Cục cưng có chiêu – Thẩm Hạ Lan – Diệp Ân Tuấn (full) – Truyện tác giả: Vi Lan Tử Mặc – Chương 872

Thẩm Hạ Lan và Thẩm Niệm Niệm xem như đối đầu rồi.

Vốn dĩ cô nể mặt của mẹ Thẩm không muốn tính toán nhiều với cô ta, ai biết Thẩm Niệm Niệm vậy mà không sợ chết mà chọc cô. Thẩm Hạ Lan cảm thấy cô ta nếu như thật sự khiêu khích nữa, cô sẽ trực tiếp ném cô ta ra ngoài.

Nhưng dưới ánh mắt của Thẩm Hạ Lan, Thẩm Niệm Niệm đã trở nên hèn nhát.

“Hừ, không nghe thì không nghe, hung dữ như vậy làm cái gì, cũng không biết Diệp Ân Tuấn nhìn trúng điểm gì ở cô.”

Thẩm Niệm Niệm trở về phòng, có điều đóng cửa phòng một cách rất mạnh.

Thẩm Hạ Lan trong lòng tắc nghẹn một cục tức, buồn bực muốn đòi mạng.

Diệp Minh Triết thò đầu ra nhìn, hỏi: “Mẹ, nếu không con ném dì ta ra ngoài?”

“Không cần, con chơi của con đi, mẹ ra ngoài đi lại một vòng.”

Thẩm Hạ Lan nhấc chân đi ra khỏi nhà tổ của nhà họ Diệp.

Gió bên ngoài thổi vào gò má của cô, khiến cô ít nhiều có hơi tiêu tán cảm xúc.

Thiết kế vừa rồi bị cắt ngang rồi, bây giờ muốn nối lại đã rất không dễ rồi, Thẩm Hạ Lan dứt khoát không nghĩ nữa, ngược lại muốn đi thăm Lam Tử Thất bọn họ.

Tuy Lam Tử Thất nói không muốn nhìn thấy cô, nhưng cô không yên tâm, huống chi bây giờ sự việc có chút manh mối, cô cảm thấy quan hệ với Lam Tử Thất vẫn có thể hàn gắn.

Nghĩ đến đây, Thẩm Hạ Lan tự mình lái xe đến khu đèn đỏ.

Khi Tống Đình nhìn thấy cô đến thì khựng lại, sau đó thấp giọng nói: “Bà chủ, bọn họ không ở đây rồi, tôi về thu dọn đồ.”

“Đi đâu rồi?”

“Ở trong bệnh viện. Bác sĩ đó phẫu thuật rất thành công, có điều mấy ngày này là thời kỳ mấu chốt, cô ấy kiến nghị chúng tôi ở lại bệnh viện.”

Nghe thấy Tống Đình nói như vậy, Thẩm Hạ Lan lúc này mới thở phào.

“Về phí phẫu thuật của Lam Dũng…”

“Tôi đã đóng rồi, bà chủ cô yên tâm đi. Cô đây là đến thăm Lam Tử Thất và Lam Dũng sao?”

“Ừm. Có điều bây giờ tôi không đi nữa, ở bệnh viện, Tử Thất cảm xúc kích động dễ gây ra sự chú ý của người khác, đến lúc đó mang đến nguy hiểm cho bọn họ thì không tốt. Giúp tôi chăm sóc bọn họ.”

Thẩm Hạ Lan thật ra thật sự rất muốn đi thăm bọn họ, nhưng lại kìm lại.

“Được.”

Tống Đình gật đầu.

Thẩm Hạ Lan xoay người trở về.

Cô từ chuyện nhà họ Lam xảy ra chuyện nghĩ đến hình vẽ đóa hoa anh túc, lại nghĩ đến Diệp Phong và chú hai, cứ cảm thấy trong này có chỗ nào nghĩ không thông.

Diệp Phong nếu như thật sự là người khởi xướng của hoa anh túc, vậy thì sao lại thừa nhận nhanh như vậy chứ? Hơn nữa anh ta không lâu trước gọi cô là chị dâu, điểm này thật sự khiến cô rất kinh ngạc.

Diệp Ân Tuấn bây giờ còn chưa trở về, cô cũng không biết mình có nên tới xem không.

Thẩm Hạ Lan có hơi phiền não lái xe trên con đường lớn.

Đột nhiên cô nhìn thấy ba Thẩm cầm mấy bức tranh chữ đến tiệm cầm đồ.

Trái tim của Thẩm Hạ Lan hơi khựng lại.

Tranh chữ của ba Thẩm chắc đáng tiền, đã từng có người bỏ ra một số lớn tiền để mua nhưng ông ta đều chưa từng bán, nếu như cầm đến tiệm cầm đồ, lẽ nào kinh tế của nhà họ Thẩm xảy ra vấn đề gì rồi?

Thẩm Hạ Lan nhanh chóng đi theo.

Ba Thẩm mang tranh chữ đến tiệm cầm đồ, rõ ràng có hơi cưỡng ép và không nỡ.

Thẩm Hạ Lan có thể nhìn ra được, ông ta thật sự rất không nỡ, đáy mắt đó vụt qua một tia ánh nước, bóp trái tim của Thẩm Hạ Lan đến nhói đau.

“Ông Thẩm, ông đây là…”

Ông chủ của tiệm cầm đồ nhìn thấy ba Thẩm, vội vàng ra đón.

Ba Thẩm có hơi lúng túng nói: “Tôi muốn ở chỗ ông cầm hai bức tranh chữ này, ông ra giá đi.”

Vừa dứt lời, đối phương có hơi sững ra, sau đó không dám tin mà hỏi: “Ông Thẩm, ông thật sự muốn cầm bức tranh chữ của mình sao? Ông có biết, ở chỗ này của tôi bình thường đều có kỳ hạn, trong kỳ hạn ông nếu như không trả được, bức tranh chữ này thuộc về tôi.”

Ba Thẩm nặng nề gật đầu.

“Tôi biết. Vẫn làm phiền ông ra giá đi.”

Ông chủ của tiệm cầm đồ có hơi dè dặt.

“Tôi phải mời mấy sư phụ đến định giá, không để ông chịu thiệt.”

Ba Thẩm gật đầu.

Thẩm Hạ Lan nhìn thấy ông chủ của tiệm cầm đồ đi vào trong, cô từ cửa sau đi vào.

“Ông chủ, thương lượng một chuyện.”

Ông chủ của tiệm cầm đồ khi nhìn thấy Thẩm Hạ Lan thì sững ra.

“Bà Diệp, cô đây là cùng ông Thẩm…”

“Ba tôi khả năng gặp phải khó khăn rồi, ngại không mở miệng với chúng tôi. Như này đi, bức tranh ba tôi cầm, lát sau bán lại cho tôi, bao nhiêu tiền tôi trả. Hiểu ý này chứ?”

Thẩm Hạ Lan vừa nói như vậy thì ông chủ hiểu rồi.

“Được, tôi muốn kiếm một khoản đó, có điều bà Diệp cô nếu đã mở miệng rồi, tôi tự nhiên là phải nể mặt của cô.”

“Ông có thể lấy 10% hoa hồng, không sao, con người này của ba tôi coi trọng thể diện, ông đừng nói với ông ấy là tôi mua là được.”

Thẩm Hạ Lan nói đến đây thì ông chủ đã hiểu tất cả.

“Được, cảm ơn bà Diệp.”

Ông chủ đi ra tìm người đến giám định, Thẩm Hạ Lan từ bên trong nhìn ba Thẩm lưu luyến mở bức tranh chữ ra, sờ hết lần này đến lần khác.

Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì cần tiền chứ? Vậy mà có thể khiến ba Thẩm chịu từ bỏ đồ mình thích như vậy?

Thẩm Hạ Lan không biết, nhưng cô cũng hiểu, cho dù cô hỏi, ba Thẩm cũng không nhất định sẽ nói.

Ông chủ dẫn sư phụ giám định đến trước mặt, cùng ba Thẩm nghiên cứu thảo luận, không lâu sau thì định giá, hai bức tranh chữ 21 tỷ.

Ông chủ viết giấy cho ba Thẩm, hơn nữa trả tiền, ba Thẩm cầm giấy tờ và tiền, lại có hơi không kìm được mà liếc nhìn bức tranh chữ, lúc này mới nhấc chân rời đi.

Thẩm Hạ Lan nhìn thấy khóe mắt ngấn lệ của ông ta, trong lòng khó chịu không thôi.

Ông chủ đưa giấy tờ cho Thẩm Hạ Lan.

“Bà Diệp, ông Thẩm là cầm đứt.”

“Cái gì?”

Tiệm cầm đồ có cầm tạm thời và cầm đứt. Cầm tạm thời là có kỳ hạn, chỉ cần ở trong thời hạn kỳ hạn trả tiền chuộc lại, đồ sẽ lấy về. Cầm đứt là bán hẳn rồi.

Thẩm Hạ Lan luôn cho rằng ba Thẩm thích bức tranh chữ của mình như vậy, tuyệt đối sẽ không cầm đứt, không ngờ ông ta vậy mà cầm đứt rồi, hơn nữa với giá 21 tỷ. Bức tranh chữ này nếu như để thêm vài năm, đoán chắc 30 tỷ cũng có khả năng.

“Trả cho 33 tỷ, đưa 9 tỷ này cho ba tôi, 3 tỷ còn lại xem như là hoa hồng của ông.”

Thẩm Hạ Lan trực tiếp lấy ra thẻ đen quét thẻ.

Ông chủ bên này lập tức nhận được.

“Được, bà Diệp, cô đợi chút.”

Ông chủ đích thân cầm tiền đuổi theo ba Thẩm.

Thẩm Hạ Lan nhìn ba Thẩm bị ông chủ đuổi kịp, cầm chi phiếu 9 tỷ còn lại, nhất thời biểu cảm trên mặt trở nên phức tạp.

Trước kia ông ta tuyệt đối sẽ không vì tiền tài mà đánh mất thứ mình thích, bây giờ vậy mà cầm bức tranh chữ của mình đi cầm đồ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi.

Trong lòng Thẩm Hạ Lan rất khẩn trương, cẩn thận cất bức tranh chữ đi, sau đó đi theo ba Thẩm.

Chỉ thấy ba Thẩm cầm tiền không có về nhà, mà đến cửa hàng đàn chọn đàn violin.

Thẩm Hạ Lan không biết ai biết chơi đàn violin, cô nghi hoặc tiếp tục quan sát, cuối cùng phát hiện ba Thẩm tốn 24 tỷ mua một cây đàn violin, cẩn thận mang về nhà.”

Mẹ Thẩm sẽ không biết chơi violin, ba Thẩm càng không biết, mà cô chỉ từng học piano và đàn tranh, hiện nay cây đàn violin này là mua cho ai?

Trong đầu của Thẩm Hạ Lan xuất hiện gương mặt của Thẩm Niệm Niệm.

Một người thô tục như vậy lại biết chơi violin sao?

Đáp án này không có ai có thể nói cho Thẩm Hạ Lan.

Thẩm Hạ Lan thấy trong nhà không có chuyện gì, lúc này mới lái xe về nhà tổ của nhà họ Diệp.

Khi trở về, Diệp Ân Tuấn đã về đến rồi, đang sai người ném Thẩm Niệm Niệm ra ngoài.

“Thẩm Hạ Lan, cô về đúng lúc. Các người có ý gì? Tôi phải gọi điện cho mẹ tôi!”

Thẩm Niệm Niệm nói rồi thì thật sự rút điện thoại ra, nhưng không có vội gọi ngay. Cô ta nhìn Thẩm Hạ Lan, đang đợi phản ứng của Thẩm Hạ Lan.

Diệp Ân Tuấn thấy Thẩm Hạ Lan đã về, vội đi tới, quan tâm hỏi: “Em đi đâu? Minh Triết nói em một mình ra ngoài, trong nhà lại nhiều thêm một người như vậy, cô ta là ai?”

“Anh không biết cô ta là ai, lại đã đuổi cô ta ra ngoài?”

Thẩm Hạ Lan cảm thấy Diệp Ân Tuấn cũng đủ lạnh lùng.

“Đây là nhà của chúng ta, cô ta ở trong nhà của chúng ta khua tay múa chân, anh đuổi cô ta tính là nhẹ đó.”

Diệp Ân Tuấn một chút cũng không cho Thẩm Niệm Niệm mặt mũi, chọc Thẩm Niệm Niệm tức đến mức khóe miệng giật giật, lại không dám đối đãi với Diệp Ân Tuấn giống như đối đãi với Thẩm Hạ Lan, dù sao Diệp Ân Tuấn là lão đại của Hải Thành.

Sự bực bội cả buổi chiều của Thẩm Hạ Lan lập tức vơi đi nhiều.

“Không sao, là em để cô ta ở lại.”

“Em?”

“Cô ta là Thẩm Niệm Niệm con gái ruột của ba mẹ em. Ba mẹ em muốn sửa nhà, để cô ta ở chỗ chúng ta vài ngày.”

Ba mẹ mà Thẩm Hạ Lan nói, Diệp Ân Tuấn lập tức biết là ai rồi.

“Ba mẹ về rồi sao?”

“Ừm, về hồi chiều, đi được một lúc rồi.”

Thẩm Hạ Lan đưa chìa khóa xe cho Diệp Ân Tuấn, ngoảnh đầu nhìn Thẩm Niệm Niệm tức tối dám tức mà không nói trước Diệp Ân Tuấn, đột nhiên nghĩ đến cây đàn violin kia.

“Cô biết chơi violin?”

Thẩm Niệm Niệm hơi sững ra, có hơi cau có nói: “Tôi không biết chơi còn không thể học sao? Tôi đã bảo ba báo danh vào lớp học violin cho tôi rồi, nghe nói ba mời thầy giáo tốt nhất Hải Thành dạy tôi, tên là Tào gì đó…”

Thẩm Hạ Lan vừa nghe, lông mày nhíu càng chặt.

“Tào Tư.”

“Đúng đúng đúng, chính là Tào Tư này, nghe nói rất nhiều người muốn theo anh ta học đàn, có điều đều không có cơ hội, ba có bản lĩnh sắp xếp cho tôi.”

Thẩm Niệm Niệm cực kỳ kiêu ngạo nói, nhưng Thẩm Hạ Lan lại có hơi tức giận.

“Cô tốt nhất học cho tốt đàn violin, nếu không…”

“Làm gì? Cô lại hù dọa tôi? Cẩn thận tôi nói với ba. Đừng nghĩ ba chiều cô thì cô có thể bắt nạt tôi, cô…”

“Còn nói chuyện không biết lớn nhỏ với vợ tôi như vậy nữa, cô có tin tôi ném cô vào chuồng chó làm bạn với chó không.”

Diệp Ân Tuấn lạnh lùng mở miệng, bỗng thành công khiến Thẩm Niệm Niệm im miệng.

Trong lòng Thẩm Hạ Lan rất khó chịu, nói với Diệp Ân Tuấn: “Bữa tối em không ăn, lên lầu nghỉ ngơi.”

“Không bằng chúng ta ra ngoài ăn đi.”

Diệp Ân Tuấn biết trong lòng Thẩm Hạ Lan bực bội, bởi vì ba mẹ Thẩm cô không thể từ chối, thật là khiến người ta thấy khó chịu.

Thẩm Hạ Lan lại lắc đầu nói: “Có hơi mệt, không muốn ra ngoài, anh dẫn Minh Triết ra ngoài đi.”

“Bỏ đi, em lên lầu nghỉ ngơi đ, cơm có anh bê lên cho em. Anh đến phòng sách xử lý chút việc.”

Diệp Ân Tuấn thấy Thẩm Hạ Lan không có hứng thú, cũng không ra ngoài nữa.

Hai người nói lời này, căn bản lãng quên Thẩm Niệm Niệm.

Thẩm Niệm Niệm rất muốn nhắc đến sự tồn tại của mình, nhưng cô ta vừa muốn mở miệng, ánh mắt lạnh lùng của Diệp Ân Tuấn bắn tới, giống như dao sắc, dọa cô ta lần nữa ngậm miệng lại.

“Ở đây có thể, không được làm phiền vợ tôi nghỉ ngơi, càng không được phép chọc vợ tôi tức giận, nếu không tôi mặc kệ cô là con gái của ai, tôi vẫn sẽ đánh cô.”

Diệp Ân Tuấn nói xong, khoác vai Thẩm Hạ Lan đi lên lầu hai, không hề nhìn thấy đôi mắt âm lãnh của Thẩm Niệm Niệm nhìn chằm chằm vào Thẩm Hạ Lan, hận không thể dùng ánh mắt lăng trì cô.

Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.