Chiến thần ở rể – Dương Thanh – Tần Thanh Tâm (Truyện full tác giả: Tiếu Tiếu) – Chương 1484

Mãi đến khi hai anh em nhà họ Tống gầm lên giận dữ, cả đám cao thủ mới lấy lại tinh thần. Ngay cả cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh như Diệp Lâm và Lưu lão quái mà cũng phải chạy thì bọn họ còn ở lại chỗ này làm cái gì? Chờ chết chắc?

Ngay lúc ấy, mọi người thi nhau chạy xuống núi.

Hai anh em họ Tống không đi mà chỉ xuống chân núi Yến Sơn rồi đứng đó, sắc mặt vô cùng nghiêm nghị nhìn chằm chằm đỉnh Yến Sơn.

Tuy đỉnh cao nhất trên Yến Sơn đã sụp xuống nhưng xung quanh vẫn còn mấy ngọn núi, những ngọn núi ấy vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ.

Cơn mưa tầm tã vẫn đang điên cuồng trút xuống, toàn bộ Yến Đô như bị bao phủ trong màn mưa lớn này.

Website _247,com cập nhật nhanh nhất

“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Sao tự dưng lại mưa to thế? Đây có thể xem là cơn mưa lớn nhất trăm năm khó gặp ở Yến Đô đúng không nhỉ?”

“Chả phải dự báo thời tiết đã nói hôm nay nắng to sao? Từ bao giờ dự báo thời tiết lại khác hoàn toàn với thực tế thế này?”

“Rốt cuộc là bên Yến Sơn có chuyện gì thế, tôi nghe nói vừa rồi có người nhìn thấy đỉnh núi cao nhất Yến Sơn bỗng nhiên sụp đổ biến mất rồi”.

Người dân Yến Đô đều kinh ngạc.

Cơn mưa này quá lớn, chỉ có một vài ông cụ nghe bậc cha chú của mình kể lại rằng trăm năm trước cũng đã từng có một trận mưa lớn thế này.

Nếu như trời vẫn tiếp tục mưa to như vậy, chỉ cần kéo dài thêm một tiếng nữa thôi là Yến Đô sẽ bị lũ lụt mất.

Rất nhiều nơi có địa hình thấp đã ngập nước.

“Lập tức thông báo cho chiến vực Yến Đô, để họ chung tay hiệp lực giúp chúng ta khai triển công tác cứu tế chống lũ!”

Lúc này, trong một văn phòng nào đó ở Yến Đô, một ông lão đầu tóc bạc phơ nghiêm nghị nói.

“Vâng!”

Nhân viên nhận lệnh lập tức đi sắp xếp.

“Trận mưa này là thiên tai sao?”, ông lão đứng trước cửa sổ, nhìn cơn mưa rào tầm tã bên ngoài, tự lẩm bẩm.

Không lâu sau đó, từng chiếc xe tải lớn chở đồ cứu tế chống lũ xuất hiện ở khắp các nơi của Yến Đô, bắt đầu thực hiện các biện pháp chống lũ.

Bên trong sân bay quốc tế Yến Đô có rất nhiều người, Diệp Lâm cũng ở trong đó.

Sau khi trốn khỏi Yến Sơn, bọn họ lập tức chạy tới sân bay, chẳng qua đến lúc chuẩn bị rời đi, họ mới nhận ra tất cả các chuyến bay đã tạm hoãn.

Trận mưa này quá lớn, thậm chí còn ảnh hưởng đến lịch trình các chuyến bay.

“Không được, chúng ta phải nghĩ cách rời khỏi Yến Đô!”

Bỗng nhiên, Diệp Lâm nghiêm giọng nói.

Vừa nghĩ tới sức mạnh mà Dương Thanh vừa bộc phát ra đã khiến cõi lòng lão ta tràn ngập sợ hãi. Diệp Lâm biết, một khi Dương Thanh tỉnh lại thì chắc chắn sẽ không tha cho mình.

Kiểu gì lão ta cũng phải nhanh chóng rời khỏi Yến Đô.

Một cao thủ Hoàng tộc họ Diệp đột nhiên mở miệng nói: “Hoàng Chủ tiền nhiệm, tôi vừa mới liên hệ được, thành phố có sân bay quốc tế gần Yến Đô nhất là Ninh Châu, bên Ninh Châu không có mưa, tất cả các chuyến bay hoạt động bình thường, hay là chúng ta tranh thủ qua Ninh Châu ạ?”

“Được, tất cả mọi người lập tức khởi hành, đi tới Ninh Châu!”, Diệp Lâm nhanh chóng hạ lệnh.

Không lâu sau, toàn bộ người của Hoàng tộc họ Diệp di chuyển đến Ninh Châu.

Đọc truyện tại nh24 7.com nhé !

“Chúng ta phải làm thế nào bây giờ?”

Đoàn Hoàng nhìn về phía Thượng Quan Hoàng và Long Tấn, mở miệng hỏi.

Long Tấn và Thượng Quan Hoàng cũng không biết phải làm sao, trong phút chốc rơi vào tĩnh lặng.

Đến bây giờ, ngay cả bọn họ cũng không rõ rốt cuộc trên đỉnh Yến Sơn đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết là Diệp Lâm và Lưu lão quái đang đánh nhau với Dương Thanh bỗng nhiên bỏ chạy.

Sau đó, hai anh em họ Tống còn thông báo cho tất cả mọi người rời khỏi Yến Sơn, ngay cả họ cũng theo đám cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp chạy đến sân bay.

Im lặng một lúc lâu, Thượng Quan Hoàng chợt mở miệng nói: “Tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng có thể chắc chắn một điều là Diệp Lâm và Lưu lão quái chạy trốn vì cậu Thanh. Tôi có thể nhìn thấy sự hoảng sợ trong mắt của họ. Xem ra, trên cơ thể cậu Thanh đã có thay đổi nào đó rất lớn”.

Long Tấn khẽ gật đầu: “Nhưng mà thật sự tôi không nghĩ ra được rốt cuộc trên người cậu Thanh xảy ra chuyện gì, vì sao có thể làm cho Diệp Lâm và Lưu lão quái hoảng sợ đến thế?”

“Hơn nữa, bỏ chạy như thế chứng tỏ họ rất sợ cậu Thanh, nếu đã như vậy thì sao cậu Thanh không giết họ nhỉ?”

Lúc này cả ba Hoàng Chủ đều đang suy nghĩ một cách nghiêm túc, bọn họ rời đi không được mà ở lại cũng chẳng xong.

“Thượng Quan Hoàng, tôi đề nghị chúng ta nên tiếp tục ở lại Yến Đô thì hơn”.

Đúng lúc này, Lý Giang Hùng nhìn về phía Thượng Quan Hoàng, thành thật nói: “Hoàng tộc họ Diệp chạy đi trước là chuyện của họ, nhưng chúng ta là người đứng chung một chiến tuyến với cậu Thanh, nếu như bây giờ chúng ta cũng đi khỏi đây thì có khác gì cùng phe với Hoàng tộc họ Diệp đâu cơ chứ?”

Lý Giang Hùng nhìn nhận tình hình rất rõ. Dương Thanh đã từng nói, đợi đến khi mọi chuyện ở Yến Đô kết thúc, anh sẽ giúp nhà họ Lý tiêu diệt Hoàng tộc họ Diệp, sau đó để nhà họ Lý thay Hoàng tộc này.

Thế nên chắc chắn lão ta không thể rời đi trong tình huống này được.

Nghe Lý Giang Hùng nói xong, ánh mắt của ba Hoàng Chủ thi nhau nhìn về phía lão ta.

Một lúc lâu sau đó, Thượng Quan Hoàng cũng gật đầu: “Cậu nói không sai, Hoàng tộc họ Diệp bỏ chạy là vì sợ cậu Thanh, nếu đã vậy tại sao chúng ta lại phải chạy? Các thế lực lớn của Hoàng thành Thượng Quan tiếp tục ở lại Yến Đô, đợi mệnh lệnh của cậu Thanh”.

“Rõ!”

Lý Giang Hùng lập tức vui mừng.

Thấy Thượng Quan Hoàng quyết định muốn để các cao thủ thuộc các thế lực lớn của Hoàng thành Thượng Quan ở lại Yến Đô, Long Tấn cũng vội vã tỏ thái độ: “Các thế lực lớn của Hoàng thành Long cũng sẽ tiếp tục ở lại Yến Đô, chờ lệnh của cậu Thanh!”

“Vâng!”

Người của các thế lực trong Hoàng thành Long thi nhau đáp lại lời lão ta.

Đến bây giờ, chỉ còn lại mình Đoàn Hoàng là chưa tỏ rõ thái độ.

“Hoàng tộc họ Đoàn chúng tôi sẽ không ở lại Yến Đô, nếu Hoàng tộc họ Diệp đã rời đi chứng tỏ cậu Thanh đã an toàn, chúng tôi ở lại cũng không giúp được gì”.

Lúc này, dưới chân núi Yến Sơn, hai anh em nhà họ Tống hai vẫn đang ở đó, khuôn mặt cả hai đều rất nghiêm nghị.

“Chúng ta nên làm gì bây giờ?”, Tống Hữu đột nhiên hỏi.

Tống Tả nhìn về phía Tống Hữu, tia sáng trong mắt chợt lóe lên: “Anh em chúng ta trốn chạy lâu thế rồi, lần này có lẽ là cơ hội của chúng ta”.

Website _247,com cập nhật nhanh nhất
Đọc truyện tại nh24 7.com nhé !
Vách Ốp Tường, Trần
Danh mục:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.