Con rể quyền quý – Trương Thác – Lâm Ngữ Lam (Truyện full) – Chương 421

Chương 421:

Lúc Trương Thác vội vã đến bệnh viện, cha của Thu Vũ đã vào phòng cấp cứu, Thu Vũ đang ngồi một mình trên ghế bên ngoài phòng cấp cứu, ôm hai chân và vùi đầu vào tay mình, vài ánh đèn lờ mờ chiếu lên hành lang, kéo theo bóng lưng của Thu Vũ, cô đơn lạ thường.

Copy từ web τaмlinh247.com

Trương Thác nhìn đèn đỏ sáng lên trong phòng cấp cứu, chậm rãi đi tới trước mặt Thu Vũ, nhẹ đặt tay lên vai cô: “Nhóc con…”

Thu Vũ nghe thấy giọng nói của Trương Thác, chậm rãi ngắng đầu lên, hai mắt sưng đỏ, phát ra âm thanh nức nở: “Trương … Trương ca.”

Trương Thác nhìn bộ dạng của Thu Vũ, nhát thời không biết phải an ủi như thế nào, vì sao cha Thu Vũ lại uống thuốc trừ sâu? Trương Thác cũng có thể nghĩ ra. Chuyện trong nhà Thu Vũ, đặt lên người bất cứ ai, cũng không phải dễ dàng chấp nhận như vậy.

Cha của Thu Vũ đã từng chơi cò bạc trong những năm đầu, vợ ông đã bỏ trốn, những người thân còn lại, ngoại trừ con gái của mình, là những anh chị em đó, nhưng bây giờ, anh em cùng mẹ sinh ra với ông ấy, lại liên hợp một nhà cùng nhau lừa tiên của ông ây, chuyện như thế, đều khiến bắt cứ ai đều cảm thấy tuyệt vọng.

Trương Thác thở dài, hồi lâu sau mới mở miệng, chỉ có thể nói một câu: “Chú sẽ không sao đâu.”

Vừa nói xong câu này, Trương Thác liên cảm thấy một thứ mềm mại nhào vào trong lòng, Thu Vũ vừa mới điều chỉnh lại nỗi buồn của mình, bởi vì Trương Thác xuất hiện, lại bộc phát ra.

Tiếng khóc của cô ấy vang lại hành lang, nước mắt thấm ướt trước ngực Trương Thác.

“Khóc đi, khóc ra sẽ dễ chịu hơn nhiều” Trương Thác vươn tay, vỗ sau lưng Thu Vũ.

Trương Thác đến nơi, có thể là bến cảng cuối cùng của Thu Vũ, cô ấy co lại trong lòng Trương Thác, không ngừng nức nở Cửa phòng cấp cứu mở ra, hội trưởng Mã mặc bộ đồ phẫu thuật từ trong đi ra, nhìn thấy Trương Thác.

“Anh Trương, cậu cũng ở đây sao?”

Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !

“Tình hình như thế nào rồi?” Trương Thác chỉ vào phòng cấp cứu, hỏi.

Trên mặt Mã hội trưởng hiện lên chút vắng vẻ: “Tính mạng của bệnh nhân đã không nguy kịch, chỉ là…”

“Chỉ là làm sao?” Biểu cảm của Mã hội trưởng, khiến Trương Thác có chút dự cảm không lành.

“Chỉ là vi trùng đã ăn mòn dây thần kinh não, bệnh nhân hôn mê, khi nào có thể tỉnh lại, chúng tôi không dám bảo đảm.” Mã hội trưởng bắt lực lắc đầu: “Anh Trương, bệnh nhân là bạn của anh sao?”

“Ừ.” Trương Thác gật đầu: “Một người bậc trên.”

“Ôi.” Mã hội trưởng thở dài: “Anh Trương, anh dẫn con gái của bệnh nhân vào trong thăm đi.”

Thu Vũ lau nước mắt trên mặt, cùng với Trương Thác, đi vào trong phòng phẫu thuật.

Bác sĩ trong phòng phẫu thuật nhìn thấy Trương Thác, đều lên tiếng chào anh Trương.

Trường Thác nhìn thấy cha của Thu Vũ, nằm lặng im trên bàn phẫu thuật, trong bụng có hai ống thông được đưa vào, chắc là vừa mới rửa xong dạ dày.

“Nhóc con, để bác sĩ đưa chú vào phòng bệnh trước.”

Trương Thác vỗ nhẹ vai Thu Vũ.

Bởi vì mối quan hệ của Trương Thác, cha Thu Vũ được đưa đến phòng bệnh nhân đơn.

Copy từ web τaмlinh247.com
Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !
Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.