Đệ nhất Lang Vương – Vu Kiệt (Truyện full tác giả: Thái Tú) – Chương 785

Bấy giờ, thủ đô dưới màn mưa tầm tã bị bao trùm một bầu không khí u ám nặng nề, trông như cả thành phố vẫn đang hoạt động bình thường nhưng thực tế, mưa bão đã bắt đầu tàn phá!

Diệp Lâm và Mặc Bạch ngồi trong hậu viện nhìn chằm chằm vào mặt hồ.

Chẳng có gì để nghi ngờ, bọn họ có thể cảm nhận được!

Hai người đứng dậy với vẻ mặt nghiêm trọng, ngón tay đang cố ra vẻ bình tĩnh đang run lên.

Diệp Lâm hít một hơi thật sâu: “Đây là báo ứng ư?”

Mặc Bạch lắc đầu: “Đây là kiếp nạn đã được xác định từ trước”.

“Cảm giác rất quen thuộc!”, Diệp Lâm nhíu mày: “Thiên lôi bị chúng ta dẫn tới bằng bí pháp vào hai mươi lăm năm trước lại xuất hiện”.

Mặc Bạch: “Tiểu Kiệt có thể sống sót được”.

Website _247,com cập nhật nhanh nhất

Phải không?

Mặc Bạch cố gắng an ủi bản thân mình như thế, nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm không yên.

Một người Phong Thánh ẩn mình giữa đất trời, tất cả mọi biến động thiên địa tạo ra bọn họ đều cảm nhận được, nhất là thứ nhắm vào đồ đệ thân thiết nhất của mình.

Bọn họ cũng biết rất rõ sức mạnh của thiên lôi lần này, dù bọn họ đã đạt tới hóa kình tầng thứ bảy nhưng khi cố gắng ép lôi kiếp tới đột phá cấp bậc cũng suýt chút nữa phải ngã xuống trước những đợt thiên lôi này…

Bây giờ Vu Kiệt chỉ mới là hóa kình tầng thứ bốn.

Rốt cuộc là tại sao?

Tại sao thiên lôi lại tìm được thằng bé?

Hai người đều không biết, bọn họ nhìn chằm chằm vào mặt hồ, khi hai người đang cảm thấy cực kỳ khó hiểu bởi những đợt sấm chớp đó thì cảnh tượng khiến con người ta phải khiếp sợ hiện ra trước mặt họ.

Mặt hồ kia chợt dậy sóng, cả mặt hồ tĩnh lặng dưới màn mưa bỗng nhiên dậy những cơn sóng lớn và rồi nó bắt đầu chấn động, hai người nheo mắt lại, không lập tức ra tay mà chỉ dồn tất cả sự chú ý vào mặt hồ.

Lúc này, mặt hồ bắt đầu xuất hiện sự thay đổi, vị trí ngay trung tâm hình thành một lốc xoáy, tốc độ xoay ngày càng tăng nhanh như thể bên dưới hồ đang có thứ gì đó quấy phá, nếu nhìn xuống từ trung tâm lốc xoáy thì sẽ phát hiện ra điểm đáy của nó chính là tảng đá mà Vu Kiệt mang về từ buổi đấu giá của trường đại học Thủ Đô.

Tảng đá hết sức xấu xí giống hệt đêm hôm đó, có dấu hiệu sáng lên.

Lớp bên ngoài bắt đầu xuất hiện một vết nứt.

Như dấu vết của dao găm cắt qua.

Thế nhưng vết nứt đó ngày càng sâu thì tốc độ của tảng đá cũng ngày một tăng, càng lúc càng nhanh, sức mạnh của nó khiến lốc xoáy trở nên dữ dội hơn bao giờ hết.

Khi vết nứt trải rộng khắp tảng đá.

“Rầm!”

Tiếng vang thật lớn.

Tảng đá phá nước bay vụt lên từ trung tâm lốc xoáy, nhắm thẳng lên ba ngàn dặm trên cao.

Trên bầu trời, chỉ có thể nhìn thấy một vầng sáng trắng lóe lên.

Sau đó chẳng còn thấy bóng dáng.

Nếu bây giờ nhìn lại chỗ lúc nãy thì sẽ phát hiện ra hồ nước cất giấu tảng đá đã trở thành… Một đống hoang tàn.

Diệp Lâm và Mặc Bạch đều nhướng mày.

Bọn họ cùng liếc nhìn nhau.

“Đây là…”

Mặc Bạch: “Tôi trở về núi một chuyến”.

“Diệp Lâm: “Tìm mai rùa hả?”

Mặc Bạch: “Ừ!”

“Trời hôm nay… Biến sắc rồi!”

Bầu trời, đã đổi sắc.

Trên mặt biển rộng, dưới tầng mây, từng đợt sấm sét ngưng tụ rất lâu điên cuồng đánh xuống mặt biển hết lần này đến lần khác.

Từ xa xa nhìn lại, nếu cảnh tượng này được chụp lại và đăng lên mạng xã hội thì hẳn sẽ khiến cả thế giới khiếp sợ.

Đó chính là địa ngục giữa trần gian.

Những đợt sấm sét như những song sắt của lồng giam vây nhốt Vu Kiệt.

Máy bay… Đã lìa thành hai nửa.

Đọc truyện tại nh24 7.com nhé !

Anh đang đáp xuống.

Nói đúng hơn thì anh đang rơi xuống.

Cả người mất đi trọng tâm, lưng hướng về phía mặt biển và liên tục rơi xuống, hơn nữa dù sau lưng anh cũng đã bị rách hỏng mất, hoàn toàn không thể bung ra sử dụng được.

Hai tay anh đầy vết thương cháy đen, hệt như vừa mới vị lửa mạnh đốt cháy, nghĩ tới sấm chớp vừa mới đánh vào mình, trong mắt Vu Kiệt không hề có chút sợ hãi mà chỉ tràn ngập sát ý!

Anh nhìn trời với ánh mặt hờ hững.

Trên bầu trời, mây đen đánh ra hai tia chớp vừa nãy trông như hóa thành một khuôn mặt cười đang nhìn anh với vẻ đắc ý.

“Thế là… Sự phụ đã nói đúng”.

“Đạo của võ giới này không phải là đấu với người, không phải đấu với số mệnh mà là… Đấu với trời!”

“Đấu với trời, vui không sao tả được, vui cực kỳ!”

Vu Kiệt nỉ non, khí kình trong người bị sấm chớp đánh tan lại bắt đầu ngưng tụ trong gân mạch, cùng với tiếng gió gào thét bên tai, khí kình cũng tăng vọt.

Anh nhìn chằm chằm lên bầu trời, mắng: “Hai mươi lăm năm trước ngươi đã khiến ta không thể thở nổi, ngươi muốn ta chết nhưng ta lại sống sót”.

“Năm năm trước, ta bị ba mươi tay súng bắn tỉa hàng đầu vây quanh, mạng sống như ngàn cân treo sợi tíc, ngươi muốn ta chết, ta vẫn sống”.

“Giang Thành, Thiên Thành, Ninh Thành, Hương Thành, ngươi bắt ta phải gánh chịu bao nhiêu ta cũng nhận bấy nhiêu, đó là số mệnh ngươi đã sắp đặt cho ta, sư phụ nói sống trong thiên địa, theo đuổi những thứ có trong thiên địa thì tất nhiên phải chịu sự sắp xếp của nó, ta cảm thấy những lời đó rất có lý, thế nên hôm nay ngươi thích chơi với ta đúng không?”

“Ta không chấp nhận trò đùa của ngươi nên người rất muốn giết ta chứ gì? Trại Tuyết lần đó, ta nghịch thiên cải mệnh, cứu ông nội ta từ tay ngươi về, ngươi cảm thấy rất khó chịu nhỉ?”

“Lần ở chùa Hàn Sơn, trong trạng thái mệt mỏi cực hạn ta vẫn giết chết được Tứ Đại Thánh, mấy con lừa ngốc đó mở miệng khép miệng gì cũng thiên đạo, luôn miệng nói ta là yêu nghiệt, muốn giết ta, đó là thứ ngươi sắp xếp phải không!”

“Ta lại nghịch thiên cải mệnh, vừa cứu anh cả Vu Sơn rồi lại cứu ông nội ta, hai lần, ngươi đã muốn giết ta từ lâu rồi phải không?”

“Thế nên thiên lôi lần này cũng là thứ ngươi chuẩn bị từ rất lâu rồi đúng không!”

“Sự phản bội của Jack gia tộc Rothschild chính là thứ hôm nay ngươi gọi là nhân quả”.

“Vì thiên lôi lần này, các ngươi cũng đã chuẩn bị rất lâu!”

Con người, từ khi sinh ra đã có số.

Người xưa thường nói những lời đó vì họ đã chấp nhận sự thật.

Nhưng trên thế giới này luôn có một số người không tin vào số mệnh.

Nếu muốn không tin thì trước tiên phải tin đã!

Ngươi tin vào số mạng, thì mới… Không tin vào số mạng!

Trên máy bay, khi dùng Triền Tự Ấn bảo vệ một tiếp viên hàng không thì Vu Kiệt đã rút ra được một chút kinh nghiệm nào đó.

Lúc nãy không có thời gian để suy nghĩ, bây giờ nghĩ lại cẩn thận thì bỗng nhiên hiểu ra.

Đó chính là đạo lý mà anh muốn bảo vệ.

Dùng thể trạng của người thường, sử dụng sức mạnh của thần linh, làm việc lớn!

Thiên địa bất nhân, xem vạn vật như chó như mèo!

Có những người, lẽ ra phải chết.

Nhưng Vu Kiệt lại không muốn để cho sinh mạng ấy phải rời đi như thế.

Vì vậy anh đã trở thành kẻ địch như ngày hôm nay.

Từ khi anh cãi lại mệnh trời cứu Vu Sơn thì đã trở thành kẻ đất trời muốn giết chết nhất!

Từ Giang Thành, tới thủ đô, từ thủ đô tới trại Tuyết, tới chùa Hàn Sơn và đến nơi này.

Nhìn lại những chuyện đã xảy ra, tất cả mọi thăng trầm, vừa xem đã hiểu được ngay.

Chẳng qua đó chỉ là một trò chơi, là trò chơi mà đất trời muốn giết chết anh!

Vì vậy, khi anh cãi lại số mệnh chuẩn bị cứu ông nội thì hai giới lớn nhất muốn bao vây và giết chết, người cùa chùa Hàn Sơn cũng muốn giết anh.

“Ầm!”

Bên tai là tiếng sấm chớp rống giận.

Tầng mây đen mang hình dạng gương mặt tươi tươi cũng đã biến mất, sau đó sấm sét điên cuồng gào thét dữ dội.

Website _247,com cập nhật nhanh nhất
Đọc truyện tại nh24 7.com nhé !
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.