏi.

“Không sao, chỉ bị thương nhẹ.”
Nếu là thời gian trước đây, Mặc Cảnh Thâm không để ý đến vết thương nhỏ này.

Nhưng bây giờ sức khỏe không được như trước nên mới suy yếu đến thế.

Thích Ngôn Thương đi tới ghế sofa trong phòng ngủ ngồi xuống, cau mày nói: “Anh bây giờ còn yếu, cần chú ý hơn.”
“Tôi biết thân thể của tôi như thế nào.”
“Vậy thì tốt.”
Thích Ngôn Thương nâng chân gác lên bàn, hai tay đan lại đặt trên bụng “Tôi luôn muốn nói với anh một chuyện.”
“Anh cứ nói.”
“Theo tôi được biết, người của Ẩn tộc sẽ không giúp anh khôi phục lại trí nhớ.

Nhiều năm như vậy tôi thấy Ẩn tộc còn rất nhiều điều thần bí.

Chắc chắc có nguyên nhân sâu xa nào đó, bằng không người Ẩn tộc sẽ không từ chối khoản tiền kết xù mà anh đưa ra.”
Thích Ngôn Thương nhìn người đối diện “Tôi biết anh rất nóng lòng muốn khôi phục lại trí nhớ, nhưng anh quá vội vàng rồi.”
“Đi đưa Thượng Quan Miểu lại đây.”
“Anh muốn làm gì?”
Thích Ngôn Thương hỏi, nhưng nhìn thấy Mặc Cảnh Thâm đang cúi đầu hút điếu thuốc, rất chán nản nên cũng không hỏi nhiều.

Đứng dậy và rời khỏi phòng ngủ.

Vài phút sau, anh ta quay lại và đưa Thượng Quan Miểu vào.

“Anh đi ra ngoài trước.”

Mặc Cảnh Thâm đã đứng dậy đi sang một bên, dựa vào bàn cạnh giường khoác chiếc áo vest lên vai, che hoàn hảo vết thương trên người.

“Được.”
Thích Ngôn Thương không nói gì, xoay người đóng cửa lại.

Mặc Cảnh Thâm đang ngậm điếu thuốc giữa môi và thỉnh thoảng thở ra làn khói mỏng.

Làn khói mờ ảo bao phủ đôi mày kiếm của anh, khiến anh càng đẹp trai hơn.

“Tôi muốn biết, tại sao anh cứ không chịu khôi phục trí nhớ cho tôi?”
Anh ấy đi thẳng vào vấn đề trước.

Thượng Quan Miểu vuốt gọng kính, khuôn mặt tuấn tú của đậm nét Âu sâu thẳm hiện lên một chút lạnh lùng, “Anh là tự lựa chọn mất trí nhớ.

Người Ẩn tộc không phong ấn kí ức của anh làm sao chữa khỏi được? Ẩn tộc cũng là người bình thường chứ không phải thần thánh.

Hơn nữa Ẩn tộc và nhà họ Mặc anh không thù không oán.

Không có lý do nào từ chối 5 tỷ của anh.”
Trước mặt Mặc Cảnh Thâm, Thượng Quan Miểu cũng đơn giản và thẳng thắn.

Để nhờ người của Ẩn tộc giúp anh chữa lành chứng mất trí nhớ và các vấn đề về thể chất, Mặc Cảnh Thâm đã trực tiếp trả giá cao 5 tỷ.

Nhưng vẫn bị từ chối.

“Anh quen biết Thiển Thiển?”
Mặc Cảnh Thâm hỏi lại.

“Cô Mộ và tôi có quen biết gì hay không cũng không liên quan đến anh, anh không cần hỏi.”
Thượng Quan Miểu không thèm nói với Mặc Cảnh Thâm, càng không sợ thế lực của Mặc Cảnh Thâm.

Bọn họ đều là người của Ẩn tộc, ngoại trừ hoàng tộc nước C, không ai đáng để họ để mắt tới.

Dù cho thân phận địa vị có cao quý thì sao chứ?
“Vậy là hai người biết nhau.”
Không phải là một câu hỏi, là một câu khẳng định.

Mặc kệ ánh mắt và suy nghĩ của Mặc Cảnh Thâm, Thượng Quan Miểu vẫn mở giọng khinh thường.

“Tự cho mình là đúng”
Người đàn ông lịch lãm khịt mũi khinh thường.

“Thật ra hôm nay tôi gọi anh đến cũng không phải để anh giúp tôi khôi phục trí nhớ, mà là để anh chữa bệnh cho tôi.”
Mặc Cảnh Thâm không có tâm trạng chơi mèo vờn chuột với Thượng Quan Miểu.

Anh biết rất nhiều về quá khứ giữa anh và Mộ Thiển thông qua đoạn băng video mà Hàn Triết tìm thấy.

Nếu hôm nay Thượng Quan Miểu chịu khôi phục trí nhớ cho anh thì tốt, còn nếu không khôi phục được trí nhớ thì anh mong anh ta có thể xem thử chữa khỏi bệnh cho anh.

Nghe anh nói, Thượng Quan Miểu im lặng một lúc, đi tới trước mặt Mặc Cảnh Thâm, nâng cổ tay anh lên, lấy ngón trỏ và ngón giữa của anh ta bắt mạch, chẩn đoán mạch.

Khi kiểm tra mạch, đôi mắt của Thượng Quan Miểu từ từ nhắm lại, khuôn mặt trở nên u ám và xấu xí.

Một lúc lâu sau, anh ta thả tay ra và lắc đầu “Xin lỗi, tình trạng của anh không có cách nào chữa được.”
“Tại sao?”
“Tôi tin anh đã đi bệnh viện kiểm tra, kết quả bệnh viện kiểm tra chính là lý do tốt nhất.”
Sau khi nói xong, Thượng Quan Miểu nhận thấy Mặc Cảnh Thâm có chút biểu hiện nghi ngờ trên gương mặt.

Thượng Quan Miểu lập tức giải thích: “Dùng câu mà người Trung Hoa thường nói “Đại la thần tiên cũng không cứu được ngươi.”
“Bệnh viện không tìm ra được vấn đề, anh cho rằng vấn đề nằm ở đâu?”
Mặc Cảnh Thâm hỏi lại.

Thượng Quan Miểu đứng dậy, xoay người đi về phía sofa, thời điểm quay lưng về phía Mặc Cảnh Thâm, trong mắt anh ta có một tia sáng thoáng qua.

“Tôi chưa tìm ra nguyên nhân là gì.

Tuy nhiên, tôi biết gần đây anh bị thương rất nhiều, nếu không muốn chết sớm thì nên chú ý tĩnh dưỡng, ít hút thuốc và uống rượu.”
Mặc Cảnh Thâm khẽ nhếch lông mày, “Thiển Thiển gọi anh qua đây là có chuyện gì vậy?”
“Cô ấy nói muốn phong ấn kí ức của một người, nhưng không nói cụ thể người đó là ai.”
“Phong ấn ký ức?”
Mặc Cảnh Thâm suy nghĩ một lúc, và điều đó đã trở nên rõ ràng trong lòng.

Vứt tàn thuốc trong tay, anh đút tay vào túi quần đi đi lại lại trong phòng “Chuyện của tôi không được nói cho người khác biết.”
“Đương nhiên.”
“Được.”
Mặc Cảnh Thâm hơi ngẩng đầu, lớn tiếng gọi: “Thích Ngôn Thương?”
Ngay khi âm thanh rơi xuống, cửa phòng ngủ bị mở ra, Thích Ngôn Thương bước vào “Đại ca, có chuyện gì sao?”
“Để họ đi.”
Anh vẫy tay và đứng quay lưng về phía Thượng Quan Miểu, giọng nói của anh không thể nào nghe thấy được nỗi buồn và sự cô đơn.

Chỉ có một mình anh như người sắp rời khỏi dương thế.

Thích Ngôn Thương đuổi kịp Thượng Quan Miểu đi xuống đại sảnh, “Các người đi đi.”‘

Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.