Kiếp này chỉ nguyện bên người – Ninh Tương Y (full) – Truyện ngôn tình hay nhất – Chương 737

Tư Vô Nhan ngồi ở một bên xem chuyện cũng không nói gì, còn nghĩ, nếu hôm nay Ninh Úc cũng ở đây thì tốt rồi!

Ninh Tương Y bị hắn trực tiếp kéo đến dưới Ưng thần, bóng Ưng thần cao lớn chiếu xuống bao phủ bọn họ.

Phía dưới âm thanh dị nghị càng lúc càng lớn, chủ yếu hôm nay rất nhiều người đều đường xa mà đến, không biết Ninh Tương Y, chỉ thấy Lâu Diệp đế vương mang theo một nữ nhân tiến lên, bọn họ vô thức nghĩ đó có phải Đế hậu không! Thế nhưng bụng nàng đã to như thế?

“Hôm nay là ngày Lâu Diệp xưng đế, nhưng trong ngày như vậy, ta, ngoài hi vọng mọi người ghi nhớ Long Thành Vô Cực ta! Càng hi vọng, mọi người ghi nhớ một người Đại Dục có cống hiến to lớn với Lâu Diệp!”

Giọng nói Long Thành Vô Cực truyền đến rất xa, khiến đám người một chút liền biết nữ tử này là ai, ánh mắt liền rạo rực!

Ninh Tương Y nghe được lời công khai khen ngợi này, mà lại còn ở trước mắt bao người, cảm thấy ngượng ngùng.

Nàng muốn thu tay về, lại bị Long Thành Vô Cực nắm thật chặt!

Hắn cười to, nụ cười kia toả ra, cả mặt trời phía trên cũng bị hạ thấp!

“Sợ cái gì? Người Lâu Diệp sống trên lưng ngựa, mọi người ở đây đều quý mến nàng, nói ra thì có sao!”

Mà lại Ninh Úc không ở đây, lúc này không nói, chỉ sợ, cũng không còn cơ hội nói.

Hắn cười khổ một cái, lập tức hướng xuống đám người tiếp tục nói!

“Là nàng, giải quyết lương thực Lâu Diệp, đểLâu Diệp không cần tiếp tục ăn không no vào trời đông, là nàng! Phá bỏ rào cản giữa các quốc gia, Tam quốc chuồng ngựa mới có thể xây xong trong thời gian một năm, mọi người mới có thể được mặc tơ lụa đến từ Đại Dục, dùng đao kiếm Ngọc Hành, ăn muối Ngọc Kỳ!”

Long Thành Vô Cực từng chữ từng chữ để những người ở đây lúc này im lặng như tờ!

Bọn họ biết ơn Ninh Tương Y nhưng lại lần đầu tiên biết rõ ràng nàng đã lập nên bao công lao cho Lâu Diệp!

Trong thân thể nhỏ bé kia, là một linh hồn vô cùng mạnh mẽ!

Long Thành Vô Cực dừng một chút, lại nói, “ là nàng đã giúp chúng ta ổn định tại một vùng đất, để chúng ta có nhà có thành, mới có đất nước hiện tại!

Cũng là nàng làm bốn nước có thể thông thương, để chúng ta trở nên giàu có, có thể mua bán hàng hóa, mà không phải dùng mạng đi tranh giành!

Là nàng giúp Lâu Diệp phá âm mưu của thánh hồ, để dân chúng vương thành không gặp tai hoạ!

Có thể nói Lâu Diệp có thể kiến quốc, là tất nhiên, nhưng nếu không có nàng thì ngày này chậm mấy chục trăm năm!

Cho nên, hôm nay, ta yêu cầu mọi người phải ghi nhớ tên của nàng! Nàng tên là gì?!”

“Ninh Tương Y!!”

Phía dưới đột nhiên tự phát tiếng hò hét và tiếng hoan hô!

Mọi người đều nhớ tên của nàng,vài câu của Long Thành Vô Cực nhóm lửa nhiệt tình, cùng tràn ngập cảm kích, âm thanh hò hét, đối với nàng tâm phục khẩu phục!

Long Thành Vô Cực nhẹ nhàng cười một tiếng, hỏi.

“Là ai, dùng đường Tam quốc đưa hạt giống, sách vở, và thầy giáo dạy học tới?”

Trả lời hắn, là giọng nói đám người như dời núi lấp biển.

“Là Ninh Tương Y!”

“Là ai, làm cho Lâu Diệp có thể xưng đế?”

“Là Ninh Tương Y!”

“Nàng là dũng sĩ! Mọi người có thể luôn khắc ghi nàng hay không?!”

“Vĩnh viễn không quên!!”

Dường như tiếng hò hét có thể thẳng lên trời, lượn vòng trong không trung, khiến lòng người phấn khích!

Trong nháy mắt đó, Ninh Tương Y nhìn đám người phía dưới, trong lòng chua xót, kém chút khóc lên!

Nàng thật sự làm được, không phải bị người đời mắng chửi, mà là được người đời yêu quý, kính ngưỡng! Bọn họ nhìn nàng không căm hận, bọn họ đối với nàng tràn ngập biết ơn!

Quá khứ luôn trói buộc nàng bỗng vỡ vụn, thể xác tinh thần nàng chợt nhẹ dường như đã trả hết nghiệp, lần nữa sống lại!

Tư Vô Nhan nhìn những người phía dưới, từng gương mặt đỏ lên, hai mắt lóe ánh sáng hò hét, tim như muốn đập nhanh trong tiếng hoan hô.

Nhìn Ninh Tương Y bên cạnh, hắn nghĩ hắn sẽ giống những người ở đây.

Vĩnh viễn không dám quên nàng!

Long Thành Vô Cực rất hài lòng con dân của hắn, không làm cho hắn mất mặt, hắn ngửa đầu, giơ cao bó đuốc trong tay lên.

“Để nàng đến thắp Ưng Thần, mọi người có ý kiến không?”

“Không—”

Để Ninh Tương Y đến thắp lửa Ưng Thần, quá xứng đáng!

Ninh Tương Y hơi run lên, nàng được Long Thành Vô Cực nhét bó đuốc vào tay, sững sờ ngẩng đầu, đã thấy Long Thành Vô Cực cười lớn, đưa tay lau nước mắt tràn ra của nàng.

“Cô nương ngốc, làm sao lại khóc? Lúc đầu là ai vỗ ngực nói với ta, muốn bốn nước thông thương, trăm năm yên ổn, chung tay sáng tạo thịnh vượng? Khí thế lúc uống rượu đi đâu rồi? Nhiều người như vậy, nàng không thấy xấu hổ à?”

Ninh Tương Y nín khóc mà cười, cảm kích cúi đầu với hắn.

“Cảm ơn người, Long Thành Vô Cực, ngươi là thành tựu của ta!”

Nàng nói chân thành, câu chữ phát ra từ đáy lòng!

Đôi mắt xanh đen của Long Thành Vô Cực lặng lẽ nhìn nàng, trầm giọng nói:

“Nàng cũng là thành tựu của ta.”

Lúc này, Tư Vô Nhan nhăn nhó đứng phía dưới hô lên.

“Các ngươi không mệt à? Cái Ưng Thần này có thắp hay không đây?”

Ninh Tương Y trừng mắt liếc hắn một cái ngược lại Long Thành Vô Cực cười lớn, kéo tay nàng nói.

“Đi thôi, ta dẫn nàng đi thắp trái tim Ưng Thần!”.

Ninh Tương Y trong lòng cảm động, không ngờ lúc trước nàng nói qua một câu cảm thấy hứng thú với trái tim Ưng Thần, hắn lại nhớ tới bây giờ, lễ xưng đế đại cũng không quên thỏa mãn hiếu kì của nàng.

Đường đi lên Ưng thái dốc đứng, Ninh Tương Y đang mang thai, Long Thành Vô Cực liền đi ở phía trước, sau đó nghiêng người kéo nàng tiến lên, vạn sự chú ý phía dưới, bọn họ từng bước đi đến trước mặt Ưng Thần to lớn.

Ưng tháp cao bốn mét, trang nghiêm cổ xưa, khi nhìn gần, tượng đá trắng mặc dù bị xuống cấp không ít, nhưng vẫn có thể nhìn ra nét tinh xảo năm đó.

Lúc này, Long Thành Vô Cực đột nhiên cười một tiếng.

“Ta đột nhiên cảm thấy kéo nàng đi lên, là một chuyện rất sáng suốt, cũng không biết lão tổ tông có phải cố ý làm khó xử hay không, trái tim Ưng Thần cao hơn ba mét, một người làm sao có thể với tới?”

Ninh Tương Y còn chưa hiểu ý câu nói này là gì, Long Thành Vô Cực lại đột nhiên xoay người, bế nàng giống như bế một đứa trẻ đưa lên!

“Ngươi làm gì vậy!”

Nàng thở nhẹ một tiếng, mà phía dưới mọi người nhìn thấy cảnh này, tiếng hò hét kia gần như muốn lật tung toàn bộ quảng trường Ưng Thần!

Long Thành Vô Cực đưa lưng về phía vạn dân, cũng mặc kệ bọn họ làm gì!

Long Thành Vô Cực cười nói.

“Vị trí dưới chân Ưng Thần này chỉ có rộng một mét, nàng cẩn thận một chút, nếu không chúng ta đều rơi xuống, nếu bị ghi vào sử sách, sẽ để tiếng xấu muôn đời!”

Ninh Tương Y nghe xong, nghe vậy cũng không nhanh không chậm cử động, lúc này rất để ý, đem bó đuốc đưa đến vị trí trái tim Ưng Thần.

Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.