Đệ nhất Lang Vương – Vu Kiệt (Truyện full tác giả: Thái Tú) – Chương 728

Cùng lúc này, tại buổi gây quỹ ở đại học Thủ Đô, ánh mắt mọi người đều đồng loạt dừng trên người Trần Song Hỷ.

Giám đốc Trần… lên tiếng nữa rồi!

Lại tranh giành cùng người tên Vu Kiệt này hả?

Trong đầu mọi người đều bất giác hiện lên quá trình bán đầu giá Hạch đào Cửu Long lúc nãy, thật quá kịch liệt.

Hạch đào Cửu Long còn có thể miễn cưỡng bỏ qua, dù sao nó cũng là hạt hạch đào trước kia dùng làm cống phẩm cho hoàng thất, ngày nay rất hiếm gặp, đấu giá với giá đó có lẽ cũng có một phần tình cảm.

Nhưng viên đá trước mặt này lại được Vu Kiệt ra giá 100 triệu tệ, bây giờ Trần Song Hỷ lại tiếp tục ra giá, e là quá sức tượng tượng!

Đây rốt cuộc là loại đá gì?

Website T_amlinh_247 cập nhật nhanh nhất

Nó dựa vào đâu mà đáng nhiều tiền như vậy?

Tất cả người có mặt đều không hiểu, bọn họ thậm chí còn nghi ngờ những thứ mình nhìn thấy, nghe thấy đều là ảo giác, lẽ nào đây là viên đá lấp trời đã sinh ra Tề Thiên Đại Thánh trong kiệt tác kinh điển nào đó?

Nhìn có vẻ không giống lắm!

Lúc này, từng đôi mắt tràn đầy mong đợi hết nhìn Vu Kiệt lại nhìn Trần Song Hỷ.

Người dẫn chương trình cũng nín thở, nếu không phải sợ ảnh hưởng tới buổi đấu giá e rằng anh ta đã điên cuồng nhảy múa ở đây rồi, Trần Song Hỷ đứng lên, có nghĩa là gì?

Có nghĩa là lần gọi giá tiếp theo có thể sẽ vượt qua 200 triệu tệ!

200 triệu đó nha!

Đó sẽ là giây phút đỉnh cao nhất trong cuộc đời anh ta.

Bầu không khí mơ hồ chứa đựng mùi thuốc súng.

Ngược lại gương mặt Vu Kiệt cực kì bình tĩnh, anh ngồi xuống, ngẩng đầu tùy tiện nhìn Trần Song Hỷ: “Sao thế, giám đốc Trần muốn gọi giá hả? Nếu đúng vậy thì anh cứ việc ra đi, tôi theo anh tới cùng!”

Giọng điều Vu Kiệt vô cùng kiên quyết.

Trần Song Hỷ cười lớn, dường như đã nghĩ ra biện pháp đối phó, nói: “Đương nhiên, tôi đương nhiên sẽ ra giá, xin lỗi, chủ tịch của chúng tôi cũng nhìn trúng viên đá này”.

“Có điều trước khi ra giá tôi có một nghi ngờ muốn hỏi”.

Nói đến đây, ánh mắt Trần Song Hỷ trở nên âm u.

Tất cả đều ngơ ngác: “Nghi ngờ? Nghi ngờ gì vậy?”

Vu Kiệt nhàn nhạt nói: “Hỏi đi”.

Cùng lúc Vu Kiệt mở miệng thì mỗi người đều vểnh tai lên.

Tiếp đó, Trần Song Hỷ bước lên bục dẫn chương trình, lấy micro từ tay người dẫn chương trình: “Ngay tại đây, đầu tiên tôi thừa nhận sai lầm của bản thân, lúc đấu giá vật phẩm Hạch đào Cửu Long, tôi và anh Vu đây ra giá ác liệt quả thật là do tôi đã đặt chút ân oán cá nhân vào đó, dẫn tới giá cả tăng cao, làm hủy hoại nghiêm trọng ý nghĩa tồn tại của quỹ quyên góp, về điểm này tôi phải xin lỗi trường học, xin lỗi tất cả sinh viên ở đây”.

Kéo dài thời gian?

Trần Song Hỷ giỏi nhất việc này.

Mà lời anh ta vừa thốt ra nhất thời khiến hội trường nháo nhào một trận.

“Ân oán cá nhân? Này, tôi không nghe nhầm chứ! Tên Vu Kiệt này lẽ nào quen biến Trần Song Hỷ?”

“Còn phải nghĩ? Chẳng phải nói bạch toẹt rồi sao? Tôi đã nói mà, một Hạch đào Cửu Long sao có thể có hét giá cao như vậy được, cho dù cả hai đều có tiền thì cũng không tới mức đó, hàng chục triệu tệ, ai lại để tiền bay loạn như vậy? Cảm giác là ân oán cá nhân của hai người đàn ông!”

“Haiz, ân oán cá nhân đó là gì vậy?”

“…”, ánh mắt mọi người đều sáng lên như đang xem kịch.

Mục Tiểu Vũ ngồi bên cạnh Vu Kiệt vẻ mặt hơi thay đổi: “Thằng cha này lại làm cái quỷ gì vậy?”

“Không biết”, Dương Cẩm Tú lắc đầu, nhưng trong ánh mắt đầy sự chán ghét.

Chưa đợi mọi người hiểu rõ ngọn nguồn thì Trần Song Hỷ lại nói: “Chắc mọi người không biết nhỉ! Thực ra trên phương diện nào đó thì tôi và anh Vu đây cũng xem như tình địch”.

“Cô gái ngồi bên cạnh anh ta hôm nay tên là Dương Cẩm Tú, là nữ thần tôi đã từng theo đuổi ở đại học Thủ Đô, chỉ vì lúc đó tôi nghèo nên cô Cẩm Tú đây không chấp nhận tôi”.

“Nhưng điều khiến tôi không ngờ là nữ thần Cẩm Tú của tôi sau khi từ chối tôi, ngày này mấy năm sau lại tìm một kẻ còn không bằng người học đại học như tôi, cũng chính là anh Vu Kiệt đây”.

Soạt!

Đọc truyện tại T_amli nh24 7 nhé !

Nháy mắt, tất cả ảnh mắt đều tâp trung lên hai người Vu Kiệt và Dương Cẩm Tú.

Dương Cẩm Tú cau mày: “Trần Song Hỷ, anh có ý gì! Ngay từ đầu tôi đã nói rõ lý do từ chối anh rồi, cái gì mà vì anh nghèo tôi mới không chấp nhận anh, mong anh đừng đánh lừa dư luận được không vậy?”

Cầm dao đâm cô cũng được nhưng muốn hắt nước bẩn lên người Vu Kiệt thì Dương Cẩm Tú là người đầu tiên phản đối.

Tính tình cô không phải quá tốt.

Lập tức đứng lên phản bác.

Mà lúc này, lời cô vừa nói ra, tiếng bàn luận trong hội trường lại có thêm một mùi vị khác.

“Ôi ôi, thật sự cãi nhau rồi, thật là, sao lại cãi nhau chứ?”

“Giải thích là che đậy, che đậy là sự thật, sự thật chính là chân tướng, xem ra là giám đốc Trần của chúng ta đa tình rồi, haiz, cô gái này cũng xinh đẹp đấy, nhưng mắt bị mù hay sao mà không nhìn trúng giám đốc Trần”.

“Ai mà biết! Đoán chừng kịch vui còn ở phía sau!”

“…”

Trần Song Hỷ cười cười, hệt như câu trả lời này của Dương Cẩm Tú chính là ý muốn của anh ta.

Anh ta ho mấy tiếng: “Tôi còn chưa nói xong mà! Đừng vội nóng giận với tôi thế chứ, nữ thần của tôi, tôi biết em nóng lòng bảo vệ người yêu nhưng tôi thấy tên này không đáng để em bảo vệ như vậy”.

“Em là thiên kim tiểu thư của gia đình quyền quý, lúc học đại học ngày nào cũng có tài xế lái xe sang đưa rước, sống trong khách sạn cao cấp, ăn ở nhà hàng cấp quốc gia, trong mắt tôi em là ngôi sao trên trời”.

“Nhưng tôi thật không hiểu tại sao em lại tìm một thằng đàn ông ăn cơm dẻo như vậy? Em nhìn bộ dạng anh ta đi, chỉ biết ngạo mạn ra giá, phung phí tiền nhà họ Dương của em, không có chút trưởng thành mà người đàn ông nên có”.

“Nói khó nghe thì sở dĩ anh ta dám ra giá đó chẳng phải vì dựa hơi em sao? Đàn ông ăn cơm dẻo như anh ta không xứng với em”.

Ồ!

Khoảnh khắc đó, mọi người đều hít sâu một hơi.

“Cái gì? Ăn cơm dẻo? Thằng cha Vu Kiệt này vậy mà lại ăn cơm dẻo? Tôi không nghe nhầm chứ!”

“Chẳng trách! Hóa ra là một tên bám váy đàn bà, tôi còn tưởng là nhân vật tài giỏi nào đấy”.

“Tôi đã nói tôi chưa từng gặp qua người này ở Thủ Đô, thuận miệng ra giá mấy chục triệu không phải công ty có tiếng thì cũng là phú nhị đại giàu có nhất các vùng, thằng này chắc chắn bám váy rồi, xì”.

“…”

Trong mấy phút, dư luận đổ dồn về một phía, như tiếng sét giữa trời quang đánh vào Dương Cẩm Tú.

Cô giận đùng đùng: “Anh…anh mới bám váy đàn bà ấy, Trần Song Hỷ, anh nói nhăng nói cuội!”

Mục Tiểu Vũ cũng siết chặt nắm đấm: “Chẳng trách ban đầu chị dâu tôi không nhìn trúng anh, hóa ra anh là loại tiểu nhân, sao thế, không ăn được nho liền nói nho chua hả, còn là nhân tài của đại học Thủ Đô, hừ!”

“Tôi nói cho anh biết, anh họ tôi không phải loại bám váy gì đó, anh ấy là…”

“Tiểu Vũ!”

Mục Tiểu Vũ còn chưa nói xong thì đã bị Vu Kiệt cắt ngang!

“Anh, anh…”

“Không sao!”

Vu Kiệt vắt chéo hai chân, bình tĩnh như không: “Anh lại muốn nghe thử miệng anh ta có thể phun ra được thứ gì!”

“Trần Song Hỷ, anh còn chưa nói nghi ngờ của anh là gì!”

Trần Song Hỷ lạnh lùng trợn mắt: “Nghi ngờ của tôi rất đơn giản, tôi vốn không tin anh có thể lấy ra được 100 triệu tệ, một kẻ bám váy, không có thực lực, không có bản lĩnh, chỉ dựa vào phụ nữa. Tôi không tin gia đình Cẩm Tú sẽ đưa cho anh 100 triệu tệ”.

“Bây giờ, tôi có quyền nghi ngờ anh đang cố ý làm rối loạn trật tự buổi quyên góp!”

“MC Vương, tôi mong anh đuổi tên ăn bám này đi, nếu không thì tôi sẽ kiến nghị cho tập đoàn hủy đợt tài trợ này!”

“Cái gì?”

Lời vừa nói ra.

Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!

Hãy quay lại ủng hộ Website để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !

Website T_amlinh_247 cập nhật nhanh nhất
Đọc truyện tại T_amli nh24 7 nhé !
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.