Đệ nhất Lang Vương – Vu Kiệt (Truyện full tác giả: Thái Tú) – Chương 779

Bầu không khí bỗng nhiên tràn ngập sát khí.

Đúng lúc Hạ Viên vừa nói xong thì một luồng khí kình mạnh mẽ từ trên người hắn ta bạo phát ra ngoài, hình thành một cái lồng cuồng bạo trong hư không, giam cầm không gian chung quanh hai người bọn họ.

Thiên Địa Tù Long đại đạo!

Đây chính là đạo của Hạ Viên!

Sắc mặt Vu Kiệt thay đổi, anh không hề nhúc nhích, điều động toàn bộ khí kình tỏa ra bao trùm khắp cơ thể, lạnh lùng liếc nhìn Hạ Viên một cái.

Không quen biết!

Từ trước đến nay, anh chưa từng gặp người này một lần nào cả.

Vậy không phải bằng hữu thì chính là kẻ thù.

Đối mặt với đối thủ xuất hiện đột ngột, Vu Kiệt rất bình tĩnh, anh vẫn tiếp tục đọc báo, hai chân gác chéo cũng không hề bỏ xuống.

Website _247,com cập nhật nhanh nhất

“Mày là ai?”, Vu Kiệt hỏi.

Hạ Viên: “Người giết mày”.

Vu Kiệt: “Ra tay ở đây?”

Hạ Viên lắc đầu: “Đương nhiên là không, chỉ có điều, trước khi giết người, tao có thói quen trò chuyện vài câu với lũ kiến sắp chết, đây là sự nhân từ cuối cùng đối với họ, cũng là một loại hưởng thụ với bản thân tao, thưởng thức nỗi sợ hãi trước khi chết của con mồi, vô cùng mỹ vị, khiến người ta vui sướng dễ chịu”.

“Đây là sân bay, xung quanh có nhiều người như vậy, tao biết mày sẽ không ra tay. Bất chấp nguy hiểm vi phạm phạm luật để vượt biên, nếu bị phát hiện thì điều này rõ ràng không hề có lợi. Cho nên tao, mày, đều sẽ bình tĩnh mà tiếp tục cuộc trò chuyện này”.

Cách nói chuyện có chút kỳ lạ, nghe có vẻ hơi giả tạo, nhưng không thể phủ nhận rằng, Vu Kiệt có thể cảm thấy sự nguy hiểm cùng cực trong con người này.

Đây là một nhân vật có sức đe dọa lớn hơn rất nhiều so với Tứ Đại Thánh Tử chùa Hán Sơn.

Nhìn mặt hắn ta, có vẻ trẻ tuổi hơn mình.

Vu Kiệt cau mày: “Cho nên, mày muốn nói chuyện gì?”

Hạ Viên khẽ nhíu mày: “Đáng ra mày nên hỏi, tại sao tao lại muốn giết mày chứ?”

Câu hỏi đầu tiên của Vu Kiệt khiến hắn ta cảm thấy kỳ lạ, người có tư duy bình thường, không phải đều hỏi nguyên nhân sao?

Vu Kiệt cười: “Người muốn giết tao nhiều như vậy, lẽ nào tao phải hỏi từng người một sao? Bất kể mày là ai, đợi sau khi cuộc trò chuyện này kết thúc vẫn sẽ phải chiến đấu, mà kết cục cuối cùng nhất định là mày sẽ chết. Nếu như vậy thì câu hỏi tại sao mày muốn giết tao rõ ràng rất dư thừa”.

“Đối với một kẻ địch sắp chết, tao không có hứng thú”.

Xoẹt!

Hạ Viên vừa nghe xong những lời này, ánh mắt bỗng trở nên hung dữ.

“Mày cũng tự tin thật đấy!”

“Vu Kiệt, mày thật sự khiến tao rất chán ghét”, Hạ Viên siết chặt nắm đấm: “Trận chiến ở chùa Hàn Sơn, mày được ca ngợi là thiên tài số một của võ giới. Mới hai mươi lăm tuổi, mày đã là cường giả cấp bốn hóa kình, là đệ tử chân truyền của hai vị y thánh à võ thánh của Quốc Phái, còn là Lang Vương Hoa Hạ chấn động trong giới thế tục”.

“Mỗi một chuyện mày làm, mỗi một trận sóng gió mày tạo nên đều khiến tao vô cùng ngứa mắt. Đôi khi, tao thật sự hận không thể tận tay giết chết mày, đạp lên xác của mày để cho tất cả mọi người trên thế giới này đều biết, Ngoài mày ra, võ giới còn có một thiên tài tên là Hạ Viên”.

“Ồ!”

Vu Kiệt cười ha hả: “Sao tao lại cảm thấy giống như mày đang khen tao nhỉ, mày không nói, tao còn không biết mình lợi hại như vậy đấy”.

“…”, Hạ Viên.

“Hừ!”

Hắn ta lạnh lùng hừ một tiếng khinh bỉ: “Mày cảm thấy bản thân mày rất vẻ vang?”

Vu Kiệt xua tay: “Bây giờ tao bắt đầu cảm thấy có hứng thú, rốt cuộc tao đã làm chuyện gì mà khiến mày hận tao như vậy? Lẽ nào chỉ vì tao đã cướp đi những danh tiếng vốn thuộc về mày?”

Hạ Viên: “Không!”

“Vậy thì là gì?”

Hạ Viên trầm giọng nói: “Viên đá kia!”

Đá?

Trong phút chốc, viên đá giống như có linh trí kia bỗng hiện lên trong đầu Vu Kiệt.

Là vì viên đá kia sao?

Nghĩ đến điều kỳ diệu mà viên đá đã thể hiện vào đêm hôm đó, Vu Kiệt khẽ híp mắt lại.

“Hóa ra là vì viên đá đó, vậy có nghĩa là, tên Trần Song Hỷ kia là người của mày?”

Hạ Viên không hề phủ nhận: “Một người đã chết mà thôi, xem ra, mày vẫn còn nhớ chuyện ở buổi đấu giá tại trường đại học Thủ Đô”.

“Reng reng reng…”

Đúng lúc này, điện thoại trong túi Vu Kiệt bỗng reo lên.

Vu Kiệt vội lấy điện thoại ra: “Ngại quá, nghe điện thoại một lát”.

“…”, Hạ Viên.

“Alo?”

Đọc truyện tại nh24 7.com nhé !

Đầu bên kia, vang lên giọng nói của Jack: “Thưa Lang Vương, máy bay tư nhân đã chuẩn bị sẵn sàng. Tôi sẽ bảo nhân viên liên quan ở sân bay đến đón cậu”.

“Được, tôi biết rồi”.

Máy bay sắp cất cánh rồi.

Vu Kiệt cúp điện thoại, quay đầu lại nhìn thanh niên trẻ tuổi kia một cái, phải nói rằng, tuổi trẻ…thật tuyệt!

Anh thở dài, đặt tờ báo xuống, cất điện thoại vào trong túi.

Rất nhanh, chỉ mới vài giây trôi qua, một nữ tiếp viên hàng không mặc đồng phục làm việc, thân hình thon thả cực kỳ xinh đẹp đi đến.

Cô tiếp viên đi đến trước mặt Vu Kiệt, hai tay cung kính chắp trước ngực, sau đó cúi đầu chào Vu Kiệt: “Xin chào anh Vu, máy bay tư nhân đã chuẩn bị sẵn sàng, mời anh theo tôi lên máy bay”.

“Ừm!”

Vu Kiệt gật đầu, đáp.

Hạ Viên đứng bên cạnh, sắc mặt hắn ta thay đổi: “Tao cho mày đi rồi sao?”

Vu Kiệt bỏ hai chân đang gác chéo xuống, vươn vai xoay cổ một cái, từ từ đứng dậy: “Chân ở trên người tao, tao muốn đi khi nào thì đi chứ!”

“Cuộc trò chuyện lần này, tao rất vui. Sau khi biết mày vì viên đá đó mà muốn giết tao, tao đã quyết định không giết mày nữa, bởi vì mày không phải kẻ thù thực sự của tao, chỉ là một viên đá mà thôi, không cần phải ồn ào đến mức này, nhóc à, còn nhiều thứ mày cần phải học hỏi thêm lắm, phiền mày lần sau chuẩn bị đầy đủ rồi hãy đến tìm tao”.

“Mày của hiện tại muốn giết tao?”

“Mày vẫn…không xứng!”

“Mày…”

Không xứng?

Hai chữ này trực tiếp chạm đến điều cấm kỵ của Hạ Viên.

Dựa vào cái gì mà không xứng?

Từ nhỏ đến lớn luôn được mệnh danh là thiên tài số một của nhà họ Hạ, bấy lâu nay chỉ có hắn ta nói người khác không xứng, chưa có ai dám nói với hắn ta hai chữ này.

Đây là miệt thị!

Quá mức khinh bỉ người khác!

“Đồ khốn kiếp!”

“Mày thử đi mà xem?”

“Bộp!”

Hắn ta nhanh chóng lao về phía trước, âm thanh của bước chân mạnh mẽ vang vọng trong không khí.

Vu Kiệt xoay cổ một cái, xương cổ kêu răng rắc.

Đúng lúc đó!

Tù Long…bị phá vỡ rồi.

“…”, Hạ Viên.

Trong không trung, chiếc lồng được tạo thành từ khí kình của Hạ Viên đột nhiên vỡ tan chỉ vì một động tác của Vu Kiệt.

Hoàn toàn vỡ nát.

Tan tành…giống như một một mớ bã đậu phụ.

Giây phút đó, sắc mặt của Hạ Viên tái mét, khuôn mặt nhỏ đầy vẻ sửng sốt dường như viết rõ ba chữ…con mẹ nó!

Cứ như vậy…tan tành rồi?

Đại đạo mà hắn ta vẫn luôn tự hào…cứ như vậy mà bị phá rồi!

Chỉ vì một động tác!

Chỉ một động tác!

“Chuyện…chuyện này làm sao có thể như thế được?”

Hạ Viên hít sâu một hơi.

Vu Kiệt: “Mày là người của võ giới, lẽ nào không cảm nhận được cảnh giới của tao cao hơn mày sao? Tất nhiên là mày rất mạnh, mạnh hơn Tứ Đại Thánh Tử của chùa Hàn Sơn rất nhiều, nhưng đứng trước mặt tao, mày vẫn còn quá non nớt”.

“Cái gì?”

Vu Kiệt không rảnh mà lãng phí thời gian với một thằng nhóc hai mươi tuổi.

Vì một viên đá, không đến mức đó.

Ngay khi anh rời khỏi phòng chờ lướt qua trước mặt Hạ Viên đang ngây người, đi đến chỗ máy bay tư nhân.

Website _247,com cập nhật nhanh nhất
Đọc truyện tại nh24 7.com nhé !
Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.