Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt) – Chương 1455 : Chương 1455: Ai nói người tôi nhìn trúng chính là Kỷ Hoàng

Biên soạn: Đức Uy – truyenfull.vn

Một bên, Bắc Đẩu mặt đầy đưa đám, “Phong tỷ, đệ còn cảm thấy thật ngon nữa là! Vì mạng nhỏ, hay là tỷ dùng đại một chút đi?”

Diệp Oản Oản vào lúc này khó chịu không thôi, toàn thân tâm phiền ý loạn, nghe vậy tức giận chửi: “Cậu cảm thấy ngon thì cậu đi mà dùng!”

Bắc Đẩu nghẹn cả họng, thấy Diệp Oản Oản tức giận, vội vàng khoát tay để cho quản lí đem người mang hết đi.

Sau khi tất cả đám người đều rời đi, Bắc Đẩu thấy Diệp Oản Oản càng ngày càng khó chịu, gấp đến độ vò đầu bứt tai, “Hic, Phong tỷ, nếu như những người đó tỷ quả thực là coi thường mà nói, hay là… đệ liền hy sinh một lần?”

Diệp Oản Oản: “…”

Diệp Oản Oản thiếu chút nữa bị thằng này làm cho tức hộc máu: “Cút!!!”

“Được rồi!” Bắc Đẩu sợ đến vội vàng khom người quay tròn lăn ra ngoài, “kịch” một cái khép cửa phòng lại.

Ngoài cửa, Bắc Đẩu và Thất Tinh thương lượng đến đau cả đầu.

“Phong tỷ cả đám đều coi thường, vậy phải làm sao bây giờ? Ngay cả tướng mạo điển trai này của tiểu gia Phong tỷ cũng đều ghét bỏ, rốt cuộc tỷ ấy muốn dạng gì?” Bắc Đẩu than thở.

Thất Tinh trầm giọng mở miệng: “Bây giờ còn có nhiều thời gian để cho cậu tiếp tục đi tìm, gom hết tất cả mọi thành viên có tướng mạo không tệ trong liên minh qua đây!”

Bắc Đẩu nói: “Cũng chỉ có thể như vậy, chắc hẳn sẽ có ít nhất một người mà Phong tỷ có thể coi trọng…”

Tiếp đó, Thất Tinh và Bắc Đẩu chia binh làm hai đường, âm thầm lại điều thêm hai nhóm đàn ông tướng mạo cũng không tệ dẫn qua.

Kết quả cuối cùng là, Diệp Oản Oản vẫn như cũ coi khinh nguyên cả đám.

Bắc Đẩu nhức đầu không thôi, “Hay là tùy ý chọn một người có được hay không vậy? Thời gian không nhiều lắm, tiếp tục trễ nải nữa, Phong tỷ thật sẽ phải mất mạng!”

Thất Tinh trầm giọng nói, “Không thể, mới vừa rồi người kia có nói qua, loại Cổ độc này tên là Tình Đầu Ý Hợp, nhất định phải là người đàn ông mà Phong tỷ động tâm, yêu thích, nếu không kết quả đều như nhau.”

Thất khiếu chảy máu mà chết!

“Mẹ nó! Làm sao lại phiền toái như vậy!” Bắc Đẩu bạch bạch bạch chạy đến trước mặt Diệp Oản Oản, “Phong tỷ, tỷ rốt cuộc thích dạng gì vậy! Tỷ nói cho đệ xem!”

Ánh mắt của Diệp Oản Oản càng ngày càng mơ hồ, ngay cả thần trí đều đã có chút ít không thể khống chế nổi, từng hình ảnh trong đầu lướt qua, tất cả đều chỉ có duy nhất một gương mặt của chàng trai nọ…

A, không nghĩ tới người nàng còn chưa tìm được, hết thảy chân tướng cũng còn chưa tra rõ, lại có thể liền sắp bởi vì loại độc hố hàng kiểu này mà chết đi rồi…

Bắc Đẩu cũng không biết nghĩ tới điều gì, sắc mặt nhất thời biến đổi, cả kinh nói: “Con bà nó!! Đệ nói này Phong tỷ, không phải là tỷ coi trọng Kỷ Hoàng sao? Chuyện này… Chuyện này rất khó khăn! Đệ sợ đệ không giải quyết được đâu. Kỷ Hoàng nổi danh là không gần nữ sắc. Tỷ muốn làm thịt anh ta, chuyện này rất khó khăn!”

Bắc Đẩu nghĩ đến thời điểm lần trước tại hộp đêm, Diệp Oản Oản nói qua một câu “Ít nhất cũng phải cỡ Kỷ Hoàng vậy”, vì vậy nhất thời kinh ngạc.

Ngay cả Thất Tinh cũng xạm mặt lại. Nếu như là Kỷ Hoàng, quả thật không mấy có khả năng.

Tại Độc Lập Châu, nữ nhân muốn thân mật cùng với Kỷ Hoàng có vô số người, nhưng vẫn không có mấy người thực sự có can đảm có ý đồ với Kỷ Hoàng.

Diệp Oản Oản dẫm mạnh một cước trên chiếc ghế, cầm lấy ấm trà xanh lạnh lẽo trên bàn xối lên trên mặt mình.

Sau khi hơi hơi thanh tỉnh lại một chút, Diệp Oản Oản đảo mắt qua hai người, hơi nhíu mày, “Ai nói người tôi nhìn trúng chính là Kỷ Hoàng?”

Bắc Đẩu nghe vậy nhất thời vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm, “Quá tốt, quá tốt rồi! Không phải là Kỷ Hoàng là tốt rồi! Không phải là Kỷ Hoàng là tốt rồi! Rốt cuộc là ai, Phong tỷ chỉ cần nói một câu, đệ tuyệt đối giúp tỷ đem người trói tới!”

Một bên, Thất Tinh cũng gật đầu một cái, “Phong tỷ, người tỷ muốn là ai?”

Độc Lập Châu này, người mà Minh chủ Không Sợ Minh mong muốn, còn không có mấy ai dám không đến, coi như là trực tiếp cưỡng đoạt đem về cũng không thành vấn đề.

Diệp Oản Oản thoáng nhấc con ngươi lên, đảo mắt nhìn qua Bắc Đẩu và Thất Tinh, chợt tiện tay ném ấm trà trong tay, lãnh đạm mở miệng nói: “Tu La Chủ.”

Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.