Đệ nhất Lang Vương – Vu Kiệt (Truyện full tác giả: Thái Tú) – Chương 750

Đối với Rothschild, sự xuất hiện của Vu Kiệt đã khiến gia tộc cổ xưa tăm tối này một lần nữa được tái sinh. Bất kể là vương quyền hay phương hướng phát triển nội bộ xí nghiệp cũng đều vì anh ta mà thay đổi hoàn toàn.

Hơn thế nữa, vị Vương của bọn họ, Rothschild Tiêu Hán, tôn sùng người đàn ông này như một vị Thần. Bắt đầu từ lần đầu tiên gặp Vu Kiệt, chứng bệnh nan y của Tiêu Hán đã được chữa khỏi như một kỳ tích, lần thứ hai gặp lại anh, Vu Kiệt đã bày ra sức chiến đấu mạnh mẽ, chỉ với hai phương diện này, đủ để vị Vương của gia tộc Rothschild cam lòng thần phục.

Sau khi đặt điện thoại xuống, Tiêu Hán lập tức điều động chiếc ô tô sang trọng nhất của gia tộc, đi thẳng đến bờ biển vùng ngoại ô.

Cậu ta muốn đi đón vị anh hùng của mình.

Đồng thời, cũng là đón vị ân nhân mà mình luôn cảm kích.

Tuy nhiên, đối lập với cảm xúc kích động và hưng phấn của Tiêu Hán, vẻ mặt quản gia Jack lại lộ vẻ thấp thỏm, bất an.

Website T_amlinh_247 cập nhật nhanh nhất

Trên đường đến làng chài, lộ trình càng lúc càng ngắn dần, sự lo lắng trên mặt quản gia Jack cũng càng thêm sâu sắc, nhưng vì e ngại địa vị của Vu Kiệt trong lòng tân vương Rothschild Tiêu Hán, nên ông ta không dám nói lời nào, cũng không dám ngăn cản.

Khoảng nửa tiếng sau, xe của gia tộc Rothschild đã đỗ ở làng chài.

Hiện tại là ban đêm, mưa to gào thét trên bờ biển, mặt biển bị cuồng phong thổi bay, tạo thành từng đợt sóng, đánh mạnh vào bờ.

Làng chài này rất quen thuộc.

Trong ký ức, từng có một ông lão chèo chống giữa mưa to gió lớn, mang Vu Kiệt đến đây trên một con thuyền nhỏ. Bên hông ông lão kia giắt một cái rìu đốn củi rỉ sét, khuôn mặt với nét cười hiền lành, ông ta rất thích ngậm thuốc lá ở khóe miệng, lúc giết người, động tác cũng rất nhanh nhẹn.

Nhưng ký ức rõ ràng nhất trong đầu Vu Kiệt chính là cái đêm trăng trên biển kia, ông lão ấy đứng thẳng lưng, nhìn về cố thổ Hoa Hạ, làm động tác chào với ca-nô.

Đó là tư thế chào chuẩn mực nhất.

Cũng là tư thế chào… cuối cùng.

Có vài người đã ra đi.

Có vài người vẫn còn sống.

Vì lẽ đó, người còn sống, vẫn tiếp tục sống, mà người đã ra đi, cũng vẫn tiếp tục sống trong ký ức.

Ông cụ Hoàng vẫn luôn sống trong ký ức của Vu Kiệt.

Dưới ánh trăng, đối mặt với sóng biển, vài dòng trên bãi biển, khắc tên ông cụ Hoàng.

Ánh trăng phủ lên khuôn mặt gầy gò của Vu Kiệt, trên vai anh vác một khẩu súng bắn tỉa, cũng như nhiệm vụ vừa rồi, anh ăn mặc cực kỳ đơn giản. Vu Kiệt đứng đó, trong tay là một vốc cát vàng, gió thổi bay những hạt cát khỏi tay anh, rơi xuống trên tên của ông cụ Hoàng.

“Ông Hoàng, tôi đến thăm ông!”

Lần này đến đây, Vu Kiệt quyết định đến thăm ông ta.

Lúc trước, nếu như không có sự giúp đỡ của ông cụ Hoàng, e là anh không thể bình an vô sự mang theo thi thể của đồng đội từ Lập Kiên về nước, và sau đó, cũng bởi vì anh, ông ta mới bị giết hại dã man bởi đám người của Huyết Cương Bắc Băng.

Tất cả đều là lỗi của anh.

Theo lý mà nói, đến cái tuổi này, ông cụ Hoàng đã có thể về hưu, an hưởng tuổi già rồi, nhưng có ai ngờ…

Vu Kiệt rơm rớm nước mắt, ngồi xổm xuống: “Ông Hoàng, ông an tâm đi đi nhé! Thi thể của ông đã được an táng dựa theo quy cách cao nhất của tổ chức Đệ Nhất, mặt khác, ông cũng chớ lo lắng, chú Mạc đã chuyển tiền trợ cấp cho người nhà của ông, tôi còn nghe nói, con gái ông đã về nước, là một nhà khoa học đấy, vừa về nước liền được tuyển vào viện nghiên cứu khoa học kỹ thuật của quân đội, hiện tại, cô ấy cũng giống ông, cống hiến cho đất nước!”

“Ông có thể an tâm!”

Có thật sự an tâm hay không?

Chẳng ai biết được điều đó!

Người chết rồi, mắt khép lại, tim ngừng đập, đầu óc rơi vào một vùng tăm tối, không có âm thanh, không có nhiệt độ, không cảm giác được thời gian đang trôi qua, dù có nhiều hơn nữa, nói cho cùng, cũng chỉ là người còn sống tự an ủi mình mà thôi.

Đọc truyện tại T_amli nh24 7 nhé !

Lúc anh vừa nói xong câu đó, chợt, sau lưng vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Nếu là ngày trước, tiếng bước chân này sẽ khiến Vu Kiệt cảnh giác, hơn nữa, trước khi đối phương đến gần, anh đã sớm khống chế được hắn ta. Nhưng lúc này đây, Vu Kiệt rất bình tĩnh, bởi lẽ anh biết đó là ai, nên không hề có ý định phòng bị.

Một phút sau, Tiêu Hán dẫn theo ông Jack cũng với tài xế bước đến sau lưng Vu Kiệt.

“Anh Vu, thật xin lỗi, tôi đã đến chậm, mong anh bỏ qua cho!”, vừa mở miệng, Tiêu Hán lập tức nói lời xin lỗi vì sự chậm trễ của mình, cậu ta sợ mình làm gì đó không tốt, chọc giận Vu Kiệt.

Vu Kiệt không cười, cũng không tức giận, anh không có thái độ gì khác, từ từ đứng dậy.

“Đã lâu không gặp, cậu Tiêu Hán, bệnh của cậu đã đỡ hơn chưa?”

Rothschild Tiêu Hán cung kính đáp: “Nhờ anh chữa trị, sau khi quay về, chứng bệnh nan y của tôi đã biến mất, mặt khác…”

“Về chuyện người bố đã mất của tôi cấu kết với thủ lĩnh Địa Ma giăng bẫy anh, tôi rất xin lỗi, nếu như anh Vu muốn, tôi có thể kính dâng một nửa sản nghiệp của gia tộc Rothschild xem như đền bù tổn thất cho anh”.

“Anh Vu, anh xem…”

“Không cần”.

Không chút do dự, dường như không cần suy nghĩ, Vu Kiệt đã lập tức trả lời.

Lời từ chối của anh đã khiến Tiêu Hán và Jack sững sờ.

Nhất là Jack, ông ta hít sâu một hơi, trong lòng vừa sợ hãi, vừa thán phục.

Một nửa gia sản của gia tộc Rothschild, đó không phải là con số nhỏ, tạm không nói đến số tài sản do ông bố không nên thân của Tiêu Hán kiếm được, chỉ riêng phần lợi nhuận mà gia tộc Rothschild có được sau một tháng Tiêu Hán thực hiện cải cách đã lên đến năm trăm triệu đô, cộng thêm với số vốn trước đó của cả gia tộc, tổng cộng có khoảng hai tỷ đô.

Bao gồm tất cả cổ phiếu của tập đoàn, bất động sản cùng với các khoản đầu tư liên quan.

Một nửa con số đó… là món tài sản không tưởng.

Nếu như là một người khác, Jack chắc chắn không tin trên đời lại có kẻ ngu như vậy, đem tiền đi cho người ngoài. Nhưng nếu là Tiêu Hán nói, ông ta dám chắc, chỉ cần vị trước mắt này gật đầu, ngay ngày hôm sau, một tỷ đô-la sẽ lập tức được chuyển vào tài khoản của anh ta.

Thế nhưng, điều khiến ông ta không tưởng tượng nổi là, đối mặt với số tiền khổng lồ như vậy, Vu Kiệt lại chẳng chút nghĩ ngợi, cứ thế từ chối.

Anh ta có tiền lắm sao?

Tim Tiêu Hán khẽ run lên: “Anh Vu, anh không tha thứ cho tôi ư?”

Vu Kiệt lạnh lùng nói: “Gọi cậu ra, tổng cộng có hai việc, bây giờ tôi sẽ nói việc đầu tiên”.

“Tiêu Hán, thật ra giữa tôi và cậu cũng không có tình cảm gì cả, tôi cứu cậu là vì nể mặt Đổng Sinh mà thôi, tôi chưa từng mong muốn cậu báo ơn, hơn nữa, tôi cũng không quan tâm đến tiền”.

“Tuy nhiên, sau đó tôi có nghe nói, vì giúp tôi bắt kẻ thù giết mẹ, Trần Sâm – gia chủ nhà họ Trần, cậu đã tốn không ít công sức. Về việc này, tôi rất cảm kích cậu, cho nên tôi không dùng phương thức thô bạo đến gặp cậu, đó là đã nể mặt cậu!”

“Nhưng, có một vấn đề, tôi đã nhịn rất lâu rồi, nay muốn hỏi rõ!”

Tiêu Hán gật đầu: “Anh Vu, anh cứ hỏi, chỉ cần tôi biết, tôi cam đoan sẽ nói hết tất cả cho anh”.

“Được!”

Vu Kiệt chỉ vào cái tên được khắc trên mặt đất: “Tôi muốn biết, người bán đứng bạn tôi, ông cụ Hoàng, là ai?”

Soạt!

Phút chốc, bầu không khí rơi vào im lặng.

Đứng bên cạnh Tiêu Hán, cả người ông Jack không khỏi run lên.

Website T_amlinh_247 cập nhật nhanh nhất
Đọc truyện tại T_amli nh24 7 nhé !
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.