Đệ nhất Lang Vương – Vu Kiệt (Truyện full tác giả: Thái Tú) – Chương 740

Về đêm, gió thổi nhè nhẹ, mặt hồ phẳng lặng.

Trong khu vực sân sau của bệnh viện Quân Khu 4 ở Thủ Đô, Mặc Bạch đẩy xe lăn của Diệp Lâm, bọn họ đứng dưới ngọn đèn đường nào đó, nhìn người đàn ông trung niên đang đứng trước mặt.

Sắc mặt của hai người trông hơi khó coi, thậm chí còn mơ hồ phát ra sức ép đại đạo của mình lên trên người đàn ông trung niên này.

Cũng may cảnh giới của Phong Thanh Dương đã lên đến bán bộ nhập thánh, đối mặt với sức ép của hai vị võ giả này, ít nhất ông ta có thể dùng khí kình mạnh mẽ của mình để cố gắng chống đỡ!

Cũng không biết cảnh tượng này đã kéo dài bao lâu, một chiếc lá nhẹ rớt xuống trên mặt hồ, cuối cùng Phong Thanh Dương cũng không thể cầm cự được nữa.

“Phụt!”

Website T_amlinh_247 cập nhật nhanh nhất

Một ngụm máu tươi trào từ cổ họng lên, dữ dội phun ra.

Tiếp đó, ông ta cảm thấy sức lực toàn thân như bị rút cạn, hai chân khụy xuống tại chỗ, quỳ rạp trên mặt đất, sắc mặt tái mét nhìn vũng máu của mình trên mặt đất.

Sau đó…ông ta vừa bất lực vừa tức giận, siết chặt lấy ngực mình, chỉ có thể nhìn hai người kia cười.

“Có cần thiết phải đến mức này không? Ở trước mặt hai người, tốt xấu gì tôi cũng là một hậu bối…”

Phong Thanh Dương cười gượng nói.

Diệp Lâm đánh hắng một cái rồi nói: “Chỉ cần trả giá bằng một ngụm máu liền có được quyền tự do đi lại ở Hoa Hạ. So với cách đối xử của những người khác ở vùng đất Tu La, ông còn có gì không vừa lòng nữa?”

“Huống hồ, nếu như chuyện quỳ trước mặt hai người chúng ta bị truyền ra ngoài thì ông cũng không bị mất mặt, thậm chí còn có thể cảm thấy kiêu ngạo, dù sao ngay cả mấy kẻ phong thánh của chùa Hàn Sơn cũng không đủ tư cách để quỳ trước mặt tôi”.

Nói đến đây, khóe miệng Diệp Lâm khẽ nhếch lên, cảm thấy có chút kiêu ngạo không thể giải thích được.

Nghe vậy, Phong Thanh Dương chợt ngây người một lúc, sau đó nói: “Cho dù là như vậy thì cũng phải nể mặt vị Lưu Mỗ kia một chút, tốt xấu gì cũng nhẹ tay thôi chứ…nôn ra máu rồi, tôi phải tốn bao nhiêu thời gian mới khôi phục lại được đây?”

“Cho ông cái này”.

Nghe thấy Phong Thanh Dương nói vậy, Mặc Bạch đang đứng sau xe lăn phất tay áo, một viên đan dược trực tiếp bay ra ngoài.

Phong Thanh Dương nhanh chóng vươn tay bắt lấy, trong nháy mắt viên đan dược kia đã nằm gọn trong tay.

Mặc Bạch lạnh lùng nói: “Nuốt đi, khí kình vận hành trong vòng ba ngày sẽ khôi phục lại. Nể mặt vị Lưu Mỗ nhà ông, viên đan dược này, cho ông đó”.

“Đa tạ thánh y”, Phong Thanh Dương cảm ơn, sau đó ngửa cổ lên, bỏ viên đan dược vào miệng, lập tức nuốt xuống.

Mấy phút sau, sắc mặt của ông ta đã trở lại bình thường.

Diệp Lâm nói: “Nói đi! Vị đó lần này bảo ông đến thủ đô gặp tôi là muốn nhắn nhủ với tôi chuyện gì? Hay là muốn tôi chuyển lời?”

Phong Thanh Dương chắp hai tay lại, cung kính cúi người nói: “Thứ nhất, ông ấy nhờ tôi nhắn với hai người một chuyện, ông ấy đã vượt qua được lôi kiếp!”

“Gì cơ?”

Lời này vừa nói ra.

Xoẹt!

Sắc mặt Diệp Lâm đột nhiên thay đổi.

Lôi kiếp?

Không cần hỏi nhiều, Diệp Lâm biết lôi kiếp là gì!

Đó là thử thách giúp người phong vương đạt được sự công nhận của thiên địa và có đủ tư cách để trở thành thần, Lưu Mỗ là quan chủ của Chí Nam Quan Hải, là một người phong vương, vào hai mươi lăm năm trước tin tức này đã được truyền ra ngoài, bây giờ lại vượt qua được Lôi Kiếp, dù có nói ông ta xếp thứ ba trong võ giới thời bấy giờ cũng không ngoa!

Theo hiểu biết của Diệp Lâm, trên thế giới này tổng cộng chỉ còn lại mười vị phong thánh, trong đó chỉ có hai vị thành công vượt qua được lôi kiếp, tám vị còn lại đều đang bế quan.

Hai người phong thánh thực sự kia, có một người đến từ Hoa Hạ, đệ tử của ông ta chính là người sáng lập ra Quốc Phái.

Người phong thánh còn lại là người thuộc một bộ tộc cổ đại nào đó ở phương Tây, nghe nói ông ta chính là nhà đầu tư của một gia đình kinh doanh khoáng sản cực kỳ giàu có nào đó.

Mà hiện tại, Chí Nam Quan Hải, một trong ba vùng đất lớn của Tu La, đã xuất hiện một người phong vương vượt qua được lôi kiếp. Nói cách khác, ở một khía cạnh nào đó, Chí Nam Quan Hải đã có được một nguồn sức mạnh cực kỳ lớn!

Đọc truyện tại T_amli nh24 7 nhé !

Bởi vì…

Sự tồn tại của một người phong vương đủ để phá hủy một thành phố trong tích tắc.

Dù đi đến đâu, là mảnh đất tro tàn hay là thế giới phồn hoa, tất cả đều nằm trong suy nghĩ của họ.

Phải biết rằng trong một lĩnh vực của người phong vương, những quy tắc trong đó bao trùm hết tất cả quy tắc của thiên địa, không có quy tắc nào trong giới thế tục này có thể ảnh hưởng đến nó.

Nghĩ đến đây, Diệp Lâm khẽ cau mày: “Ý gì chứ?”

“Vị đó là đang thông báo với tôi? Để tôi thông báo cho Quốc Phái, nếu như sau này có ai dám đối đầu với Chí Nam Quan Hải là đang tự tìm đường chết, đúng không?”

Phong Thanh Dương lắc đầu: “Không, không, không, võ thánh hiểu lầm rồi. Có lẽ ông cũng hiểu rõ danh hiệu Chí Nam Quan Hải ở vùng đất Tu La không phải là những gì mà ông ấy muốn. Theo lý mà nói Chí Nam Quan Hải không hề tàn nhẫn, chưa từng chống đối Hoa Hạ, cũng không hề sát hại bất kỳ người thường nào, chẳng qua vì một số chuyện nào đó nên mới bị hiểu nhầm mà thôi”.

Nghe Phong Thanh Dương giải thích, sắc mặt Diệp Lâm vẫn không dịu đi chút nào.

“Dù sao thì cũng sai rồi”, Diệp Lâm dứt khoát nói.

“Đúng, sai rồi”.

“Dù thế nào đi nữa thì vị tôn thái tử nhà họ Lý cũng là thiếu chủ của Chí Nam Quan Hải chúng tôi, một phần tư dòng máu của cậu ấy cũng thuộc về vị Lưu Mỗ đó”.

“Hừ!”

Diệp Lâm lạnh lùng nói: “Không cần, ở Hoa Hạ này, có Diệp Lâm tôi ở đây, có ai dám động đến một cọng tóc của nó chứ!”

“Vậy sao?”

Phong Thanh Dương chất vấn: “Ông có chắc không? Vậy thì tôi rất ngạc nhiên, ở hậu đài của sự kiện quyên góp tại trường đại học Thủ Đô chiều nay, sao lại xuất hiện một võ nô của nhà họ Hạ muốn cướp đồ của thiếu chủ?”

“Nếu như đây chính là không ai dám động đến thiếu chủ như lời ông nói, vậy thì tôi hơi nghi ngờ đấy”.

Nghe vậy!

Diệp Lâm khẽ híp mắt lại.

Nhà họ Hạ!

Mặc Bạch đứng sau lưng cũng nhíu mày lo lắng.

Cuối cùng thì dự đoán của bọn họ cũng đến rồi sao?

Phong Thanh Dương nói tiếp: “Hai vị không cần xem Lưu Mỗ là kẻ thù, ngược lại, ông ấy phải cảm ơn hai vị. Nếu không phải nhờ hai vị thì mối thù của cô chủ nhà chúng tôi, có lẽ…sẽ không bao giờ báo được”.

“Ông ấy còn nhờ tôi chuyển lời rằng, cái chết của cô chủ vào hai mươi lăm năm trước, ông ấy cũng có một phần trách nhiệm. Ông ấy không trách nhà họ Lý hay bất kỳ ai cả. Bây giờ chỉ còn lại người thân duy nhất chính là thiếu chủ. Ông ấy chỉ muốn làm một vài chuyện giúp thiếu chủ mà thôi, không muốn để những chuyện sai lầm trước đây lặp lại một lần nữa”.

Nghe vậy, Diệp Lâm quay đầu nhìn Mặc Bạch.

Dù bọn họ có không tình nguyện đến đâu đi chăng nữa, nhưng không thể không thừa nhận nếu như Vu Kiệt có thêm sự ủng hộ của vị kia thì sẽ còn tiến xa hơn nữa trên con đường võ đạo, suy cho cùng thì người đó mới là người phong vương thực sự, cộng thêm tầm ảnh hưởng về thế lực của Chí Nam Quan Hải ở nước ngoài, nếu như thân phận này được công bố thì trên thế giới này, còn có ai…

“Không được!”

Đúng lúc này, Diệp Lâm đột nhiên lên tiếng.

Ông ta trừng mắt nhìn Phong Thanh Dương: “Vị đó muốn chúng tôi đích thân công bố thân phận của đứa trẻ này với thế giới phải không!”

“Đúng!”

Phong Thanh Dương có chút kinh ngạc, cũng không hề phủ nhận, cười nói: “Đây là chuyện thứ hai ông ấy muốn nhờ hai vị giúp đỡ!”

“Không đời nào!”

Diệp Lâm trực tiếp đưa ra câu trả lời!

“Lẽ nào bài học kinh nghiệm của con gái ông ta còn chưa đủ sao?”

“Một người chết rồi còn muốn chết thêm một người nữa sao?”

Website T_amlinh_247 cập nhật nhanh nhất
Đọc truyện tại T_amli nh24 7 nhé !
Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.