Đệ nhất Lang Vương – Vu Kiệt (Truyện full tác giả: Thái Tú) – Chương 782

Trong quá trình bay, thông thường, phòng điều khiển phải luôn giữ liên lạc với bên ngoài, để đảm bảo khi xảy ra tình huống đột xuất có thể kịp thời thông tin với hành khách và tiếp viên. Cho nên ngày thường buồng lái sẽ do cơ phó phụ trách.

Nhưng bây giờ, đã gọi rất nhiều cuộc vẫn không có ai bắt máy.

Vậy thì chỉ có một tình huống: Đã xảy ra chuyện!

“Việc này… Sao lại như vậy? Chẳng lẽ trong đó đã xảy ra chuyện rồi?”, Ái Phương lo lắng, càng nghĩ cô ta càng hoảng hốt.

Phải biết đối với một chiếc máy bay, phòng điều khiển chính là nơi quan trọng nhất, một khi cơ trưởng trong buồng lái xảy ra chuyện, như vậy tính mạng của tất cả những người trên máy bay đều tránh không khỏi cái chết.

Hơn nữa, độ cao hiện tại của máy bay không thích hợp để nhảy dù, mà dù có thích hợp thì với thời tiết cực đoan như vậy, chỉ cần cửa khoang vừa mở ra, người bên trong đều sẽ bị gió cuốn bay, khó có cơ hội sống.

Lúc này, bầu không khí trên máy bay vô cùng nặng nề.

Website _247,com cập nhật nhanh nhất

Đám tiếp viên vốn không để Vu Kiệt vào mắt cũng bắt đầu cuống lên, vội vàng chạy đến trước cửa phòng điều khiển.

Ngay khi Ái Phương còn đang bối rối không biết phải làm sao, Vu Kiệt đã đi đến trước mặt cô ta, vẻ mặt anh vô cùng nghiêm túc.

“Không gọi được à?”, anh thấp giọng hỏi.

Ái Phương gật đầu: “Đúng vậy, anh Vu, tôi đã gọi điện cho phòng điều khiển mấy lần nhưng người bên trong không hề có phản ứng, việc này… có thể nào…”

“Tránh ra!”

Không đợi cô ta nói xong, Vu Kiệt đã điều động khí kình toàn thân, quát to một tiếng như sấm rền.

“Anh bảo tôi… tránh ra?”, Ái Phương ngơ ngác, những người khác cũng cảm thấy khó hiểu.

Nhưng ngay sau đó, bọn họ đã kịp phản ứng, vội tránh sang một bên, dành ra một khoảng không cho Vu Kiệt.

Điện thoại không gọi được.

Gõ cửa không có phản ứng.

Nếu đã biết chắc phòng điều khiển xảy ra chuyện, như vậy, việc cần làm chính là… xông vào!

Vu Kiệt ngước nhìn cánh cửa khóa chặt, khí kình toàn thân bộc phát, sau khi xác định vị trí ổ khóa, anh siết chặt nắm đấm, ngọn lửa màu tím bao phủ mỗi một ngón tay của anh, ngay khi một tia sét bổ xuống bên ngoài cửa sổ, phát ra âm thanh “đùng đoàng”, Vu Kiệt vung nắm đấm.

Nắm đấm cực lớn xé gió lao đến, tựa như một ngôi sao băng vụt qua bầu trời đêm.

“Rầm!”

Nắm đấm đánh vào cửa phòng điều khiển.

Ngay lập tức, dường như toàn bộ máy bay đang run lên, tất cả mọi người đều cảm nhận được chấn động rõ rệt.

Lúc này, vẻ mặt mỗi người đều tràn đầy khiếp sợ.

Cả đám cứ như nhìn thấy kỳ tích, dùng ánh mắt không dám tin nhìn người thanh niên Hoa Hạ có khuôn mặt truyền thống trước mắt.

“Anh ta… rốt cuộc là người như thế nào… sao lại có được sức mạnh đáng sợ như vậy?”

Trong lòng mỗi người đều không khỏi vang lên câu hỏi này.

Ở trên một chiếc máy bay đang bay với tốc độ cao, dùng một đấm, chỉ duy nhất một đấm, nện cho máy bay lắc lư.

Việc này quả thực phản khoa học!

Một người bình thường sao có thể mạnh đến như vậy?

Khi mọi người còn đang cảm thấy khái niệm khoa học sụp đổ vì một đấm vừa rồi thì chuyện phát sinh sau đó càng làm bọn họ kinh ngạc không thôi.

Sau khi chịu một đấm từ Vu Kiệt, cửa phòng điều khiển bắt đầu xuất hiện vết rạn nứt.

Vết nứt tựa như mạng nhện bắt đầu từ vị trí nắm đấm của Vu Kiệt, dần dần lan ra bốn phía.

Đồng thời, vị trí nắm đấm rơi xuống cũng xuất hiện một vết móp.

Cửa phòng điều khiển vốn được làm từ một loại hợp kim nhôm được sản xuất theo yêu cầu, vậy mà bây giờ nó lại bị con người đấm móp.

“…”, chứng kiến toàn bộ quá trình, trong lòng Ái Phương cùng với tất cả tiếp viên đều cảm thấy vô cùng chấn động.

Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, bọn họ chắc chắn sẽ không tin đây là điều mà một người bình thường có thể làm.

Không đợi bọn họ lấy lại bình tĩnh, đột nhiên, một tiếng “răng rắc” vang lên.

Trên cửa, một mảnh hợp kim rơi xuống, cứ như vừa bị cắt ra, tiếp theo đó, những nơi nằm trong phạm vi vết nứt lan ra bỗng chốc sụp xuống, vết nứt vỡ nát, một cái lỗ hổng xuất hiện.

Đọc truyện tại nh24 7.com nhé !

“Mở ra rồi!”, Ái Phương kinh ngạc kêu lên: “Ôi chúa ơi, chúa ơi, chúa ơi, thật sự đã mở ra, anh Vu, anh là Thần sao?”

“Trời ạ, thật sự đánh xuyên qua, chẳng lẽ… đây là Kungfu cổ xưa của Hoa Hạ?”

“Không, cái này chắc chắn là nội lực trong tiểu thuyết võ hiệp, chắc chắn là nội lực…”

Những người khác cũng kinh ngạc kêu lên.

Nhưng hiện tại, Vu Kiệt không rảnh trả lời những câu hỏi… không thú vị kia.

Anh vội vàng duỗi tay vào lỗ hổng, thông qua tin tức do khí kình truyền đến, anh nhanh chóng tìm thấy tay nắm cửa.

Kế đó, Vu Kiệt xoay nó xuống dưới.

“Rầm!”

Anh rút tay về, dùng chân đạp mạnh lên cửa.

Cửa cabin bị đá văng.

Nhưng…

Ngay khoảnh khắc cửa cabin bị đá văng, hình ảnh trước mắt in sâu vào tâm trí mọi người, khiến bọn họ không khỏi hít một ngụm khí lạnh.

Cái chết… dường như hóa thành một cái lưỡi liềm bất giác kề lên cổ mọi người.

“Chết… chết… chết rồi…”

“Sao… sao lại chết rồi?”

“Tiêu… tiêu rồi, chúng ta tiêu rồi, chúng ta sẽ phải chết, tôi… tôi còn chưa sinh con cho chồng tôi, tôi… tôi…”

“Bịch!”

Thấy cảnh tượng như vậy, một tiếp viên hàng không run rẩy, cả người vô lực, cơ thể mềm nhũn ngã ngồi xuống đất.

Vẻ mặt người nọ trắng bệch như xác chết.

Đằng kia, ở vị trí ghế lái, cơ trưởng và cơ phó mặc đồng phục đang gục xuống, miệng sùi bọt mép, sắc mặt tím tái, trước mặt bọn họ, bảng điều khiển hiển thị máy bay đang trong trạng thái không người lái.

“Quả thực… quả thực đã xảy ra chuyện!”, Ái Phương vô cùng kinh ngạc.

Cô ta ngẩng đầu nhìn Vu Kiệt bằng ánh mắt khiếp sợ. Thật khó có thể tin được, nếu như không phải nhờ vị khách quý của gia tộc Rothschild này, sợ là cho đến lúc chết, bọn họ cũng không biết tình huống trong phòng điều khiển.

“Sao… phải làm sao bây giờ?”, đứng trước nguy cơ, tất cả tiếp viên hàng không đều nhũn người, đầu óc trống rỗng, không biết nên xử lý như thế nào.

Bọn họ chỉ là tiếp viên hàng không, không ai biết lái máy bay cả.

“Anh Vu, phải… phải làm sao bây giờ?”

Ái Phương hỏi.

Vu Kiệt cau mày: “Qua đó đỡ bọn họ lên giúp tôi!”

“Được, được!”

Nghe anh nói vậy, Ái Phương dường như đã tìm được người đáng tin cậy, vội vàng chạy lại đỡ cơ trưởng và cơ phó còn không biết sống chết lên, sau đó đặt bọn họ nằm xuống đất.

Vu Kiệt ngồi xổm xuống, một tay đặt lên mạch trên cổ tay nạn nhân, một tay vạch mắt nạn nhân ra xem.

Khoảng hai phút sau, anh mở choàng mắt, ánh mắt lóe sáng mang theo sát ý dữ dội.

“Vân Trung Hạc!”

Có thể lên kế hoạch một cách tỉ mỉ, không để lộ dấu vết, ngoài người của gia tộc Rothschild, thử hỏi còn ai khác có thể làm được?

Thu hẹp phạm vi để xem xét, trong gia tộc Rothschild, ai là người có quan hệ lợi ích mật thiết với anh nhất?

Chỉ có một!

Website _247,com cập nhật nhanh nhất
Đọc truyện tại nh24 7.com nhé !
Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.