Mặc thiếu gia anh đã bị bắt – Mộ Thiển – Truyện full tác giả: Cá Koi – Chương 619

‘”Mặc Cảnh Thâm, anh đang nằm mơ đấy à!”
Mộ Thiển rất tức giận, dùng hai tay ôm chặt lấy cánh tay của Mặc Cảnh Thâm, bờ vai mạnh mẽ dùng hết sức đập anh ngã xuống đất.

Cô nhanh chóng đứng lên, nhìn Mặc Cảnh Thâm như con cá chép đang quẫy đạp từ từ đứng dậy.

Hai người nhìn nhau trong bầu không khí căng thẳng.

Người phụ nữ nhỏ bé tỏ ra tỉnh táo, cầm con dao găm trong tay, nóng lòng muốn thử “Mặc Cảnh Thâm, tôi nói rõ ràng với anh, tôi sẽ không giúp anh đâu.

Anh cũng đừng nghĩ đến việc lấy Tiểu Bảo và Nghiên Nghiên ra uy hiếp tôi.”
Người đàn ông tư thế ung dung, không hề căng thẳng “Hiện tại cô đang ở trong biệt thự Lâm Hồ của tôi, còn không thể biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì.”
“Vậy thì anh đã đánh giá thấp tôi rồi.”
Mộ Thiển cầm một con dao găm lao tới đâm Mặc Cảnh Thâm, so với lúc nãy đánh anh nhanh hơn rất nhiều.

Cứ như vừa rồi cuộc thi giữa hai người có vẻ là tán tỉnh, nhưng bây giờ hai người thực sự đánh nhau, không ai chịu thua.

Nhìn thấy cô lao về phía mình một cách nhanh chóng, Mặc Cảnh Thâm hạ eo và đá Mộ Thiển.

Mộ Thiển nhỏ bé nhưng có đôi mắt nhanh nhẹn, cánh tay nhanh chóng chặn lại, nhưng không chịu được sức mạnh của anh, cô lùi lại mấy bước.

Con ngươi của Mặc Cảnh Thâm hơi co lại, nhìn thấy Mộ Thiển có vẻ chật vật, một chút không đành lòng hiện lên trong mắt anh.

Cô bước đến chiếc tủ bên cạnh để ổn định dáng người, nhưng dùng sức quá mạnh, chiếc tủ với các loại bảo vật trượt vài cái, toàn bộ đồ cổ quý hiếm đều rơi xuống, bảy tám món rơi vỡ khắp nơi.

“Lấy trứng chọi đá.”
Mặc Cảnh Thâm hừ khẽ, không muốn tiếp tục đánh nhau với cô, xoay người rời đi.

Nhưng Mộ Thiển một bụng tức giận không thể phát tiết, sao có thể để anh rời đi?
Cô nắm trong tay con dao găm lao về phía anh.

Mặc Cảnh Thâm đang đi, đôi tai nhạy bén của anh phát hiện ra điểm khác lạ, nhưng khi quay lại đã không kịp nữa.

Phập…
Mặc Cảnh Thâm cau mày vì đau khi con dao găm đâm vào cánh tay anh và phát ra một âm thanh nhỏ.

Đồng tử của anh hơi co lại, nhìn con dao găm đã xuyên một nửa qua làn da có chút kinh ngạc.

Anh nhướng mắt nhìn Mộ Thiển đang đứng đó, gương mặt không khỏi tức giận.

“Tôi quên nói với anh, tôi không giỏi đánh nhau.” Mộ Thiển chế nhạo.

Ở dưới lầu có quá nhiều âm thanh, Cẩm Dung và Thích Ngôn Thương nghe thấy tiếng động, đi ra thấy cánh tay Mặc Cảnh Thâm chảy đầy máu, máu dọc theo cánh tay anh chảy xuống, nhỏ giọt xuống đất, nhuộm đỏ cả sàn nhà.

“Mộ Thiển, cô đang làm gì vậy?”
Cẩm Dung bị sốc và gầm lên.

Thích Ngôn Thương sắc mặt trầm xuống, đi tới chỗ Mặc Cảnh Thâm “Làm sao có thể bị thương?”
“Không chết được.”
Mặc Cảnh Thâm nhíu mày, “Cẩm Dung, anh cùng tôi đi băng bó vết thương.”
“Tôi…”
Anh ta có chút chống cự, ánh mắt lạnh lùng lộ rõ vẻ tức giận nhìn Mộ Thiển ra hiệu cảnh cáo, một lúc lâu sau mới trả lời: “Được.”
Mặc Cảnh Thâm đi lên lầu, và Cẩm Dung đi theo sau.

Anh biết Thích Ngôn Thương không hay nói nên mặc kệ anh.

Trong đại sảnh im lặng, nhưng những mảnh vụn đồ cổ quý hiếm nằm rải rác trên mặt đất trông rất bắt mắt.

“Tại sao cô lại động thủ với Mặc Cảnh Thâm?” Thích Ngôn Thương hỏi.

Câu hỏi của anh khiến cô bật cười “Trách anh ta năng lực kém, nếu không tôi làm sao hại anh ta đơn giản như vậy.”
“Anh ấy chỉ hy vọng rằng cô có thể đến đây để giúp anh ấy khôi phục trí nhớ.

Tại sao cô lại đâm anh ấy?”
“Thích Ngôn Thương, chuyện giữa tôi và Mặc Cảnh Thâm không liên quan gì đến anh.

Nếu anh có thời gian hỏi chuyện của tôi, tốt hơn là anh nên giải quyết chuyện giữa anh và Phương Nhu.

Tôi cảnh cáo anh, tôi ở đây, còn có nhà họ Cố.

Tôi sẽ không bao giờ cho phép anh đến gần Phương Nhu, không được phép dây dưa với cô ấy.”
Chuyện này tuyệt đối không được phép xảy ra.

Người mà Mộ Thiển muốn bảo vệ không nhiều, chỉ có Cẩm Điềm Điềm và Phương Nhu cùng với hai đứa trẻ.

Tuy nhiên, cuộc sống có quá nhiều điều không vừa ý, dù cô có cố gắng hết sức thì cũng có nhưng lúc bất lực.

“Mối quan hệ giữa tôi và Phương Nhu là việc của chúng tôi, cô không nên xen vào.”
Thích Ngôn Thương sắc mặt nghiêm túc.

“Phương Nhu là người của tôi” Mộ Thiển liền đính chính chủ quyền “Nếu anh muốn dây dưa qua lại với cô ấy, anh phải hỏi ý của tôi.”

“Cô nghĩ chỉ cần nhà họ Cố là đủ sao? Mộ Thiển, cô vẫn còn quá trẻ.”
Thích Ngôn Thương không để bụng những lời nói của cô, chỉ xem Mộ Thiển quá ngây thơ và quá đơn thuần.

“Vậy chúng ta cùng chờ xem.”
Cô bỏ xuống một câu rồi lên lầu.

Không phải để tìm Mặc Cảnh Thâm, mà là để đưa Thượng Quan Miểu đi.

Trên lầu, trong phòng.

Mặc Cảnh Thâm ngồi trên giường, Cẩm Dung ngồi đối diện ôm hộp thuốc, nhìn vết thương trên cánh tay anh, rất bất lực “Tại sao anh lại để Mộ Thiển làm như vậy? Anh có biết sức khỏe của anh không tốt như trước không? Anh muốn chết à? May mà con dao găm đâm vào tay anh, lỡ nó đâm vào cổ anh một chút thì có chết không?”
Mặc Cảnh Thâm đang kẹp một điếu thuốc trên tay, anh không thể chịu nổi cơn nghiện của mình và yêu cầu Cẩm Dung để anh hút.

Anh hít một hơi dài, chậm rãi thở ra vòng khói, thở dài nói: “Kỳ thực cái gì đều không quan trọng nữa.”
Anh không quan tâm chút nào.

“Ông nội nói đúng, thế giới của anh không nên lẫn lộn tình cảm.”
Cẩm Dung thở dài khi giúp Mặc Cảnh Thâm chữa trị vết thương.

Hồi đó, Mộ Thiển và Mặc Cảnh Thâm ở bên nhau có quá nhiều trắc trở.

Mặc Cảnh Thâm luôn muốn được cùng Mộ Thiển ở bên nhau nhưng bị Mặc gia ngăn cản.

Lúc đó anh ta cũng không biết tại sao, nhưng bây giờ cuối cùng anh ta cũng đã hiểu, nguyên nhân là bởi vì Mộ Thiển là thành viên của gia tộc họ Cố, gia tộc họ Cố và gia tộc họ Mặc có mối thù truyền kiếp, ai ai cũng biết.

Chỉ là mối quan hệ hợp tác được duy trì ở khía cạnh tươi sáng khiến nhiều người khó hiểu.

“Tôi hỏi anh, tôi biết thân phận thật của Mộ Thiển từ khi nào?
“Thân phận gì?”
Cẩm Dung nhìn sững sờ và không hiểu ý của Mặc Cảnh Thâm.

“Nhà họ Cố.”

“Chuyện này tôi thật sự không biết.

Tôi chỉ biết trước đây anh thích Mộ Thiển, còn muốn cưới cô ấy về làm vợ, nhưng lão gia nhà họ Mặc kiên quyết ngăn cản.”
Cẩm Dung giải thích.

Ký ức về quá khứ của Mặc Cảnh Thâm trống rỗng.

Chuyện xảy ra với anh mà không giữ được kí ức nào là tiếc nuối lớn nhất trong đời, có lẽ đây là lý do khiến anh muốn khôi phục trí nhớ.

Con người cũng chỉ sống một lần, khó có thể tùy hứng.

Đã gần đến đoạn cuối của con đường, nếu không được tùy hứng.

Mặc Cảnh Thâm cảm thấy mình sẽ chết không nhắm mắt.

Mặc Cảnh Thâm im lặng, ánh mắt nhìn xa xăm, không biết đang suy nghĩ gì.

Bởi vì thân thể suy yếu đến cực điểm, thể lực trước kia còn đâu?
Hôm nay đã khác xưa, Mặc Cảnh Thâm các phương diện thể lực điều không ổn.

Nếu không phải sức khỏe anh vốn tốt thì bây giờ đã nằm im trên giường truyền dịch rồi..

Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.