Con rể quyền quý – Trương Thác – Lâm Ngữ Lam (Truyện full) – Chương 420

Chương 420:

Sau khi trưởng phòng Trần hỏi câu này, tất cả nhân viên trong phòng nhân sự đều tò mò nhìn Trương Thác, đây là một câu hỏi mà họ cũng muốn biết.

Copy từ web τaмlinh247.com

Trương Thác mỉm cười: “Thật ra rất đơn giản, trưởng phòng Trần, nếu bây giờ tôi yêu cầu anh xin việc với mức lương vài tỷ mỗi năm, anh có đi không?”

Trưởng phòng Trần lắc đầu: “Không.”

“Tại sao?” Trương Thác hỏi.

*Tôi tự biết mình không có khả năng này.” Trưởng phòng Trần rất thành thật trả lời.

Trương Thác ngoắc ngoắc ngón tay: “Đúng vậy. Thử nghĩ xem, hồ sơ của một người vô cùng xấu, không có học thức, không có giải thưởng, nhưng lại dám ứng tuyển vào một số vị trí quan trọng. Với những người này anh phải biết hỏi, chứ không phải vì hồ sơ của người ta mà trực tiếp từ chối. Hơn nữa cách hỏi cũng rất đơn giản, tôi dùng một cách, để họ nói về ưu điểm trước, sau đó đến nhược điểm và cuối cùng là cái nhìn của họ về Lâm Thị chúng ta.”

“Có gì khác biệt không?” Trưởng phòng Trần bối rồi hỏi.

“Đương nhiên là có.” Trương Thác gật đầu: “Nền móng của một doanh nghiệp tương đương với một tòa nhà, phòng nhân sự của các anh chính là người xét duyệt vật liệu của tòa nhà đó. Ví dụ như một viên gạch rơi khỏi một bức tường, các anh sẽ lựa chọn một viên gạch phù hợp nhất thay thế vào đó, hay là mua những viên gạch có kích cỡ tương đương và cuối cùng chọn một viên có độ sai lệch ít nhất để thay vào?”

Trưởng phòng Trần trả lời không chút suy nghĩ: “Đương nhiên là tôi sẽ chọn mua viên phù hợp nhát.”

Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !

Trương Thác gật đầu: “Đúng rồi, đối với ba câu hỏi mà tôi nêu ra, một người có năng lực có 90% khả năng là anh ta sẽ đưa ra cái nhìn của mình về Lâm Thị trước, bởi vì anh ta rất biết lập trường của bản thân, anh ta rất rõ ràng về những gì anh ta có thể làm khi đến công ty, và ngay trong ngày đầu tiên đi làm, anh ấy sẽ chủ động thực hiện một số công việc mà không cần sự sắp xếp của cấp trên, thay vì ngồi ngây ngốc trong văn phòng vào ngày đầu tiên đi làm, chờ đợi cấp trên giao cho mình một số công việc mà mình không hiểu.”

Nghe Trương Thác nói như vậy, các nhân viên của Lâm Thị có cảm giác tỉnh ngộ, trong lòng họ tràn đầy ngưỡng mộ Trương Thác.

“Anh Trương, qua lần này chúng tôi thực sự đã học hỏi được rất nhiều.” Trưởng phòng Trần giơ ngón tay cái lên, khen Trương Thác một cách rất chân thành.

Giờ phút này, các nhân viên trong phòng nhân sự đều cảm thấy vô cùng xấu hổ về những suy nghĩ trước đây của họ.

Vốn dĩ nghĩ rằng, ông xã của giám đốc đến đây chỉ để gây.

thêm phiền phức, suy đến cùng thì phương pháp của đối phương cao hơn mình gấp trăm lần. Đồng thời sau sự việc lần này, bọn họ cũng hiểu ra rằng tại sao họ chỉ là một nhân viên, còn anh Trương kia có thể làm ông chủ. Xét về mặt giới hạn trong tư duy, bọn họ rõ ràng là đang bị kìm hãm, khó có thể có phát triển tốt hơn.

Lâm Ngữ Lam đợi thêm 5 phút nữa rồi gọi lại cho Trương Thác, nhưng vẫn không có ai bắt máy cả.

Cùng lúc Lâm Ngữ Lam gọi điện cho Trương Thác, ở bên ngoài Trung tâm Hội nghị và Triển lãm, Trương Thác chặn một chiếc taxi với vẻ mặt lo lắng: “Mau! Đến bệnh viện Nhân dân!”

Năm phút trước, Trương Thác nhận được điện thoại của Thu Vũ, nhóc con này trong điện thoại, khóc đến giày vò tâm can, cha của cô ấy, uống thuốc trừ sâu rồi..

Copy từ web τaмlinh247.com
Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.