Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt) – Chương 1338 : Chương 1338: Nói cho ả ta biết, ta là ai!

Biên soạn: Đức Uy – truyenfull.vn

Diệp Oản Oản lạnh lùng nhìn về phía thanh niên áo đen: “Ngươi là cái thứ gì, nơi này cũng có phần của ngươi nói chuyện?”

“Ngươi…” Nghe được lời này của Diệp Oản Oản, thần sắc thanh niên áo đen nhất thời biến đổi.

“A… Cái gì mà Võ Đạo Liên Minh Công Hội, thật là không biết phép tắc!” Diệp Oản Oản nhìn chằm chằm vị Kim trưởng lão kia nói: “Võ Đạo Liên Minh Công Hội của ngươi, dầu gì cũng đại diện cho thế lực chấp chính Độc Lập Châu chúng ta, đừng chỉ chăm chăm đối ngoại, việc dạy dỗ phép tắc cho nội bộ cũng nên chú tâm hơn một chút! A miêu a cẩu của Võ Đạo Liên Minh các ngươi, cũng quá thiếu lễ phép!”

Bên ngoài thì độc mồm độc miệng, nhưng trong lòng Diệp Oản Oản lại vô cùng bất đắc dĩ. Nàng cũng không muốn gây hấn với Võ Đạo Liên Minh Công Hội như vậy, có được hay không?

Bắc Đẩu thì coi như xong đi, nhưng có Thất Tinh ở bên người, nhất cử nhất động của mình đều bị Thất Tinh nhìn chăm chú, không muốn độc mồm cũng không được…

Đến lúc đó, Võ Đạo Liên Minh Công Hội muốn trách cứ, vậy hãy đi mà tìm vị Không Sợ Minh Chủ chân chính đi nhé…

“Bạch Phong, ngươi tính là thứ gì? Dám to mồm với Võ Đạo Liên Minh Công Hội chúng ta? Đừng nói là ngươi, coi như là A Tu La năm đó thì như thế nào? Bạch Phong, ta khuyên ngươi thu hồi cái kiểu đối ngoại kia của ngươi, phách lối và không biết sợ ai! Đối với chúng ta mà nói, chỉ là một trò hề không hơn không kém!” Bỗng nhiên, một cô gái tướng mạo khá bốc lửa nhìn về phía Diệp Oản Oản, lạnh giọng quát lên.

“Ta tính là thứ gì?” Diệp Oản Oản cười lạnh một tiếng, nhàn nhạt nói: “Thất Tinh, cậu nói cho ả ta biết, ta là ai?”

“Minh chủ Không Sợ Minh.” Thất Tinh nói.

Thất Tinh nói xong, Diệp Oản Oản gật đầu một cái, chậm rãi đi tới bên người cô gái nọ, đang lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng tỉnh hồn lại, nàng phất tay một cái. Chính là một bạt tai, hung hăng đánh vào trên mặt của nữ nhân kia.

“Bép!!”

Một tiếng bép thanh thúy mang đầy tính nghệ thuật, ra ngoài dự liệu của tất cả mọi người.

Bên trong phòng họp, có không ít trung tầng và cao tầng của Không Sợ Minh, nhìn thấy Minh chủ của bọn họ không nói hai lời, đi lên chính là cho thành viên của Võ Đạo Liên Minh Công Hội một bạt tai, quả thực là sợ hết hồn.

Chỉ bất quá, chuyện này cũng coi như là nằm trong dự liệu. Đừng nói là một bạt tai, coi như Minh chủ bỗng nhiên rút dao ra chém chết nữ nhân kia, dường như cũng đều hợp tình hợp lí. Đây chính là tác phong của Không Sợ Minh Chủ không sai!

“Ngươi… Ngươi!!” Giờ phút này, nữ nhân tướng mạo hấp dẫn kia che lấy má trái của mình, trong mắt hiện ra vẻ hung độc kinh người.

“Ngươi tính là cái thứ gì? Lại đem A Tu La cùng Tu La Chủ năm đó tới dọa ta sợ? Năm đó thời điểm ta đi vây quét A Tu La và Tu La Chủ, ngươi còn không biết đang nghịch bùn ở nơi nào, cút cho ta!” Diệp Oản Oản lạnh giọng quát lên.

Không cho nữ tử có cơ hội mở miệng, Diệp Oản Oản xoay người nhìn về phía Thất Tinh: “Ném ra ngoài!”

Nghe lệnh, Thất Tinh ngược lại cũng rất dứt khoát, một chữ cũng không nói, trong nháy mắt hướng về phía nữ nhân kia lướt người tới, túm lấy cổ áo của ả ta, cưỡng chế đem ả ta ném ra khỏi phòng họp.

Chỉ nghe “Oạch” một tiếng, chính là âm thanh cô gái kia bị ném xuống sàn nhà.

“Bạch Minh chủ, ngươi quá càn rỡ!”

Lúc này, mấy tên thành viên của Võ Đạo Liên Minh Công Hội, lạnh giọng quát lên.

“Càn rỡ?” Diệp Oản Oản lạnh giọng cười một tiếng: “Nơi này là trụ sở chính của Không Sợ Minh! Đừng nói là cái đám ngang ngược tàn ác các ngươi, coi như là gia chủ tứ đại thế gia tới đây, cũng phải nói chuyện cẩn thận cho ta!”

“Nhớ kỹ cho ta, ta bất kể các ngươi ở tại Độc Lập Châu có thể hô phong hoán vũ hay không!! Nhưng ở tại Không Sợ Minh của ta, là rồng, ngươi cuộn lại cho ta, là hổ, nằm im cho ta!”

Nói xong, Diệp Oản Oản không thèm tiếp tục đếm xỉa đến mấy gã thành viên Võ Đạo Liên Minh Công Hội kia, ánh mắt rơi vào trên người Kim trưởng lão, cười nhạt nói: “Kim trưởng lão, ngài hôm nay đến chỗ của ta tìm ta, không biết là có chuyện gì, không ngại thì nói ta nghe chơi một chút!”

Giờ phút này, Kim trưởng lão chậm rãi ngẩng đầu lên, trên mặt mang theo một nụ cười như có như không: “Nghe đồn, Không Sợ Minh Chủ không sợ trời không sợ đất, ngay cả tứ đại thế gia cũng đều không muốn trêu chọc. Xem ra, lời đồn đãi này quả thật là không giả.”

Lúc nhìn rõ khuôn mặt của vị Kim trưởng lão này, chân mày Diệp Oản Oản bỗng hơi nhíu lại.

Trong nháy mắt, đầu như nổ tung hiện ra mấy mẩu ký ức mơ hồ không rõ. Không biết tại sao, nàng thật giống như đã gặp qua người này ở nơi nào…

Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.