Chiến thần ở rể – Dương Thanh – Tần Thanh Tâm (Truyện full tác giả: Tiếu Tiếu) – Chương 1549

Lần này, Dương Thanh cũng không lập tức từ chối, sắc mặt hơi do dự, ánh mắt nhìn về phía Thượng Quan Nhu.

Thấy Dương Thanh nhìn về phía mình, Thượng Quan Nhu nhất thời hơi nghi ngờ. Với hiểu biết của cô ta, mặc dù Dương Thanh có thực thực cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh, nhưng cuối cùng vẫn chưa khôi phục thực lực võ đạo.

Chẳng lẽ Dương Thanh định nể mặt mình, giúp Hoàng tộc họ Thượng Quan một lần?

Nhất thời, nội tâm của Thượng Quan Nhu trở nên vô cùng phức tạp. Dù sao cô ta cũng là người của Hoàng tộc họ Thượng Quan, nên vô cùng mong đợi anh có thể liên thủ với họ, nhưng cô ta lại rất lo lắng cho Dương Thanh.

Copy từ web τaмlinh247.com

Dù sao Lý Trọng cũng là cao thủ Siêu Phàm Tứ Cảnh, thậm chí có thể bên cạnh lão ta còn có cao thủ Siêu Phàm Cảnh. Chín người cùng rời đi với lão ta năm mươi năm trước kia, hôm nay chỉ xuất hiện một người, mặc dù đã bị Dương Thanh giết chết, nhưng vẫn còn tám người.

“Được, coi như là vì Nhu Nhu, đây là lần cuối cùng tôi đồng ý giúp Hoàng tộc họ Thượng Quan”.

Yên lặng hồi lâu, Dương Thanh bỗng nhiên lên tiếng.

Thượng Quan Hoàng lập tức vui mừng: “Quá tốt rồi! Cảm ơn cậu Thanh, cậu yêu tâm, sau này Hoàng tộc họ Thượng Quan tuyệt đối không để cậu thất vọng!”

Thượng Quan Nhu không lên tiếng, nhưng khi nhìn về phía Dương Thanh, ánh mắt càng dịu dàng.

“Trong ba ngày tới, không nên động thủ với nhà họ Lý, cũng đừng để ai tới quấy rầy tôi, còn nên đối phó với nhà họ Lý như thế nào, các người bàn bạc xong thì nói với tôi là được”.

Dương Thanh bỗng nhiên lại nói, vừa rồi khi anh giết Lý Giang Hải, anh đã tiêu hao quá nhiều thể lực, bộc phát một đòn mạnh nhất với Lý Giang Hải, nên mới không để lộ ra sơ hở.

Lấy tình trạng bây giờ của anh, ba ngày, vết thương cũng có thể khôi phục rồi.

Quan trọng nhất là trong ba ngày này anh muốn cho mình thêm một hi vọng, hi vọng có thể khôi phục thực lực võ đạo đỉnh phong.

“Cậu Thanh yên tâm đi, ba ngày sắp tới tuyệt đối sẽ không có ai tới quấy rầy cậu. Cậu cứ yên tâm tu luyện, chờ chúng tôi bàn bạc kế hoạch xong, ba ngày sau sẽ báo cho cậu”.

Thường Quan Hoàng vội vàng nói, sau đó liếc nhìn Thượng Quan Nhu đầy ẩn ý, nói: “Nhu Nhu, mấy ngày này cháu phải chăm sóc cho cậu Thanh đấy”.

Thượng Quan Nhu gật đầu: “Vâng thưa ông nội!”

“Cậu Thanh, vậy tôi không quấy rầy cậu nữa, cậu tu luyện đi!”

Nói xong, Thượng Quan Hoàng xoay người rời đi.

Đến khi Thượng Quan Hoàng rời đi một lúc lâu, Dương Thanh mới nặng nề thở ra một hơi, sắc mặt tái nhợt, cả người vô cùng suy yếu đứng lên.

“Dương Thanh!”

Thượng Quan Nhu hét lên một tiếng, sau đó vội vàng tiến lên, đỡ lấy Dương Thanh đang lảo đảo chực ngã.

Dương Thanh khẽ lắc đầu: “Không sao, chỉ là vừa rồi cố giữ trạng thái bình thường, thể lực suy kiệt quá mức”.

Trong ánh mắt Thượng Quan Nhu tràn đầy vẻ đau lòng, muốn giúp Dương Thanh nhưng không biết mình có thể giúp được gì, đỏ mặt nói: “Chỉ cần là tôi có thể giúp được, cậu cứ nói”.

Dương Thanh gật đầu nói: “Đỡ tôi ngồi xuống đi!”

Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !

Bây giờ anh thấy cả người vô lực, sợ là một người bình thường cũng có thể dễ dàng giết anh.

Thượng Quan Nhu vội vàng đỡ anh ngồi xuống ghế sofa, lại vội vàng rót cho Dương Thanh một ly nước ấm. Sau khi uống xong, Dương Thanh mới cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Thượng Quan Nhu lại vội vàng hỏi: “Còn cần tôi làm gì cho cậu không?”

Dương Thanh lắc đầu, mặt đầy phức tạp nhìn Thượng Quan Nhu, nói: “Thật ra thì chị không cần như vậy, chị biết trong lòng tôi chỉ có Tần Thanh Tâm, không thể chứa nổi người phụ nữ thứ hai nữa”.

Nghe vậy, cả người Thượng Quan Nhu run lên, đôi mắt còn ngấn nước. Những lời này của Dương Thanh khiến cho cô ta thấy hơi khó thở, nhưng cô ta có thể hiểu được, khi vừa mới bắt đầu, cô ta cũng biết, Dương Thanh là một người trọng tình trọng nghĩa.

Chính bởi vì vậy, cô ta mới thích Dương Thanh.

“Cậu nghĩ gì vậy?”

Yên lặng hồi lâu, Thượng Quan Nhu vẫn miễn cưỡng nở nụ cười, cố làm ra vẻ kiêu ngạo, nói: “Cậu muốn chịu trách nhiệm với tôi, tôi còn không muốn ấy! Tôi là người thừa kế Hoàng vị của Hoàng tộc Thượng Quan, đàn ông theo đổi tôi có thể xếp một vòng quanh Hoàng thành đấy”.

Dương Thanh có thể cảm nhận được lúc này Thượng Quan Nhu đang giả vờ trấn định. Mặc dù lời anh nói rất vô tình, nhưng không thể không nói, bởi vì anh rất rõ ràng, trong lòng mình chỉ có Tần Thanh Tâm, nên Thượng Quan Nhu có bỏ ra nhiều hơn nữa cũng phí công thôi, không những vậy còn tăng thêm gánh nặng trong lòng Dương Thanh.

“Được rồi, tôi cũng không quấy rầy cậu nữa, cậu tu luyện cho tốt đi, tranh thủ sớm ngày khôi phục cảnh giới võ đạo. Ba ngày sau, một khi Hoàng tộc khai chiến với nhà họ Lý, nếu như cậu chưa thể khôi phục cảnh giới võ đạo thì sẽ rất nguy hiểm”.

Thượng Quan Nhu bỗng nhiên đứng dậy, dứt lời liền xoay người nhanh chóng rời đi.

Dương Thanh cũng không ngăn cản, chẳng mấy chốc tiếng khóc thút thít đã truyền vào từ bên ngoài.

Dương Thanh thở dài, sau đó ném tất cả suy nghĩ linh tinh ra sau đầu, thoáng cái đã tiến vào phép hô hấp tầng thứ nhất của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh.

Ngay cả Thượng Quan Nhu cũng không biết, vừa rồi anh đồng ý trợ giúp Hoàng tộc họ Thượng Quan xử lý nhà họ Lý không phải hoàn toàn là vì nể mặt Thượng Quan Nhu, mà anh còn có kế hoạch khác.

Hơn nữa, dưới tình hình vừa rồi, bản thân anh cũng sắp không chịu nổi, chỉ cần Thượng Quan Hoàng dây dưa thêm một lát nữa, sợ là tình hình của anh sẽ bị lộ.

Hơn nữa anh cũng không thể nào đảm bảo sau khi từ chối Thượng Quan Hoàng, Hoàng tộc Thượng Quan có mạo hiểm ra tay với mình hay không.

Đối với Hoàng tộc Thượng Quan, Dương Thanh chính là biến số, nếu như không giúp họ, thì có thể trợ giúp nhà họ Lý đối phó với Hoàng tộc.

Mặc dù khả năng này rất nhỏ, nhưng với cách làm người của Thượng Quan Hoàng, cho dù khả năng vô cùng nhỏ, lão ta cũng cho phép xuất hiện.

Thượng Quan Hoàng lên tiếng, ánh mắt còn có một tia sát khí mãnh liệt.

Nhà họ Lý ngang ngược rất nhiều năm rồi, đối với lão ta, nhà họ Lý chính là một khối u ác tính trong lòng, giờ đây cuối cùng có thể xuống tay với khối u này rồi.

Thượng Quan Phó bỗng nhiên lại nói: “Chú luôn cảm thấy có gì đó không đúng lắm, cho dù thế nào, chúng ta vẫn phải bắt tay chuẩn bị trước”.

Thượng Quan Hoàng hỏi: “Hoàng thúc, ý của chú là?”

Thượng Quan Phó nói: “Dương Thanh chắc chắn không biết thực lực thật sự của chú, đến lúc đó chú sẽ canh chừng cậu ta, tránh trường hợp cậu ta bỗng nhiên ra tay với chúng ta”.

Copy từ web τaмlinh247.com
Đọc tiếp tại Tαмliπh247 .com nhé !
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.